Học trò đầu tiên
Bình chọn: 299
Bình chọn: 299
- Phương: tìm giàu gió.
- Tuấn, Tú: tìm cô phụ trách.
Khi các chiến hữu đã chạy đủ an toàn, Vân cười hề hề như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Em khỏi rồi.
Cũng may tôi thuộc hàng hiếm nước mắt mới đủ sức giữ những giọt mắt trực chờ lăn trào. Tôi làm cứng " một lần nữa chị sẽ không để yên như hôm nay đâu. Em thấy lừa được chị vui đến thế sao?"
Nụ cười mỉa mai, khinh miệt, vẻ mặt hả hê, sung sướng của Vân không thôi ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, hễ cứ gặp học sinh thuộc dạng cá biệt thì tôi ngay lập tức nhớ tới em.
Tôi trao đổi tình hình với quản lý nhóm và quản lý cô nhi. Chẳng ai ngạc nhiên, chỉ tỏ ra thông cảm, tôi nhận được một câu an ủi " thôi em cố gắng"
Buổi học thứ 3. Tình hình lặp lại y ngày đầu. 20 phút trôi qua bạn tôi rủ rê "về đi, chúng không đến mô mà chờ". Người phụ trách cũng có ý tương tự " để anh kiếm lớp khác cho em"
Lúc tôi ra về tôi còn nhận được tiếng chào và cái vẫy tay nhiệt tình của Vân " bye. No see you again"
Buổi thứ 4: Tôi lại ra tay không thêm một lần nữa. Tôi đặt dấu chấm hết cho " tình nguyện giảng dạy" năm nhất tại đó.
Tôi không giận những học trò gần như đầu tiên đó, kể cả Vân. Thật ra tôi có cảm giác áy náy, một chút không khó chịu... vì đã không thể giúp các em nhận thức tốt hơn.
Tôi cũng học được rất nhiều dù đó bài học chua chát, mặn đắng. Sự thật lúc nào cũng gai góc, không màu mè, sáng chói, lãng mạn như tiểu thuyết.
" A, kia chị đã từng dạy tình nguyện cho bọn mình ở nhà trẻ tình thương đó."Vân khoe với bạn đầy vẻ tự hào trong khi tôi và lũ bạn đang mải mê trò chuyện với một cặp vợ chồng Tây già.
Tôi, Vân nói vài câu về trường lớp, bạn bè... và tạm biệt nhau trong vui vẻ. Chúng tôi chưa một lần gặp lại nhau kể từ đó nhưng có lẽ Vân đã biết cách cư xử hơn rất nhiều.
Không biết trên đường đời tấp nập có khi nào em chợt nhớ đến tôi?
Hồng Sinh

Cứ để em đặt giả thiết nhé! Nếu có tiền, em sẽ thay con laptop rùa bò bằng một "quả táo cắn dở Apple", vừa nhẹ nhàng, vừa chạy vun vút. Sau này mình giàu, em sẽ tậu điện thoại nắp trượt hằn[…]
Truyện ngắn

Nếu tuần đó con về ! Nếu buổi chiều hôm đó con gọi cho bố! Thì có lẽ chuyện đã không thế. Con cố gắng giống bố nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa cả. Những gì hạnh phúc nhất con có được l[…]
Truyện ngắn

Và thêm một điều khác nữa, ấy là Vược có vợ đủ ba miền Bắc Trung Nam. Từ những đứa bé lẫm chẫm biết đi cho đến người lớn, tất thảy mọi người đều nhận thấy Vược không giống với họ. Vược n[…]
Truyện ngắn

Góc phố nhỏ ướt át, cơn mưa lấp lánh những giọt vàng. Phố đêm vẫn ồn, vẫn tráng lệ lắm, đường về đông nghịt người mà cái lạnh chẳng chịu rời ai. Nơi xứ xa, nó bắt gặp giọng miền Trung quê nh[…]
Truyện ngắn

Zazie là một bé gái 12 tuổi, tò mò, ăn nói bỗ bã, thẳng tính và khá ngây thơ dù thường xuyên cố tỏ ra sỏi đời lắm, sống cùng mẹ là Lalochere tại một thành phố tỉnh lẻ của Pháp, SaintMontron.[…]
Sách Hay
Sau này chúng tôi lớn lên và rồi còn mỗi anh cả ở gần nhà! Năm nay trung thu chị tôi thì bên nhà chồng, anh giáp tôi thì ở Hà Nội, tôi thì công tác xa nhà! Bố tôi vẫn tổ chức cho các cháu n[…]
Tâm Sự

Tốt nghiệp đại học, anh ở lại thành phố công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt mỏi, anh đã nắm giữ được chức giám đốc nghiệp vụ ở một công ty. Với những lần được khen thưởng về thành tích làm […]
Truyện ngắn

Cho đến bâygiờ, con trưởng thành hơn và đã nhậnra một điều...thì ra người lớn cũng haynói dối. Mẹ ơi! Thỉnh thoảng con vẫn nói dốimẹ...Lúc đang dạo phố với bạn, mẹ gọiđiện, con nhanh nhảu: […]
Truyện Blog