
Hồi chuông thứ bảy
Bình chọn: 554
Bình chọn: 554
- Ừ ! Cậu chạy ra ngay nhé, tớ ra liền đây !
Nói rồi, tôi cúp máy cái rụp, chỉ kịp để Nguyên khẽ ''Ừ'' một tiếng. Thế là ngày chủ nhật buồn tẻ đã được lấp đầy bởi Nguyên bên cạnh.
Tâm trạng phấn khởi đó đi theo tôi cả quãng đường đạp từ nhà đến ngã tư Nguyên chờ.
***
Trời đã lất phất mưa khi tôi guồng xe đạp nhanh đến điểm hẹn. Nguyên đã đứng đợi sẵn, có phần hơi sốt ruột vì phải đợi khá lâu. Khi Nguyên nhìn thấy tôi, cậu chỉ trách khẽ một tiếng, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ để thấy rõ sự bực bội.
- Sao Thy lâu thế, tớ chờ nãy giờ rồi.
- À...tớ xin lỗi, tại kẹt đường...
Cố gắng nghĩ ra một lời nói dối nho nhỏ nữa để làm dịu sự bức tức của Nguyên. Tâm trạng có hơi thất vọng vì Nguyên không tinh đến mức nhận ra chiếc váy màu trắng kem mới cùng màu son cam phớt nổi hơn bình thường mà tôi đã quyết định diện nó vào hôm nay. Kiểu người của tôi là đứa sẽ bĩu môi trước những đứa con gái lòe loẹt khi chẳng cần thiết. Cậu cũng vậy. Nhưng điều đó có vẻ không khiến Nguyên bận tâm, vào hôm nay. Và điều đó làm tôi có chút hẫng.
Tôi và Nguyên vội dắt xe vào một nhà sách gần đó trước khi trận mưa lớn trút xuống. Bước song song trên dãy hành lang dài giữa những kệ sách lớn, mùi sách mới đợm nồng cả cánh mũi. Tôi luôn bị thu hút bởi những cuốn sách dày cộp hay những cuốn truyện tranh thú vị.. Còn Nguyên thì không. Cậu ấy là mẫu người cực kì thực tế. Vì vậy một phần nào đó trong Nguyên luôn không thích những thế giới tạo ra từ những trang sách ''vô vị và nhạt nhẽo''. Cậu bảo rằng thay vì cắm đầu vào những câu truyện tình yêu lãng mạn sến súa hay tin vào những câu chuyện số phận sắp đặt, thì hãy tự tạo cho mình một chuyện tình đẹp hơn cả thể. Những lúc đó, tôi chỉ cười và đấm nhẹ vào vai cậu một cái.
Ngay cả những kẻ mộng mơ như tôi vẫn biết rằng, chẳng dễ gì mà những câu chuyện cổ tích ấy có thể hiện hữu ngoài đời thực.
Sau một hồi lượn lờ giữa những dãy sách ''Văn học tuổi teen'' đã đời. Tôi lại kéo cậu lên tầng ba, nơi có một quán trà sữa nhỏ mới mở. Chọn một chiếc bàn hướng thẳng ra phía ngoài, tôi loay hoay ngồi xuống, mặc cho Nguyên vẫn đứng ở quầy order gần đó để gọi thức uống cho cả hai đứa.
- Thy này, cậu uống gì ?
Nguyên hỏi vọng lại, mắt vẫn dán chặt và tờ menu đang cầm trên tay.
- Như mọi khi đi
Tôi lơ đãng đáp, vờn nhẹ một khóm hoa hồng đặt ngay gần đó. Một lúc sau, Nguyên trở lại với trên tay là hai ly trà sữa cacao và chanh dây. Với tay nâng nhẹ chiếc cốc đầy đá và đặc quánh sữa cacao từ Nguyên, tôi nhấp một ngụm. Ngọt đến phát ngấy. Và đến khi nuốt ực xuống bụng, mới bắt đầu cảm nhận được vị đắng vương lại nơi cuống họng. Nhưng tôi thích.
Hướng mắt ra ngoài nơi tầm nhìn bị che lấp bởi những tòa nhà cao tầng, Nguyên như đang suy nghĩ điều gì đó. Tôi đọc được qua nét mặt trầm tư của cậu, có chút bồn chồn, và cả lo lắng. Không gian tĩnh mịch của quán trà sữa nhỏ vắng vẻ như lắng đọng lại. Sự xuất hiện của hai vị khách lạ - tôi và Nguyên cũng chẳng thể làm không gian nơi đây bớt buồn tẻ hơn. Bình thường, Nguyên sẽ là người mở ra một cuộc hội thoại mới, và tất nhiên cũng chính cậu sẽ kết thúc nó với sự im lặng khó chịu của tôi. Thế nhưng, từ nãy đến giờ, khi ly trà sữa trên tay tôi đã vơi hết gần một nửa, Nguyên vẫn lặng yên. Điều gì đó không ổn đang xảy ra. Tôi ngập ngừng nói , không hẳn là cố gắng để cậu biết tôi đang quan tâm về thứ gì :
- Nguyên này, sao cậu không uống đi ?
