Haha - Đồ ngốc
Bình chọn: 444
Bình chọn: 444
- Đồn cái gì? - Tôi nhăn trán hỏi lại, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an. Từ trước giờ đa số những lời đồn đại đều chẳng mấy hay ho gì.
***
Tôi giơ cao trong tay chiếc ống nghiệm, mặt nhăn nhó cố tìm cho ra cái kết - tủa - lởn - vởn mà theo như lý thuyết đáng ra nó phải xuất hiện. Tôi vừa cầm cái đũa thủy tinh lên định khuấy thì nhỏ Liên kéo tôi ra góc bàn. Khi đã định vị được chỗ "hạ cánh" an toàn nằm ngoài tầm nhìn của thầy, nó quay sang nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng:
- Tụi lớp mình đang đồn ầm lên về mày đấy!
- Đồn cái gì? - Tôi nhăn trán hỏi lại, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an. Từ trước giờ đa số những lời đồn đại đều chẳng mấy hay ho gì.
Liên cúi sát mặt tôi, giọng nhỏ đi:
- Đồn mày với thằng Thương là một cặp!
Tôi giật mình đứng bật dậy ngoác miệng nói to:
- Láo!
Nhỏ Liên vội vàng kéo tôi ngồi xuống, vừa liếc chừng thầy Hóa. May quá, có lẽ thầy không để ý vì đang bận ngắm mấy cái ống nghiệm bên dãy bên kia.
- Khẽ chứ! Mày làm tao hết hồn! Thầy mà phát hiện thì lên sổ đầu bài ngồi như chơi! - Nhỏ Liên trách móc.
Tôi hạ giọng:
- Biết rồi, nhưng lúc nãy mày cũng làm tao hết hồn! Cái gì mà "tao với thằng Thương là một cặp"? Mày điên rồi à?
- Có phải tao nói đâu, tao nghe tụi lớp mình kháo nhau đấy chứ...
Tôi rủa thầm mấy đứa nhiều chuyện. Chắc lại mấy bà dựng xì-căng-đan kiểu này tồn tại không lâu, nhưng mà ghép tôi với Thương thì thật là...
Tôi và Thương ngồi cùng một bàn. Tôi là con gái, nghịch ngợm, ăn to nói lớn, còn Thương thì là con trai (tất nhiên!) hiền như cục đất, ngồi trong lớp cứ ỉm ìm im. Tôi với nó khác xa nhau như trời với đất.
Vậy mà bây giờ lại có đứa dám lên tiếng ghép trời - đất lại với nhau! Thật là quá đáng!
- Thôi, chắc đứa nào giỡn chơi thôi mà! - nhỏ Liên an ủi
- Giỡn chơi à? Hết chuyện nói rồi hay sao mà ghép tao với thằng Thương?
- Thì chỉ có mấy vụ gây bất ngờ mới tạo được tiếng vang lâu dài chứ?
Tôi tức tối chọc cái đũa thủy tinh vô cái ống nghiệm và khuấy mạnh. Nãy giờ cái kết tủa vẫn đang chơi trốn tìm với tôi.
- Nhưng mà mày nghĩ xem, phải có cái gì tụi nó mới đồn chứ?
Tôi nhìn vào bức tường đối diện suy nghĩ, vừa khuấy nhẹ cái ống nghiệm như kiểu người ta khuấy một ly nước chanh.
- Việc tốt gần đây nhất mà nó làm cho tao là cho tao mượn tờ giấy nháp để làm bài kiểm tra toán...
- Mày phải kiếm cho ra cái việc gì cho tình cảm một chút, chứ cái này khô khan quá.
- Vậy chứ sao mới gọi là tình cảm?
- Thì kiểu như là... chết cha! Thầy tới... để sau nói chuyện...
Cả hai đứa nhẹ nhàng lủi về phía bàn của mình.
Sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi này, tôi đã bắt đầu tiên đoán được những gì sắp diễn ra với tôi.
Đúng như tôi nghĩ, mấy ngày sau đó, tôi và Thương là tâm điểm chú ý của lớp. Thường ngày, tôi luôn miệng mượn nó thước, bút chì, máy tính, và cả nháp nữa, nhưng bây giờ tôi không còn dám mở miệng mượn nó cái gì. Bởi cứ mỗi lần mượn là y như rằng hàng tá con mắt xung quanh quay lại liếc nhìn về phía tôi, mỉm cười ra chiều hiểu biết.
***
Hôm sau tôi bị kêu lên bảng trả bài sử. Thương biết tôi chưa học bài nên ngồi phía dưới luôn miệng nhắc vọng lên. Nhưng tôi cứ giả lơ như không biết. Tôi cầm quyển vở có con ba đỏ chót về bàn thì Thương hỏi nhỏ:
- Sao nhắc mà lại ngó chỗ nào vậy?
Tôi không thèm nhìn nó, gắt lên giận dữ:
- Lần sau đừng nhắc nữa!
Thương tròn mắt, có vẻ chẳng hiểu gì. Nhưng nó không hỏi thêm gì nữa.
Tôi là đứa buồn rất nhanh, mà vui cũng rất nhanh. Cho nên chỉ đến giờ ra chơi là mọi nỗi buồn về điểm ba môn sử đã hoàn toàn bốc hơi. Như thường lệ, tôi nhận nhiệm vụ làm "trực thăng" đi ra căn-tin mua xôi về tiếp tế cho mấy đứa trong lớp. Với sự thông minh và hoạt bát của mình (hì hì), chỉ vài phút sau, tôi đã tung tăng tung tẩy cầm một bì đầy xôi trở về lớp.
Nhưng thật không may, tôi bị thầy giám thị bắt...
- Em vào đây!...
Tôi bước từng bước chậm chạp vào căn phòng lạnh lẽo, trên treo một cái bảng to tướng có đề "Phòng giám thị". Nhẹ nhàng đặt cái bì xôi đầy nhóc lên bàn, tôi lại nhẹ nhàng ngồi xuống. Trong cái căn phòng quá đỗi im lặng này, cái gì cũng phải làm thật nhẹ nhàng. Nếu không, chỉ một tiếng động mạnh vang lên cũng đủ làm cho người ta giật mình.
Lúc này tôi ước giá như cái bì xôi trước mặt cao hơn chút nữa, để tôi khỏi phải nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của thầy giám thị. Thầy nhìn tôi dò xét, như thể đang tìm ra một thứ hình phạt gì đó thật khắc nghiệt để áp dụng, làm tôi cứ phải cúi gằm mặt xuống nhìn cái bàn một cách bất đắc dĩ. Tôi thấp thỏm đoán xem thầy sẽ làm gì với mình. Ừm... làm gì cũng được, ngoại trừ cái hình phạt mà năm lớp 11 thầy đã phạt tôi. Nhớ lần đó, thầy bắt tôi phải quét khoảng sân trước cửa thư viện. Sẽ không

