Hãy cứ bước đi
Bình chọn: 287
Bình chọn: 287
Tôi không nhớ mình dành bao lâu cho thời gian bên ván trượt, chỉ biết rằng, những ngày sau đó, tôi không bỏ bất kỳ thời gian trống nào để than vãn và nghĩ về kỳ thi vừa rồi, tôi luyện tập, luyện tập không ngừng. Tham gia nhiều hội nhóm hơn, giao lưu trò chuyện với những người cũng đam mê bộ môn trượt ván này. Họ cùng mang trong mình nhiều câu chuyện, tôi lắng nghe và chia sẻ sau những giờ tập miệt mài. Có những người muốn bỏ cuộc, khi khó khăn quá lớn, tôi luôn động viên, và luyện tập cùng họ nhiều hơn. Vì thế, tôi cởi mở hơn rất nhiều, không còn giấu mình trong đêm, rồi khóc lặng lẽ nữa. Tôi có thêm rất nhiều người bạn tốt, những người cùng tập luyện và say sưa trượt ván, họ giới thiệu tôi tới những cuộc thi, đầu tiên là nho nhỏ, dần dần, tôi tham gia nhiều cuộc thi lớn hơn, tầm cỡ hơn. Tôi còn nhớ, trước ngày diễn ra kỳ thi chọn ra trưởng nhóm của hội trượt ván Hà Nội, sau giờ tập, Linh đã ở lại, cầm tay tôi mà nói rằng:
"Dù kết quả có ra sao, thì cậu hãy nghĩ rằng, một cuộc thi không thể đánh giá tất cả về cậu, rằng cậu kém cỏi hay không. Mà tớ chỉ biết rằng, Duy của tớ đã rất cố gắng và miệt mài luyện tập. Dù có áp lực và mệt mỏi, nhưng tớ tin, sống với những áp lực sẽ làm cậu mạnh mẽ hơn bao giờ hết". Tôi nhớ như in câu nói ấy, và ngày hôm sau, khi hoàn thành bài trượt ván, khi những tràng pháo tay vang lên không ngớt, tôi hướng mắt về khán đài, nơi ở đó, có Linh- người đã ở bên cổ vũ động viên, người đã mang tôi đến với tình yêu trượt ván này. Và rồi, ngay sau cuộc thi, tôi trở thành trưởng nhóm của hội nhảy ván trượt Hà Nội. Chẳng ai còn nhắc về điểm số và kỳ thi vừa rồi nữa, tôi cũng hòa nhập và làm quen với hết thảy mọi người. Khi mọi người trong nhóm dần quen, tôi giao lại nhiệm vụ cho những người mới, đông viên họ cố gắng, như tôi đã từng. Và chia đều thời gian, để ôn thi và tham gia trượt ván.
Một năm trôi qua thật nhanh. Tôi vẫn không thể quên được ánh mắt và nụ cười rạng rỡ của Linh ngày động viên tôi cố gắng, động viên tôi tìm tới những niềm vui mới bên ván trượt, và luôn ở bên những khi tôi mệt mỏi nhất.
Giờ đây, khi cầm trên tay tờ giấy báo đỗ đại học, tôi không khỏi vui mừng, và hạnh phúc hơn, vì tôi biết bên cạnh tôi, có thêm những điều thật quý giá. Mừng, vì đã cho tôi nếm mùi thất bại, để ngày một cố gắng, và để nhận ra, người bên cạnh mình quý giá biết bao nhiêu.
Đúng là sống dưới áp lực, bạn sẽ chỉ mạnh mẽ hơn mà thôi!!!!
Tú Lệ

Hồi mới đến ở, nhà tôi cứ tì tì mất dép. Đôi xăng đan con mới xỏ chân ngày mồng một Tết, mồng hai phải đi dép cũ! Anh bạn đến chơi lịch sự cởi giày ở tấm chùi chân trước hiên, ra về chỉ còn […]
Truyện ngắn

Hân à, tại sao em lại... chép một bài hát vào trong bảng tự thuật của mình vậy? 1. Nếu để tả về bản thân mình, nó sẽ nói rất ngắn gọn và tẻ nhạt rằng: "Ngoài những thứ nổi bật ra thì chẳng […]
Truyện ngắn
Ly chè không còn một hạt đậu nào. Phút chốc, Nhi nhận ra Đằng vẫn ở đây, bên Nhi, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Mọi thứ rõ ràng như một thước phim chậm. Nhi ngồi đó, khóc lặng. Nhi có một[…]
Truyện ngắn

Thế là mẹ lấy chồng. Không cưới, không hứa hẹn nhưng cả hai bên gia đình mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại tình cảm của họ. Nắng nướng khét lẹt mặt đất. Những con đường cát trắng chạy dài hun[…]
Truyện ngắn

Hãy tin tôi, rồi một ngày bạn sẽ nỡ chia tay thôi. Cô gái nói : "Rất muốn chia tay anh ta, nhưng lần nào cũng đều không nỡ." Đôi bên yêu nhau thời gian dài, không phải muốn nói chia tay là […]
Truyện Blog
Kim ngồi phịch xuống giường sau khi đi dự đám cưới của một người bạn cùng phòng. Không buồn tháo giày, thay quần áo, Kim buông người ra phía sau rồi thở ra một hơi dài. Tiếng thở dài như tiế[…]
Truyện ngắn
"Sao mày đứng tè thế? " Con bé tròn xoe mắt lên hỏi. "Tao có tờ rym thì tao phải đứng tè chứ " "Sao tao không có?" "Mày là con gái " Thằng bé xách quần, nhìn con bé với ánh mắt tự hào vì n[…]
Truyện ngắn
Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé...
Con đường thật nó quá dài mà con đang bước đây, mẹ ơi! Cuộc đời này khắc nghiệt quá mẹ ơi! Bon chen giữa chốn đường đời, con thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc lớn. Lúc […]
Tâm Sự
Những gì được gọi là "Hạnh phúc"
Sáu năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ những gì mà Thu đã dạy tôi về Hạnh phúc. Tôi đi khắp nơi và nói với mọi người về Hạnh phúc. Tôi kể cho những đứa trẻ có cảnh ngộ bất hạnh hơn cả tôi. G[…]
Truyện ngắn