Nguyện chợt giật mình. Cậu quay sang tôi. Nhưng chỉ là vì âm thanh của tôi. Nguyên chẳng biết tôi đang hỏi cậu về điều gì. Đôi mắt tròn xoe của cậu đã nói lên tất cả. Mắt tôi cũng tròn theo. Hất nhẹ khuôn mặt về phía chiếc ly còn vẹn nguyên, tôi lặp lại :
- Tớ hỏi sao cậu không mau uống đi, tan hết rồi kìa.
Cậu nhìn tôi như tôi là một con nhỏ ngoài hành tinh đang nói thứ tiếng Sao Hỏa nào đấy. Tôi nghĩ mất một lúc, bộ não tinh tường và rất thông minh thường ngày của cậu sau một hồi mới định nghĩa được những điều tôi vừa nói. Cậu vội cầm chiếc ly đã tan gần hết đá, đưa gần miệng và khẽ nói :
- À...tớ đang uống đây.
Tôi nhìn vẻ lúng túng lạ thường của Nguyên. Chưa bao giờ tôi thấy Nguyên lạ kì đến vậy.
- Nguyên, hôm nay cậu sao thế ? Có chuyện gì à ?
Câu hỏi của tôi như xoáy sâu vào cậu. Nguyên im lặng một chút, kéo dài sự chờ đợi của tôi. Nguyên như cũng chợt nhận ra vẻ mặt nghi ngờ của tôi, cậu lại vội đáp, khéo léo chuyển hướng câu chuyện :
- À...không có gì đâu. Nãy giờ Thy đã mua được quyển sách nào chưa ?
Nhận thấy chút điều gì đó đang được che dấu qua đôi mắt chớp nhanh của cậu. Thế nhưng, tôi cũng chẳng muốn gặng hỏi nhiều. Chỉ nhún vai đáp lại câu hỏi ngẫu nhiên của Nguyên
- Vẫn chưa. Tháng này tớ bị cắt mất tiền tiêu vặt rồi. Cậu biết đấy, một điểm hai môn toán không đủ để đế xòe tay xin tiền mẹ thêm lần nữa.
Nguyên nhếch một nụ cười. Dù chỉ là cái nheo mắt cùng cái nhếch nhẹ của đôi môi, tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về việc mình
Buổi sáng, vợ Bằng Tam hỏi anh ta: Anh Bằng Tam ơi, đêm qua vợ của em trai anh ở trong bệnh viện, anh có biết không? Bằng Tam nói: "Tôi biết rồi, tôi đang muốn đến bệnh viện thăm đây!" An[…]
Truyện ngắn
Chắc hẳn bạn sẽ thấy lạ khi đọc tiêu đề của bài viết, bởi vì chuyện bếp núc xưa nay là của người phụ nữ trong gia đình, đó là thiên đường hay là địa ngục của người phụ nữ thì còn phải xem xé[…]
Truyện ngắn
Tôi cảm thấy ông ta cướp đi trên đôi tay tôi tất cả những gì tôi đang có. Đã vậy. mọi người còn nói với tôi vô số điều: Phải chăng ông ta lợi dụng mẹ? Tôi nên dè chừng, cha ghẻ với con riêng[…]
Truyện ngắn
Audio Hàng ngày, chị dậy sớm giúp chủ nhà thu dọn, mọi việc xong chị trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối. Bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng t[…]
Truyện ngắn
Tôi vẫn tin trong lòng người đàn ông luôn có một bóng hình mà dẫu có yêu tiếp trăm ngàn lần nữa cũng không thể phai nhạt. Chỉ là cảm xúc đứng yên, kí ức đã chìm sâu vào một tấm phong ấn mang[…]
Truyện Blog
Thầy Đức vừa bước ra khỏi lớp, Linh liền quẳng ngay cuốn sách Hóa xuống đất rồi quay sang Hữu trổ một tràng dài cơn giận dữ mà nó cố nén lại từ đầu tiết đến giờ: Trời ơi là trời! Thầy gì mà[…]
Truyện ngắn
Chia tay, tôi tìm mọi cách để xóa đi những ký ức của tôi về em. Nhưng thời gian trôi đi và tôi quên rằng tôi vẫn quan tâm, lo lắng cho em như ngày nào. Tôi vẫn lặng lẽ vào facebook dõi theo[…]
Tâm Sự
Chuyện về loài chim ó: Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng b[…]
Truyện Blog
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em?
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em? Khi còn là của nhau, mỗi ngày, mỗi giờ, thậm chí là từng phút em đều trân trọng và khắc ghi. Có khi là từng hành động nhỏ nhất của anh em đều giữ […]
Tâm Sự