Hẹn đôi
Bình chọn: 540
Bình chọn: 540
***
Tôi guồng chân đạp xe, hòa mình vào dòng người tấm nập. Chẳng biết bản thân nên đi đâu, chỉ biết một điều rằng: con đường phía trước là dài vô tận. Tôi cứ thế đi lòng vòng trên đường, đi mãi, đi mãi. "Mệt mỏi" là hai từ đúng nhất để hình hung tâm trạng của tôi lúc này. Làm gì để vớt vát lại tình bạn giữa tôi và Trang đây? Nói rằng tôi không có một tí tì ti tà niệm nào với Nghĩa à? Cứ cho là Trang tin tôi đi, vậy ai tin Trang? Tôi thở dài một cái, quanh quẩn trong đầu là đoạn phim Trang ngồi thu lu một góc khóc. Cùng câu nói như tẩm toàn độc của con nhỏ "tao nghĩ Nghĩa thích mày". Nó cứ đua nhau quyện lấy tôi không buông.
Đạp xe thêm một lúc, tôi dừng chân nghỉ mệt bên Café & Sách. Nói sao nhỉ? Đây là thiên đường, là nơi ăn chơi, phè phỡn của tôi. Đúng như cái tên nó mang, Cafe & Sách là một quán nước trá hình. Nói cách khác nó là một nhà sách bán nước. Túm lại là có hai nghĩa, thích hiểu theo kiểu nào cũng được, cái nào cũng đúng hết. Mang tiếng là nhà sách nhưng lại chẳng có lấy một cuốn sách tham khảo. Mà tất tần tật chúng đều là truyện tranh, tiểu thuyết, truyện trinh thám,... Không vậy mà nơi đây lúc nào cũng ngập đầy người thích đọc sách. Tất nhiên tôi cũng là một trong số đông đó. Cafe & Sách có quá trời thứ hấp dẫn mà người ta không thể không đến. Thứ nhất, phải kể đến là chị chủ quán xinh đẹp tuyệt trần. Đi cùng giọng nói ngọt ngào tưởng như liều thuốc độc, dót thẳng vào tai người nghe. Thứ hai, tiền thuê sách giẻ, tiền mua nước cũng giẻ, chỗ đọc sách lại thoáng mát yên tĩnh. Thứ ba, ở đây thi thoảng lại xuất hiện vài ba anh chàng Hotboy, phục vụ cho sự nghiệp ngắm trai đẹp miễn phí của tôi và Trang. Vậy thì còn gì bằng? Tuyệt cú mèo!
Ngày nào đến Cafe & Sách tôi cũng hớn ha hớn hở, gặp người chào người, gặp ma chào ma. Còn hôm nay, tôi lui thui đi thẳng đến giá để sách. Đứng đó một hồi lâu cũng không chọn được cuốn sách vừa ý. Một lúc sau có người đến đứng bên cạch tôi, tôi biết ý dịch người sang cho họ chọn sách. Vị khách đó lại bước sang một bước, rút ngắn khoảng cách, đứng sát tôi. Chau mày, tôi giật lùi một bước, người đó lại bước theo tôi. Cứ vậy, cho đến khi bả vai tôi đập vào một cái kệ sách kê vuông góc với kệ sách trước mặt. Tức mình, tôi lia mắt qua nhìn người bên cạnh. Áo thun, quần jeans mài, giầy thể thao, ắt hẳn đây là một tên con trai. Một tên con trai cao lêu nghêu mắc bệnh thần kinh. Tôi bặm môi nhìn khoảng cách một bàn chân giữa tôi và người con trai bên cạnh. Song, vác theo cục tức người cổ lên hỏi:
- Có phải quá mất lịch sự rồi không?
Đáp lại tôi là một nụ cười nhẹ, cậu ta khẽ nói:
- Chào Ngọc.
Ồ, ra là anh bạn tôi gặp lần trước trong buổi hẹn đôi của Nghĩa Trang Couple đây mà. Cố hoàn thành nốt phép lịch sự tối thiểu nhất, tôi cười đáp chả:
- Chào Minh. Trùng hợp thật đấy, cậu cũng đến đây đọc sách à?
- Không! Mình thấy Ngọc vào đây nên cũng vào theo.
Đây là ý gì? Tôi nhíu mày nhìn Minh nghĩ nghĩ nhưng cũng không nói ra. Vốn dĩ ấn tượng của tôi với cậu ta đã xấu rồi, nay nghe được câu nói này, mọi chuyện lại càng tệ hơn.
Tôi nhìn Minh cười cười, vơ đại một cuốn sách, rồi quay đầu đi về chiếc bàn mà tôi với Trang thường ngồi. Minh cũng đi đến, kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi, trên tay cầm một quyển sách y chang của tôi. Vẫn duy trì nụ cười cố hữu, cậu ta tiếp tục hỏi:
- Mình ngồi đây được chứ?
Ngồi rồi mới hỏi, thế có ai giết người xong mà nói với nạn nhân rằng: "cho tôi đâm một nhát" không hả? Hâm chưa từng có! Tôi hậm hực cố nặn ra cho mình một nụ cười nói:
- Bây giờ tớ nói không được thì liệu cậu có đứng lên không?
Không như tôi mong, Minh chẳng xụ mặt lấy một cái. Ngược lại, ý cười trên môi ngày càng đậm, vẻ mặt thích thú nhìn tôi nói:
- Không.
Quả là da mặt dày có khác, dày hơn cả quyển sách trên tay tôi.
- Vậy thì cậu còn hỏi làm gì cho mất sức?
- Cậu có vẻ ghét tớ nhỉ?
Được đà tôi ngửa cổ cười vang, giọng khoái trí:
- Quá ghét là đằng khác.
- Cậu đúng là chẳng thay đổi, vẫn giống y ngày trước!
- Hả? – Tôi ngớ người trước câu nói lạc đề của Minh.
- Cuối cùng thì cũng tìm thấy cậu.
- Hả ?
Viền môi ngày càng được kéo rộng, Minh đi đến sách cái cặp đang để trên ghế của tôi lên, ngồi xuống đó, ngồi cạnh tôi. Tôi nắm tay lại thành quyền, đem giấu sau lưng, lần này thì tức thật sự rồi đấy. Minh để cái balo của tôi lên chân mình, nghịch nghịch cái móc khóa hình cây đàn ghi- ta đã cũ treo bên cặp. Lại cười, cậu ta nhìn tôi hỏi:
- Vẫn còn giữ à?
- Hả?
- Gặp lại cậu thật là vui.
Lần này thì tôi chịu hết nổi rồi đấy! Cậu ta nói chuyện như từ trên trời rơi xuống ấy. Không đầu không đuôi, toàn chen khúc giữa nói. Lại còn cái gì mà tôi vẫn vậy, chẳng thay đổi, tìm được tôi rồi thì gặp lại tôi thật vui. Điên rồi. Điên thật rồi.
Tôi giật lại cái balo của mình, ôm chặt nó vào ngư
Bố đứng trước tôi. Lặng lẽ. Đôi mắt ông chứa đựng những cái nhìn mệt mỏi. Tôi đưa tay đỡ chiếc vali cho bố. Tấm vé tốc hành tàu Thống Nhất nhàu nát rơi xuống nền đá hoa. Cô ấy đi rồi! – Ông […]
Truyện ngắn

