Hoa bên kia đồi
Bình chọn: 370
Bình chọn: 370
Câu chuyện của bốn năm về trước vẫn là một dấu chấm hỏi lớn trong lòng tôi. Đó chính là cái đêm chị cùng bạn bè chị tổ chức tiệc tất niên. Tôi cũng góp mặt. Lúc đó tôi tròn 18 và cũng vừa từ thành phố trở về sau học kỳ đầu tiên của lớp Đại học. Đêm đó là đêm của những men say. Đêm của những tiếng cười. Tôi thấy chị vui lắm. Chị cười cười nói nói luyên thuyên. Chị mang cô bé Nhung Tuyết còn bồng trên tay sang nhà tôi gửi. Rồi chẳng ai biết sau đêm đó xảy ra điều gì. Chỉ biết rằng sáng mai tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm giữa nền nhà chị với chiếc áo khoác làm chăn. Xung quanh đó là những người bạn của chị, con gái con trai có đủ. Cả chị cũng nằm đó, lộ những mớ thịt gợi tình lạ lùng. Làn da của chị vẫn trắng mịn như ngày mới từ thành phố về. Nó thách thức cả gió biển ran rát, cả cái nắng chát chúa của đồi cát phía sau nhà. Tôi đến kéo chăn đắp cho chị rồi trở về nhà. Tháng 9 âm lịch sang năm là lúc thằng nhỏ ra đời trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Năm đó dàn ti-gôn sau nhà chị nở rộ.
***
Những lời chào năm mới vang lên rộn rã ngoài đường làng, tôi cựa quậy mình cố ngủ thêm tí nữa. Tôi thoáng nghe thấy tiếng gọi của thằng Gôn: "Chú Quy ơi! Dậy đi! Dậy dắt con đi mua súng nước, đi nhận tiền lì xì. Dậy đi chú Quy ơi!". Tôi cố gắng bật người dậy nhưng cảm thấy cơ thể như đang bị trói chặt.
Những cái lay ngày càng mạnh: - Dậy đi Quy! Dậy đi Quy! Dậy sang giúp chị. Dàn ti gôn sau nhà chị đang bốc cháy - Đó là tiếng giục của chị Lài.
Tôi bật người dậy trong sự hoảng hốt rồi cố bước gấp sau lưng chị. Dàn hoa đã cháy rụi, những bông hoa rơi rớt xuống nền, chúng vẫn còn tươi. Chị vừa khóc vừa nhặt những bông hoa cho vào một cái hủ thủy tinh nhỏ. Chị bảo đó là loài hoa mà thằng Gôn rất thích. Chị cầm hũ thủy tinh đầy hoa đặt vào một bên chiếc bàn thờ nhỏ bên cạnh là những đóa nhung tuyết. Bàn thờ nhà chị đầy hoa trắng, trắng toát cả một đời chị!
Tôi giúp chị gỡ hết những thanh cây cháy rụi còn bám trên tường nhà. Nắng xuân dần lên, buồn man mát. Tôi trở lại nhà mình, để lại bóng chị nhỏ dần, lẻ loi trơ trọi sau góc nhà trống trãi.
Cha của hai đứa nhỏ là ai? Bao giờ cha của chúng đến...?
Xấu Hổ

Người Mỹ dạy bài học cô bé Lọ Lem như thế đấy!
Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ. Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.[…]
Truyện ngắn

Ai rồi cũng sẽ lớn, kỷ niệm ở lại, nhưng tình yêu thương sẽ còn lớn mãi theo thời gian. Đã năm năm trôi qua, kể từ ngày đớn đau ấy, tôi vẫn chưa quen với cuộc sống không anh. Tôi ước giá n[…]
Truyện ngắn

Tờ 1: Nếu tôi là cha mẹ, tôi sẽ mua cho con cái áo siêu nhân như của thằng Tèo nhà bên. Tờ 2: Nếu tôi là cha mẹ, tôi sẽ cho phép con tôi đấm thằng nào dám bảo nó là "Đồ con lợn". ... Ngày đ[…]
Truyện ngắn
Thơm đứng bên cửa sổ, tóc buộc ở sau gáy bằng một sợi dây thun màu vàng. Trong ngày, hễ có lúc nào thuận tiện chị lại đứng bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân xi măng rợp bóng cây bàng. Gió đưa nh[…]
Truyện ngắn

Mấy tiếng "con hoang" như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không biết từ bao giờ, trong tôi chỉ còn lại sự căm ghét người mẹ tật nguyền của mình. Trong mắt tôi, mẹ là một k[…]
Truyện ngắn
Mình chia tay đi, cố gạt nước mắt cô cố đi thật nhanh. Về tới cửa phòng cô gục đầu vào gối và khóc thật nhiều khóc,khóc cho sự ấm ức mà cô đang phải chịu đựng, cầm lấy điện thoại như mọi lần[…]
Tâm Sự
Giờ thì biết nói cái gì đây nhỉ? Cảm xúc bực tức đã lắng lại được mấy ngày, nên bây giờ em chẳng biết phải mô tả thứ gì đang hỗn độn chảy trong người mình và nhằng nhịt trong đầu mình lúc n[…]
Tâm Sự

Người lớn và hành trình đến với sự cô đơn
Thế rồi có lúc chán nản với yêu thương, chán nản cả những cuộc tụ tập bạn bè quậy phá tưng bừng. Những tháng ngày mà chỉ đi đi về về một vài quãng đường nhất định, bắt đầu nhận ra số lần thở[…]
Truyện Blog