Hai thằng con trai
Bình chọn: 223
Bình chọn: 223
(BlogRadio.Yn.Lt - Bài dự thi tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại")
Điều quan trọng là làm sao hai ta lại thân được như thế, có lẽ không cần phải nhớ đúng không?
***
Năm lớp 12, cậu là học sinh mới chuyển đến. Ngày đầu tiên đến lớp, cậu đi bằng xe hơi, đồng phục mới tinh, cặp, giày, nón toàn hàng hiệu đắt tiền. Đến cô giáo chủ nhiệm cũng tỏ ra quý mến, quan tâm cậu. Dù chẳng nói chuyện tới ai nhưng vẫn có khối đứa tới làm quen cậu. Cậu có tất cả từ bạn bè, thành tích học tập giỏi cho tới có gia đình khá giả, trong khi tớ chẳng có thứ gì. Thế nên, tớ quyết tâm lao đầu vào học để đứng đầu lớp đặc biệt tớ muốn vược qua cậu. Trong lớp tớ có rất ít bạn, nhất là những đứa nhà giàu như cậu thì tớ càng tránh xa, vì một chút tự ái và mặc cảm.
Cho tới khi cậu dần lấy đi hết mọi thứ của tớ từ danh hiệu học sinh giỏi nhất lớp cho tới giải nhất tiếng hát học trò toàn trường và còn cô bạn gái tớ ''say nắng" nữa. Càng ghét cậu tớ càng lao đầu vào học nhưng lúc nào cũng xếp hạng sau cậu. Đôi lúc tớ tự hỏi cậu đã có nhiều thứ như thế rồi tại sao lại phải tranh giành với tớ kia chứ?
Từ lúc chuyển tới đây đến giờ tớ chẳng nói chuyện với cậu quá năm lần dù là hai đứa ngồi cùng nhóm. Rồi một ngày lớp định tổ chức một buổi đi nghỉ mát. Đùng một cái, nhỏ thủ qũy thông báo một tin "tím mặt" rằng tiền đóng góp cho chuyến đi đã mất sạch. Cả lớp xầm xì. Bất ngờ nhỏ nhóm trưởng đứng lên nói đã thấy mình ngồi trong phòng suốt ngày hôm đó, cả lớp mọi ánh mắt đều nghiền về phía tớ. Tớ đỏ mặt xấu hổ. Trong suy nghĩ của tớ, tớ thề rằng không phải tớ mặc dù nhà tớ nghèo tới mức không có tiền ăn sáng, tớ đã đề nghị cô chủ nhiệm xét cặp trước lớp, nhưng cậu đã ngăn lại và nói rằng cả lớp cần suy nghĩ, nếu ai đó tự thú nhận và trả lại tiền thì vụ việc sẽ kết thúc trong bí mật, cuối cùng vụ việc đã kết thúc trong bí mật tới tận bây giờ.
Thái độ tin tưởng bạn bè của cậu đã làm tớ nhớ mãi. Tớ đã bắt đầu mở lòng mình với cậu hơn. Tớ lại giành lại được danh hiệu học sinh giỏi nhưng động lực không phải là ganh ghét, từ hai thằng con trai với hai tính cách và hoàn cảnh cũng như có nhiều suy nghĩ khác nhau cậu và tớ đã trở thàng đôi bạn thân lúc nào tớ cũng không hay. Điều quan trọng là làm sao hai ta lại thân được như thế, có lẽ không cần phải nhớ đúng không?
Tình bạn ấy đã giữ mãi tới tận bây giờ và chắc chắn sẽ còn mãi mãi về sau nữa.

Năm tháng các cháu ngoại đều lớn cả sao ngoại lại cứ nhỏ bé hơn vậy ngoại, vẫn lủi thủi ngoài vườn rau, vẫn chăm chút thanh long mùa hoa... Lưng ngoại đã còng rồi. Vốn dĩ nó không còng n[…]
Truyện ngắn

Vâng. Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua. Bao nhiêu buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc, những lúc tưởng chừng như muốn gục ngã... rồi cũng sẽ qua. Trôi theo thời gian, năm tháng. Rồi sau đó tất cả cũng […]
Truyện ngắn
Ngày hôm qua đã là quá khứ, cứ sống tiếp tục những ngày tháng tiếp theo rồi bạn sẽ thấy rằng tương lai luôn rộng mở và tươi sáng. Bạn luôn có bạn bè và những người thân yêu bên cạnh. Một n[…]
Truyện ngắn

Trưa nghe giọng Mẹ, thoáng giật mình vì bên kia đầu dây đã là cái giọng run run của người già... Có lẽ thời gian chẳng chờ đợi ai thật. Có những chuyện ngày xưa Mẹ hay nhắc giờ Mẹ cũng đã qu[…]
Truyện ngắn
Tôi sắp phải gặp một người mà tên tuổi, hình dáng, thậm chí người đó là nam hay nữ tôi cũng không biết. Tất cả chỉ tại cái bệnh đãng trí đáng đánh đòn này. Chuyện là tôi mới mượn cuốn sách[…]
Truyện ngắn
Tất cả rồi sẽ chỉ là những kỉ niệm đã nhạt nhào theo bước đi của thời gian phải không anh tình đầu của em?. Trước khi anh nói lời chia tay, em chưa từng nghĩ đến có một ngày em và anh sẽ ở […]
Tâm Sự
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn

Con hỡi, trên chiếc thuyền gia đình, nếu chồng con là động cơ, thì vợ là bánh lái, và chính cái bánh lái mới là cái vật định hướng cho con thuyền. Con yêu dấu, Năm nay mùa Xuân đến sớm, câ[…]
Truyện ngắn