Gia sư khó tính
Bình chọn: 421
Bình chọn: 421
(BlogRadio.Yn.Lt) - Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!!
***
Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã trở thành một bản sắc quá độc đáo mà nó vẫn luôn chờ đợi và thèm nghe nhất trong mỗi buổi học, đó là cảm giác mình đang được ai đó quan tâm và rất đôn đốc sát sao ...
- Chả là thế này ...
Linh và anh Sandglass kết nghĩa làm huynh muội vườn đào tính đến nay cũng đã được 5 tháng có lẻ. Nói ra có vẻ như đùa nhưng hai người quen nhau khi Linh đang là điều hành viên của một diễn đàn bóng đá, còn anh Sand trong vai một thành viên mới toe, mà theo cách lập luận của Linh thì là "một chú gà con cần được ma cũ chăn dắt".
Lẽ dĩ nhiên, mỗi người có một quan điểm sống để thể hiện bản thân mình, Linh nhiệt tình, năng động, thân thiết và quảng giao với mọi người, không mất quá nhiều thời gian để được tin tưởng giao cho trách nhiệm Moderator quản lý webiste bóng đá. Trong khi đó, anh Sand lại hoàn toàn bí ẩn, chín chắn, rất tự tin và là chuyên gia tạo nên tiếng cười mỗi khi các thành viên chat chit tập thể.
Anh đang du học bên Singapore, cho dù muốn được gặp gỡ offline mọi người để tránh bị coi là nhân vật ảo cũng chẳng được (cái tên Sandglass vốn cũng chỉ là nickname trên diễn đàn). Linh là người đầu tiên bắt chuyện khi anh Sand đang lơ ngơ bước vào site. "Chẳng có gì là mới đâu, mọi người chơi với nhau luôn bắt đầu từ những người lạ" – đó là câu đầu tiên mà hai người đã chat với nhau.
Anh Sand hơn Linh 4 tuổi, sau những ngày nói chuyện hợp cạ, những ao ước thèm có em gái để chăm sóc, cần có anh trai để chỉ bảo, hai người đã sớm trở thành anh em thân thiết. Giờ thì cả Linh và anh Sand đều là điều hành viên, Linh vẫn trong ban cốt cán dẫn dắt thành viên mới, thì anh Sand với vốn ngoại ngữ thế mạnh đã trở thành trụ cột của mục Tin tức. Anh còn kiêm luôn cả gia sư cho Linh môn tiếng Anh, hai anh em học hành gắt gao lắm, dù gì thì năm nay con bé cũng thi Đại học, lơ tơ mơ mà trượt thì mặt mũi nào còn gặp ai, còn làm quản trị điều hành, còn làm em gái của du học sinh ưu tú nữa ...
- Anh, em lo lắm, sát đến ngày thi rồi mà em lười quá, chẳng chịu học hành gì cả. Em chết mất huhu – Linh tỉ tê qua headphone. - Anh về Việt Nam sớm đi, về rồi còn dạy học cho em nữa. Anh em mình học hành online thế này có rất nhiều bất cập, bố mẹ lại không tin rằng em lên mạng là để học, em giải thích mãi mà bố mẹ có nghe đâu ...
- Em sao vậy, đến giờ phút cấp bách thế này rồi mà còn ham chơi là sao? Với cái tính không tự giác như thế, chả trách bố mẹ không thể đặt niềm tin vào em. Mà cái chuyện anh nhắc em mua Từ điển Anh – Anh, em đã mua chưa?
- Chết rồi, em quên mất. Nhưng mà anh ơi, em lo thật đấy, anh hỏi xem có ai làm gia sư Toán cho em được không?
- Em lúc nào cũng gia sư, gia sư. Em không biết thời gian tự học là quan trọng nhất à? Em cũng nên ít ỷ lại vào người khác thôi. Đã biết là đáng lo mà vẫn còn không chịu học, em bảo anh có thể giúp em được cái gì. Nói cho em biết, chuyện anh về nước chỉ là dự định thôi, anh thực hiện dự định đó hay không anh chưa dám chắc, em đừng mong quá rồi lại thất vọng. Anh cũng là người, có nhiều việc về nhà cần giải quyết, đâu dư dả thời gian lo cho một người thậm chí còn không chịu lo cho mình như em được.
Linh sững người. Nó hết sức bất ngờ trước những lời phê bình quá thẳng thắn đến mức phũ phàng vừa rồi của anh. Nó không biết phải trả lời thế nào, miệng cứ cứng đơ ú ớ phát ra mất tiếng: "Nhưng em, em ..."
Giọng anh Sand vẫn rất rắn: "Không em em gì cả, đến ngay cả cuốn từ điển cần thiết cho em như thế, anh nhắc em cả chục lần mà em vẫn không mua. Em không thấy bản thân mình đang rất coi thường chuyện học vấn của mình sao? Em cầu toàn như thế, giả dụ một ngày em trượt, em còn dám nhìn mặt gia đình em, bạn bè trên diễn đàn, và nhìn gia sư này của em nữa không? Em không thấy mình quá khinh suất và sẽ phải hối hận à?"
Linh không ấp úng, không tìm cách trả lời nữa. Nó lạnh lùng ngắt cuộc gọi, tắt máy tính rồi lao thẳng về phòng, nằm vật ra giường rồi thở dài đánh thượt.
Nào nó đã làm gì sai trái để bị nói nặng lời đến thế nhỉ. Anh tưởng nó không lo lắng cho đợt thi Đại học sắp tới hay sao? Mà nó có phải cần anh dạy bảo, lên lớp, phê bình để nó khai sáng ra đâu, nó cũng tự thấy cảm thấy dằn vặt lắm đấy chứ. Anh nói cứ như nó hời hợt, dửng dưng và vô tâm chuyện tương lai lắm không bằng. Nó cũng sợ, cũng thon thót lắm chứ bộ.
Chỉ là dạo này nó phải lo chuyện hồ sơ dự thi, chuyện đồng phục lớp đấy chứ, rồi còn lo an ủi đứa bạn thân vì gia đình nó cấm nó thi mỹ thuật như sở nguyện. Dạo này bố mẹ nó cũng thay nhau hỏi chuyện học hành của nó, làm sao mà nó chịu được áp lực nặng nề thế này: "Linh ơi, nếu con không đỗ thì bố mẹ làm sao dám ra đường n