Vào đại học được 2 tháng tôi tình nguyện dạy kèm tiếng Anh cho 4 học sinh lớp 6 ở một nhà trẻ tình thương. Tôi háo hức soạn bài, mua sách bài tập, bổ trợ, nâng cao cho lần đầu tiên đi dạy. K[…]
Truyện ngắn

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn
Mẹ tôi là người thích lưu giữ mọi đồ vật cũng như niềm vui thú trồng trọt thừa hưởng từ ông ngoại. Sau khi cưới nhau, bố mẹ mua nhà ở California và chuyển đến sống ở đó nhưng thói quen tiết […]
Truyện ngắn
Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Bobby đã học. D[…]
Truyện ngắn

Không phải bí mật nào cũng biết
Cuộc sống hôn nhân không hề đơn giản, vì thế người ta nên học cách làm cho nó bớt phức tạp đi, phải không?Năm đó, cô đã biết là anh phản bội mình. Anh có mối quan hệ bất chính với một nữ nhâ[…]
Truyện ngắn

Nghĩ lại ngày trước lúc còn mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão chỉ muốn vẫy vùng biển cả, xách ba lô lên và đi đâu đó ra khỏi vùng quê nghèo khổ. Giờ đây đã đặt chân lên một thành phố xa[…]
Truyện ngắn

Viết cho anh người con trai với sự dịu dàng ấm áp. Chúng mình xa nhau rồi, xa đến nỗi chẳng thể quay lại mà lướt qua nhau được nữa. Tất cả những gì còn lại chỉ đơn giản là kỉ niệm khi hai đ[…]
Tâm Sự

Hãy bắt đầu một ngày mới không định kiến. Tôi xin bắt đầu bài viết bằng một câu chuyện cười, mà nhiều người chắc cũng biết. Có một thanh niên mắc bệnh sợ gà, cứ trông thấy gà là chạy. H[…]
Truyện ngắn
Giá mà tớ có thể trở về ngày hôm qua
Nhìn trời mưa bên ngoài, lòng tớ lại cồn cào khó chịu và thế là một tin nhắn được gửi đến cậu, vẫn số điện thoại cũ, không chắc cậu có còn dùng số đó không, nhưng tớ đã lỡ nhấn nút gửi mất […]
Tâm Sự