Hoa Anh Đào trong gió
Bình chọn: 331
Bình chọn: 331
- Hừm, đồ dở người.
- Nói chuyện với con gái thế à? Bảo sao chẳng có đứa nào thích!
- Có đấy.
- Ai? – Phương giật thót.
- Soi gương đi – Dũng cười phá lên.
- Đồ... khó tả!
- Thế nói chung đồ dở người gọi về định nói với đồ khó tả thì nói đi.
- Định nói điều hay lắm nhưng quên rồi.
- Nhớ ra đi.
- Xin lỗi vụ hôm trước đi rồi nói.
- Ừ thì xin lỗi.
- À, mình định bảo là... ôi, ôiii....
Tít. Tít. Dũng ngớ người, cuộc gọi đã kết thúc. Nó bấm máy gọi lại. Kết nối không thực hiện được. Nó đứng ngẩn người tại hiệu sách. Kỳ quặc vậy, bình thường sóng tốt lắm cơ mà?
Rất nhiều dấu ba chấm.
***
Minami Sankiru.
Phương không biết phải diễn tả điều đang diễn ra trước mắt nó thế nào. Mặt đất rung lên một cách dữ dội... Toàn bộ bàn ghế chao đảo... Những chậu hoa nhỏ đặt trên bệ cửa rơi xuống bậc thang vỡ tan tành... Không xa chỗ nó vừa ngã xuống, phía đường lớn, đất nứt ra một cách rõ rệt thành những mảng chắp vá sâu hoắm... Phía bờ biển, từng đợt sóng khổng lồ cao đến cả chục mét ập vào thành phố... Tất cả mọi người hoảng loạn chạy lại ôm lấy những cây cột lớn hoặc nép vào gầm bàn, nhưng ngay cả những thứ đó cũng đổ vỡ nghiêng ngả... Phương không biết làm gì, sau cơn chấn động mạnh mẽ, não nó dường như vẫn chưa bình thường, ngay khi chưa biết phải chạy về phía nào thì mặt đất ngay chân nó cũng bắt đầu nứt ra. Một người đàn ông trung niên vừa đẩy nó ngã dúi dụi vừa hét lên bằng tiếng Nhật:
- Chạy lại phía góc bàn kia, mau lên, nhanh lên!
Phương định thần lại. Nó bò lại phía chiếc bàn nơi một người phụ nữ và một đứa trẻ đang khóc nằm bẹp xuống. Ngoài đường, những cơn sóng thần đã ập xuống dữ dội cuốn trôi đi mọi thứ, những chiếc còi báo động kêu inh ỏi trong khi ôtô bị cuốn đi như những món đồ chơi nhỏ bé. Người đàn ông khi nãy chạy đi chạy lại trong khi mặt đất vẫn ngả nghiêng chao đảo, ông vồ lấy những tấm thảm vứt về phía mọi người và tiếp tục gào lên:
- Quàng vào người! Quàng ngay vào người!
Một chiếc khăn trải bàn màu trắng kẻ ô vuông xanh được ông vứt lại phía Phương: "Quấn cho đứa bé!" – Phương cuống cuồng nhặt lấy, quấn vào người đứa bé gái đang nước mắt ràn rụa. Một mảng trần rơi xuống ngay cạnh nó, vỡ vụn và bắn vào người nó đau điếng. Tay chân nó run rẩy. Chợt người mẹ hét lên một tiếng hãi hùng, Phương giật mình quay lại, người đàn ông vừa ra sức giúp đỡ mọi người khi nãy đang nằm trên sàn. Từ thái dương ông một dòng máu nhỏ chảy ra, bên cạnh đó là chiếc đèn chùm, có lẽ đã bất thình lình rơi xuống khi từng mảng trần nhà vỡ nát...
Khi Phương còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì một cơn sóng rất lớn tràn tới. Một cảm giác lạnh ngắt bao trùm tới nó. Nước nhanh chóng cuốn phăng mọi thứ đi và xô đẩy những thứ vốn đã rất lộn xộn trong quán café nhỏ. Cửa kính đập vào nhau vỡ nát. Mặt đất lại rung lên như một chiếc di động khổng lồ. Phương cố ngoi lên trong dòng nước mạnh mẽ và lạnh lẽo. Cách nó vài mét phía bên trái, đứa bé khi nãy đang vừa khóc vừa vùng vẫy bởi sặc nước. Phương cố tiến về phía đứa bé sau khi thoáng hiểu ra người mẹ dường như đã chìm ở đâu đó trong đống đổ nát. Một thanh niên trẻ với mái tóc màu hung vừa chỉ ra phía sau nó vừa hét lên với nó:
- Bơi đi! Bơi lên chỗ gạch kia. Để đứa bé cho tôi!
Phương quay người bơi về phía đống gạch đang chất đống, mà có lẽ được tạo thành bởi nguyên cả tầng trên sụp xuống. Nó bò lên đống gạch, nhìn thấy phía sau mình một người phụ nữ cũng đang vật lộn với dòng nước. Tim nó đập mạnh chưa từng thấy. Phương nhặt lấy một chiếc chân bàn gãy đưa ra phía trước với đôi bàn tay rớm máu:
- Cô ơi, bám lấy!
Khi người phụ nữ đang cố sức bơi về phía nó thì Phương nghe tiếng người thanh niên phía sau:
- Giữ lấy đứa bé.
Rồi anh lại nhảy xuống dòng nước đang cuồng loạn. Một cơn sóng thần khác đang ập thẳng vào nơi Phương đứng. Nó nhắm mắt, ôm lấy đứa bé...
Fukushima. Cơn chấn động dập tắt hệ thống điện khiến mọi thứ trở nên hoảng loạn. Tất cả mọi người còn sống nhanh chóng được sơ tán. Mặt đất vẫn tiếp tục rung chuyển như sẽ không dừng lại. Trong nhà máy điện hạt nhân, bố Momo đứng sững sờ nhìn vào chiếc máy đo dư chấn đang nhích dần lên: 7,9 độ richter...8,4.....8,8....
Iwate. Hỏa hoạn tràn ngập. Nhà cửa đổ nát đè lẫn lên nhau chôn vùi những nỗ lực của đội cứu hộ tìm kiếm người mất tích. Những vạch rạn nứt của đất đen ngòm rạch khắp nơi.
Fujitsusuka. Tất cả những gì đang còn lại chỉ là những đám khói bụi mù mịt. Màu sắc duy nhất ở đây là màu xám tro. Không một bóng người.
Tokyo. Còi báo động vang lên không ngừng. Tất cả các phương tiện giao thông dừng hoạt động. Đường phố tắc nghẽn. Tại một góc Harajuku nơi mọi thứ đang hỗn loạn, một số người tụ tập lại màn hình TV nghe thông báo về tình trạng khẩn cấp của các nhà máy điện hạt nhân Fukushima - đó là nơi bố Momo làm việc. Momo cố

Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai trong mắt người cha. Rồi một ngày cậu sẽ thấy cậu nhỏ bé thế nào trước ba. 3 giờ sáng tôi tỉnh giấc, lồm cồm […]
Truyện ngắn

Có thể Nắng của sau này vẫn an nhiên, tinh khôi và hạnh phúc, những vết trầy xước của một tuổi thơ sâu hoắm, làm sẹo, không hoàn hảo song chẳng thể khiến con bé tự ti. "Ông Trăng ơi ông Tr[…]
Truyện ngắn

Mẹ đã đau lòng đến thế nào khi sinh ra gã, mẹ cũng đã khóc quá trời khi từng ngày nhìn gã phải lớn khôn. Thật tâm mẹ muốn gã bé thơ mãi mãi, muốn ở mãi trong vòng tay mẹ. Mà mẹ cũng biết, ừ […]
Truyện ngắn

Ba tự hào về bốn công chúa của ba!
"Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một đứa con trai để nối dõi lắm chứ, nhưng ba cũng không đặt nặng vấn đề đó, không có con trai cũng không sao vì ba có bốn cô[…]
Truyện ngắn

Yêu bao nhiêu người thì được gọi là lăng nhăng? Cả đời chỉ yêu một người có được gọi là chung thủy? 1. Nửa đêm qua, rời đài phát thanh sau hai tiếng đồng hồ trò chuyện với bạn nghe đài, tô[…]
Truyện Blog
Đã lâu lắm rồi mới viết lách, viết tâm sự cho một buổi đêm yên tĩnh, viết để nhớ về một nỗi buồn. Có ai đó từng nói thời gian sẽ xóa mờ tất cả, thời gian sẽ xoa dịu mọi vết đau, có lẽ đối vớ[…]
Tâm Sự

Nếu một ngày cậu muốn chạy trốn, không muốn làm bạn với tớ nữa, hãy unfriend tớ ở mọi nơi cậu biết, xóa sổ tớ khỏi list điện thoại của cậu...để tớ gọi và hỏi cậu vì sao? Lúc ấy là lúc cậu i[…]
Truyện Blog
Đã từ lâu, tôi không còn tắt điện thoại nữa. Năm thứ 3 Đại học, tôi quen nó qua hội đồng hương của trường. Tôi – một kẻ nhàm chán và đơn điệu, không biết làm gì khác ngoài việc ngày ngày l[…]
Truyện ngắn