Băng qua một cánh đồng, để biết những ước mơ và hiện thực nó hay như một cánh chim trời, để biết khi nào mỏi mệt mà quay lại. 1. Cả làng chúng tôi sống trên một cánh đồng. Một cách đồng rộn[…]
Truyện ngắn

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con, mẹ lúc nào cũng đẹp, mẹ đẹp nhất chính là đôi mắt. Nơi đó con nhìn thấy cả bầu trời yêu thương dành cho con. […]
Truyện ngắn

Bố đã từng yêu thương mẹ và đến bây giờ khi mẹ đã bỏ đi, bố vẫn không ngừng hận, ngừng đau và ngừng chờ đợi. Bố đánh mẹ. Đôi mắt nhòe nhoẹt nước mắt của bà cúi gục xuống đất. Cánh tay bà bầ[…]
Truyện ngắn

Chuyện của hai chúng ta. Vậy mà... Bắt đầu nhanh. Kết thúc cũng thật nhanh. Chóng vánh. 5 phút trước chúng ta còn nhớ nhau. 5 phút sau, hai chúng ta đã thành hai người xa lạ. Trong 5 phút n[…]
Truyện Blog

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình
"Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế." "Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại s[…]
Truyện ngắn

Bước ra khỏi cuộc đời một người khác
Chứ đừng cố ở bên một người đã không còn thấy vui dù cho có hay không có chúng ta trong cuộc đời. Chỉ đơn giản là khi người đó đã không còn thấy vui khi chúng ta ở bên cạnh. Là khi chúng ta[…]
Truyện Blog

Vì vậy, đừng tiết kiệm những cú điện thoại, hay những like, những comment. Còn nhớ hồi đi học, có đứa bạn chỉ vì bạn thân của nó quyết định chuyển sang trường khác mà trầm hẳn. Cô bạn ki[…]
Truyện ngắn