Gia sư khó tính
Bình chọn: 444
Bình chọn: 444
Nó mệt mỏi đến mức gần như bị "nhờn thuốc", lại chẳng muốn ngồi vào bàn học nữa. Thời gian tự học bình thường lại hóa ra thành những giờ phút thẩn thơ Xuân Quỳnh, nghiền ngẫm tiểu thuyết. Những lúc như thế, nó đọc truyện mà cứ bồn chồn cho cái sự lười của mình, nhưng rồi lại tặc lưỡi: "Kệ, mai học", nhưng ngày mai của nó cứ dài ra mãi.
Mà nó có làm gì quá quắt đâu, đọc sách là để trau dồi vốn từ vựng, có phải điều gì vô bổ đâu. Bố mẹ không hiểu điều đó đã đành, đến người anh trai mà nó luôn chia sẻ mọi điều day dứt như thế này cũng quay sang quở trách. "Mình đến điên mất thôi", nó tự nhủ rồi chui vào chăn ngủ. Học hành chi khi tâm trạng đang "ngậm một khối căm hờn trong cũi sắt" như thế này. Không online nữa, chắc chắn là không online nữa. Công việc của diễn đàn sẽ bàn giao cho người khác, mình viện có bận học cũng được, sẽ chẳng ai trách, bằng mọi cách để không phải đối mặt với anh Sand nữa cho đỡ tức. Anh em gì mà tệ quá đi, đã chẳng an ủi được câu nào lại còn nuốt lời sẽ gia sư cho mình khi về nước. Để xem ai gan lỳ hơn, ai sẽ xin lỗi trước nhé...
Hai anh em thật giống hai em dù không phải ruột thit. Linh đã lỳ, anh Sand cũng "im thin thít và lặn mất tăm". Linh cũng đâm ra ngơ ngẩn khi nửa tháng rồi mà không nhận được cuộc điện thoại hỏi han tình hình định kỳ của anh, nó đâm ra cũng nhớ, cũng thắc mắc nhưng vẫn lẳng lặng làm ngơ, thậm chí còn tức anh ách trong lòng.
Nhưng rồi, những lúc ngồi vào bàn học hành tập trung mà vẫn không giải được mấy bài Toán hay trả bài tiếng Anh mà điểm số bết bát, nó cũng day dứt về nhưng điều mà anh Sand nói lắm. Đúng là nó ít khi tự học, thích dựa dẫm, lại quá ỷ lại vào vận may nữa chứ.
Thế rồi nó lại quay ra ân hận khi dập máy đường đột và bất lịch sự như thế, chả trách anh giận nó mà không thèm liên lạc lại, mà giờ này có muốn lên xin lỗi anh cũng có được đâu, nó trong phút nóng giận đã xin bố cắt net rồi. Lúc đầu, cả nhà không ai tin nổi, trố mắt nhìn nó, rồi vui vẻ gọi điện ngừng cung cấp dịch vụ mạng trong tâm trạng mừng vui phấn khởi khi tưởng nó đã thông suốt để chuyên tâm học hành. Hết cách xin lỗi thật rồi ...
***
Trước giờ vào lớp, nó vào hiệu sách mua quyển Từ điển theo đúng lời anh dạy, đang hớt hải chạy vào trường thì nghe tiếng bác bảo vệ gọi giật lại: "Này, bí thư 12A5, có bưu phẩm cho bạn Linh lớp cháu này!". Nó đứng ngẩn tò te một lúc, trên đời này mình cũng có vinh dự được nhận thư tin sao, hay là bom đe dọa của những sỹ tử thi cùng trường với mình??!
Trong tâm trạng háo hức, nó nhanh nhẹn xé lớp bao bì ngoài, để lộ ra một quyển sổ khá cũ và một bức thư kẹp bên trong:
"Em gái,
Anh rất mừng vì cho đến ngày anh gửi bưu kiện về Việt Nam thì đã tròn 6 tháng anh em ta kết nghĩa vườn đào. Anh vinh dự lắm khi có một cô em gái ngoan ngoãn, nghe lời và năng động như em, nhất là khi anh nhận làm gia sư cho em, anh thấy mình có một trọng trách thật nặng nề và cao cả. Anh tự hào lắm khi được là người chia sẻ và thông cảm những mệt mỏi lo lắng của em.
Ngay cả chuyện em lười học, anh cũng đã từng trải qua quãng thời gian vất vả như thế nên anh hiểu hết chứ, thậm chí anh suýt nữa đã rớt học bổng vì điều này. Thật may mắn là khi ấy, mẹ anh đã kịp phát hiện ra, mẹ chỉ nói một câu với anh rằng: "Con sẽ như thế nào khi cả thế giới này lao về phía trước còn con thì không?", và anh đã ngay lập tức thức tỉnh.
Nghe xong những lời em nói, anh mới thấy em đúng là phiên bản của anh 4 năm về trước, và anh đã trách em bằng tất cả những gì anh đã tự trách mình mỗi khi nhớ về những ngày tháng đó. Vậy mà anh đã vô tình quên mất là em rất cả nghĩ, nhạy cảm và cũng không đến mức để anh nói nặng nề như vậy. Em cũng biết nghĩ phải không, chỉ là em chưa thấm nhuần sâu sắc thôi, chỉ cần một lời động viên như câu nói của mẹ anh là đã đủ để em hiểu hết rồi, thế mà anh đã không tâm lý được như mẹ.
Cái âm thanh dập máy và sự biến mất của em làm anh giật mình đấy, lúc đó anh mới nhận ra mình đã quá đã. Anh nhớ là em đã từng kể với anh, mỗi khi em giận ai là sẽ giận rất dai, dù sai hay đúng người ta cũng phải xin lỗi trước, và xin lỗi là phải có quà, đúng không? Quyển sổ đúc rút những kinh nghiệm học tiếng Anh này đã theo anh suốt cả 3 năm cấp 3 và Đại học liệu có đủ để khiến em bớt giận anh không?"
Tan trường, trống đánh dồn dập, tiếng bước chân chạy vội về nhà của Linh cũng rộn ràng không kém. Nó thèm nghe giọng anh, thèm được xin lỗi anh lắm rồi, bèn liều mình gọi sang số điện thoại mã vùng Singapore. Tít ... tít ..., sao anh vẫn chưa nghe máy nhỉ ...,

