Hẹn đôi
Bình chọn: 590
Bình chọn: 590
- Xin chào, mình tên Nghĩa.
- Mình tên Minh.
- Mình tên Trang.
- Mình tên Ngọc.
Quả là một trò chơi tẻ nhạt. Biết trước chúng nó bày vẽ ra ba cái trò giới thiệu tên tuổi vớ vẩn này, thì thà tôi nằm nhà ôm gối cày phim Mỹ còn hơn. Không gì điên bằng!
Sau màn giới thiệu tên, Nghĩa Trang Couple bắt cặp với nhau rất nhanh. Tụi nó ngồi nói này nói nọ song đua nhau cười đùa ầm ầm. Còn tôi cùng người còn lại... à cậu ta tên gì ấy nhỉ? À Mình! Còn tôi cùng Minh ngồi im như tượng. Bất chợt tôi thấy có cái gì đó là lạ, dời tầm mắt từ cửa sổ đến phía đối diện. Tôi bắt gặp cậu bạn tên Minh đó đang nhìn mình chằm chằm. Tức mình, tôi tính đập bàn đứng dậy quạt cho cậu ta một trận. Thì Trang đã nhanh tay bấu vào hông tôi một cái rõ đau, nói như rít qua kẽ răng:
- Đừng có làm tao mất mặt.
Tôi thu người ngồi lại vị chí ban đầu sau lời cảnh cáo hùng hồn ấy. Đáp trả lại cái nhìn tròng trọc của Minh bằng một nụ cười ngọt ngào. Minh ngây người khi thấy tôi cười rồi cũng ngây ngô cười đáp trả. Rất nhanh, tôi dội cho cậu ta một gáo nước.
- Bạn này, nếu có một người không quen, không biết cứ ngồi nhìn chằm chằm vào mặt mình. Nếu là bạn thì bạn cảm thấy thế nào? – Tôi nghiến răng, nghiến lợi nhìn cậu ta nói. Cố giảm âm lượng, giảm độ sát thương hết mức có thể. Mong sao mình không làm ai kia mất mặt.
Đáp lại câu nói shock tẩm toàn gai và độc của tôi. Minh lại ngồi đó bày ra thái độ rõ rạng rỡ. Bằng chứng là hai mắt cậu ta sáng lên, viền môi mím chặt nhưng cũng không che được nụ cười cố giấu. Cười theo cái kiểu ngớ ngẩn ấy chán song, Minh cúi đầu khẽ nói "xin lỗi". Tôi cũng cười gượng một cái coi như tạm chấp nhận. Đâu vào đấy, với tay lấy cốc sữa trước mặt uống cạn một hơi. Toàn chuyện tầm phào!
***
Sau buổi hẹn đôi, chẳng hiểu sao cái Trang cứ làm mặt lạnh với tôi suốt. Hỏi lý do nó không nói thì đã đành. Vậy mà còn mở to cặp mắt ốc bưu nhìn tôi trừng trừng như nhìn kẻ thù chuyền kiếp. Thật tình, cho dù tôi có làm sai thì chuyện cũng đã qua rồi kia mà? Tôi có đá đểu thì cũng là cậu bạn tên Minh kia chứ đâu phải bạn trai đương thời của nó đâu!
- Tao không có giận mày cái chuyện ấy! – Trang chống chế.
- Vậy thì cái gì? Nếu nhớ không nhầm, thì ngoài cái vụ đó ra tao không làm bất cứ việc gì phật ý mày cả? – Tôi gân cổ lên cãi lại.
Chịu đựng quá đủ rồi, cả tuần nay nó cứ làm mặt lạnh với tôi. Đến là bực mình! Mười sáu tuổi đầu rồi chứ có còn là con nít sáu tuổi nữa đâu? Vậy mà còn chơi cái trò chia lãnh thổ, vạch rõ ranh giới địch ta. Đã ngồi chung bàn thì chung chỗ luôn đi! Việc gì cứ phải như vậy chứ? Thật tình là tôi bực mình lắm rồi đấy!
- Nói rõ đi! Hôm nay mày không nói rõ ràng với tao là không có được đâu! Rốt cuộc là có chuyện gì mà cứ hậm hực với tao mãi thế?
Đáp lại tôi là một khoang lặng, bình yên đến mức đáng sợ. Tức mình, nói hụt cả hơi, xin lỗi khản cả cổ, năn nỉ mất cả giọng mà kết quả thu được là thế này đây! Được rồi, tôi đập bàn thở hổn hển, gật đầu như bổ củi, thả rơi câu nói cuối cùng trước khi bỏ đi.
- Tốt thôi! Mày có quyền im lặng, tao không cản. Nếu đã thấy tao trướng mắt như vậy thì ngày mai tao sẽ xin thầy chủ nhiệm đổi chỗ. Từ nay về sau, tao cam đoan sẽ không bao giờ làm phiền đến mày nữa. Như vậy đã được chưa? – Câu cuối cùng tôi hét tướng lên song quay người toan bước đi thì...
- Ngọc! Tao biết là không phải lỗi của mày. Nhưng thật sự là tao không chịu được. – Trang níu tay tôi khóc thút thít, tiếp lời: - Tao nghĩ Nghĩa thích mày.
- Hả? – Tôi điếng người, mất một khoảng thời gian dài mới có thể tạm chấp nhận cái sự thật quá ư là vô lý ấy. Nói thật chứ, đùa thì cũng phải có chừng có mực thôi, chứ ai mà lại đùa cái kiểu ấy? Chết người như chơi! Đúng là lúc đầu tôi nghĩ Trang đùa thật. Nhưng cứ nhìn cái kiểu ngồi thu lu một góc giường, mặt vùi vào đầu gối mà khóc rống lên thế kia. Thì tôi đã phải thừa nhận một sự thật nghịch lý rằng: đích thực đây không phải là chò đùa. Vậy thì tại sao? Tại sao Nghĩa lại thích tôi? Suốt buổi hẹn đôi, tôi luôn giữ đúng vai diễn quần chúng của mình. Không nói nhiều hơn một câu. Hay đúng hơn là không nói với Nghĩa một câu nào. Vậy thì tại sao? Tại sao Nghĩa lại thích tôi?
Tôi từ từ ngồi lại ghế, vòng hai tay lên ôm lấy đầu, nằm bò trên bàn học của Trang khẽ hỏi:
- Dựa vào đâu mà mày lại nói vậy?
- Sau buổi hẹn đôi. – Trang nấc lên một cái, tiếp lời: - Chen giữa cuộc nói chuyện của tao và Nghĩa lúc nào cũng dính đến mày. Cậu ấy hỏi tao rằng: mày có bạn trai chưa? Tao với mày quen thân từ khi nào? Mày thích gì nhất? Thích môn thể thao nào nhất? Thích con trai như thế nào? Thường hay làm gì vào ngày nghỉ? – Dừng lại một lúc bỗng nhiên nó hét lên "nhiều lắm" làm tôi giật bắn mình.
Quả là ngoài sức tưởng tượng. Thật tình tôi không nghĩ là cậu ta lại biến thái đến vậy! Nghe được câu trả lời không như mong muốn, tôi đứng dậy lẳng lặng ra về. Nói thật, mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi rồi! Làm gì

Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng kh[…]
Truyện ngắn

Dư vị những khoảnh khắc đó chưa bao giờ mất trong chị. Mỗi đêm nó trở về mơn man giấc mơ. Với người phụ nữ cuộc đời chỉ thế thôi là đủ. Chị hạnh phúc nép vào ngực Vũ khi anh ngỏ lời cầu hôn.[…]
Truyện ngắn

Nhà bạn quá giàu, bạn quá hoàn hảo và tất cả điều đó hoàn toàn đến với một người xứng đáng hơn tôi. Dưới sự ngỡ ngàng, lo lắng, bao lo toan,... và rồi tôi đã lên mái trường THPT. Hôm đó, tô[…]
Truyện ngắn

Con cái mãi mãi là khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được... Khi còn học ĐH, một lần đi […]
Truyện ngắn

Bài này là ghi chép của bà Long Ứng Đài về cuộc đối thoại với người con trai của mình khi cậu 21 tuổi. Ngày đó mẹ hỏi con: "Tương lai con muốn làm nghề gì?" Mẹ đã để ý thấy con rất xem thư[…]
Truyện ngắn
Gió rít mạnh, cơn mưa nặng hạt thét gào giật tung hai cánh cửa sổ. Cún hốt hoảng khóc gọi mẹ, tôi chạy lại đóng của, ôm Cún gọn vào lòng. Cả căn phòng tối om, hun hút, tôi lần tìm trên kệ b[…]
Tâm Sự

Tuổi thơ của chúng tôi là những cuốn truyện tranh nhàu nát nhưng chứa biết bao điều kì diệu. Là chú mèo máy thông minh Doraemon với chiếc túi thần kì, là anh chàng Nobita hậu đậu vụng về hay[…]
Truyện Blog
Trong lá số tử vi, cung Phu Thê chỉ vợ chồng được coi là cung quan trọng, còn bạn bè thì bị xếp là cung Nô Bộc rất phụ, xem chung với kẻ ăn người làm, ngày xưa gọi là đầy tớ. Đầu xuân, nam t[…]
Truyện ngắn

Đêm thao thức – Jayne Ann Krentz (Amanda Quick)
Đến từ tác giả của hàng chục đầu sách bán chạy nhất theo xếp hạng của tờ New York Times, Đêm thao thức xứng đáng là một thiên tiểu thuyết lãng mạn cực kỳ sống động, pha trộn tài tình giữa đa[…]
Sách Hay