Hạnh phúc của em
Bình chọn: 185
Bình chọn: 185
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
Ngày Tôi nhận được giấy báo trúng tuyển vào đại học, hai chị em tôi đã sung sướng biết nhường nào. Chị em tôi đón nhận niềm vui bằng cách khóc thật lớn, khóc để quên đi cách gọi mà người đời thường gọi những đứa trẻ như chị em tôi. Cuộc đời tôi hửng lên một vầng ánh sáng nhưng điều làm hai chị em lo lắng nhất là lấy tiền đâu ra cho tôi học đại học. Điều đó quả là một chuyện quá lớn đối với chị em tôi.
Vậy là em gái tôi quyết định đỡ đần chị bằng cách cương quyết nghỉ học đi làm để nuôi tôi học đại học mặc cho tôi ra sức ngăn cản. Em gái tôi đi làm osin cho một gia đình giàu có nhưng tốt bụng. Gia đình đó là chổ quen biết với trại trẻ mồ côi vì họ hay đến đó để làm từ thiện. Chị em tôi sống chắt mót, tiết kiệm hết mức có thể để vừa đủ số tiền lương mà em gái tôi lĩnh hàng tháng.
Cứ như vậy em gái đã đi làm nuôi chị ăn học suốt bốn năm học đại học mà chưa hề tính toán hay suy nghĩ điều gì. Tôi chỉ mong sao cho mình ra trường thật nhanh, tìm một công việc tốt để em gái đỡ khổ hơn và để đền đáp lại sự hy sinh lớn lao mà em gái dành cho chị. Tôi rất thương em gái và luôn căn dặn với lòng mình là gắng mà học rồi sau này đi làm giúp đỡ em gái. Tôi còn có dự định là sau này khi có công việc ổn định rồi, tôi sẽ thuyết phục em gái đi học lại vì tôi biết đó là ước mơ cháy bỏng của em.
Nhưng cuộc đời không như những gì mình mong muốn. Bây giờ tôi đã là sinh viên năm cuối và đang có người yêu. Gia đình người yêu tôi thúc giục làm đám cưới khi nào tôi tốt nghiệp đại học. Điều tôi băn khoăn nhất bây giờ là bốn năm nay em gái tôi đi làm osin chắt chiu nuôi chị ăn học và chưa hề có một đồng vốn nào cho riêng mình. Bao nhiêu sức lực em gái đã đổ ra để nuôi chị ăn học. Tôi thương em gái sao thiệt thòi quá, suốt một thời xuân xanh đều dành hết cho chị. Nhìn đời em chưa có lấy một ngày sung sướng. Tôi định khi nào ra trường đi làm gắng dành dùm ít tiền cho em gái làm vốn chứ bốn năm đi làm em gái đã có đồng nào đâu. Tôi sẽ quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến hạnh phúc cho riêng mình. Nhiều khi tôi tình cờ nghe được những lời nói đùa của một số người với em gái tôi rằng: " Đi làm cực khổ nuôi chị ăn học, sau này chị có nghề nghiệp ngon lành còn em thì chẳng có gì hết. Chị học xong rồi đi lấy chồng thì coi như em mất hết vốn". Những lúc như vậy, tôi chỉ thấy em gái cười rồi trả lời lại rằng: " \Hạnh phúc của chị chính là hạnh phúc của em...".
THU HIỀN
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn
Nhiều năm sau, tôi cũng không làm sao quên được cái ngày hôm ấy cái ngày mà cha xé hết tập vở của tôi! Hôm đó, tôi đi học về trễ hơn mọi bữa, trời đã nhập nhoạng tối. Cha đứng đợi ở cửa, q[…]
Truyện ngắn

Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc . Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và […]
Truyện ngắn

Trong làng không ai là không biết chuyện của cô Tư. Cái chuyện xuất hiện trên mục tin tức nho nhỏ các báo về một người đàn bà bị hiếp dâm rồi sinh đứa con đầu lòng trong sự ghẻ lạnh của hàng[…]
Truyện ngắn
Nếu được lựa chọn, có ai chọn tình đơn phương??
Trái tim chỉ còn lại nhớ và đau.... Nếu được lựa chọn, có ai chọn tình đơn phương không nhỉ? Có ai yêu thương ai đó mà không cần hồi đáp, chẳng qua là yêu thương không đúng chỗ, hay không đủ[…]
Tâm Sự

Sinh viên năm cuối thì làm gì?
Là sinh viên năm 4 , nghĩa là bạn không còn già nữa. Bạn đã đi đến đỉnh điểm của sự già, mà người ta thường gọi là "già háp", "già khú đế", đại loại vậy. Năm 4 thì làm gì? 1. Năm 4 thì làm […]
Truyện Blog

Buổi trưa về đến nhà, trước mặt khách đến thăm, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình. Mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay, nhưng cuối cùng không giáng xuống. Anh ấy còn nhớ, năm tổ c[…]
Truyện ngắn

Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho chứ chẳng phải anh mua. Với anh, cho con tiền là gọn nhất! Áo quần, giày dép, cặp vở, tiền trường ... anh nhờ[…]
Truyện ngắn