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa. Cơn mưa đầ[…]
Truyện ngắn

Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đúng không bà.... Cái Thương đứng đó, chăm chú nhìn người đàn bà bón từng thìa thức ăn cho đứa con mà lòng đẫm lệ. "Ngoan nào, ăn đi con, ngoan nào" ," ùm, […]
Truyện ngắn
Cường – theo bọn con gái trong lớp nhận xét thì có khuôn mặt ưa nhìn, tuy chiều cao không mấy lý tưởng nhưng được cái nước da trắng trẻo kéo lại nên vẫn được xếp vào nhóm "hotboy dự bị". Đầu[…]
Truyện ngắn

Tên của đóa hồng - Umberto Eco
Có lẽ, Umberto Eco muốn trao cho độc giả một cuốn sách để họ có thể thốt lên sau khi đọc xong: "Tôi đã đi cùng khắp, kiếm sự an bình, rốt cuộc chỉ tìm thấy nó khi ngồi ở một góc phòng với mộ[…]
Sách Hay
Đừng bao giờ nhận cái gì mình không biết!
"Thế cái đéo gì khiến mày nghĩ rằng ông nội cũng muốn ngủ trong căn phòng đó giống như mày hả con?" Mùa hè năm 1987, khi tôi lên sáu, có một người bà con sống ở trang trại bên bang Washingt[…]
Truyện ngắn
Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt. Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của […]
Truyện ngắn

Trên đĩa, một con rắn lục xanh lè to bằng ngón tay cái nằm khoanh tròn, cái đầu mới vừa bị đập nát gác lên trên. “Thỉnh thoảng, tôi lại tưởng tượng nếu xui rủi một ngày nào đó chồng tôi trở[…]
Truyện ngắn