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn

Năm ấy tôi quen một huấn luyện viên dạy chó nghiệp vụ trong quân đội. Tôi hỏi anh: "Loại chó thông minh nhất có thể đạt được tới trình độ như thế nào?". Anh trả lời: "Trừ chuyện không biết n[…]
Truyện ngắn

Truyền thuyết về cây đàn Guitar
Đâu chỉ có thế, tiếng đàn của Citra còn có năng lực chữa bệnh thần kỳ như tiếng hát của nàng ngày trước. Dân chúng thường tìm đến yêu cầu nàng đàn mỗi khi có dịch bệnh phát sinh.... Ngày xư[…]
Truyện ngắn

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu lo lắng: Lấy chồng bộ đội sẽ khổ lắm con biết không? Tôi đã ương bướng cãi lại mẹ: Khổ gì đâu mẹ, thế chẳng nhẽ bộ đội sẽ ế vợ hết sao? Cô Thắm ở xóm mình đó[…]
Truyện ngắn

Đừng như cốc nước nhỏ, hãy là mặt hồ lớn!
Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống c[…]
Truyện ngắn

TRÁI TIM BẠN ĐÃ ĐẾN LÚC CẦN DỌN DẸP LẠI! Như một chiếc máy tính dùng đã lâu ngày, Trái Tim cần được dọn dẹp trước thềm năm mới. Cuốn sách "DỌN LẠI TIM MÌNH" chính là "công cụ" quan trọng cho[…]
Sách Hay

Và nếu mỗi lần đau là một giọt nước, một hạt cát thì chị thành sông, thành đồi cát năm ba mươi tuổi. Ở nhà coi chừng em... Chị dạ. Má rải lời dặn dò nằm lển nghển khắp nơi. Chị ngó ngoài s[…]
Truyện ngắn

Hai tư giờ để sống, hai tư giờ để yêu và cả cuộc đời để thất bại
Chúng ta cùng thi đỗ đại học. Chúng ta cùng học một lớp.Chúng ta cùng làm một nghề. Buổi sáng chúng ta cùng ăn phở. Buổi trưa chúng ta cùng ngồi một quán cà phê gà gật. Vậy, tại sao có những[…]
Truyện ngắn