Giá như...
Bình chọn: 525
Bình chọn: 525
Một ngày sau phẩu thuật Thoa dẫn hồi tỉnh, Thoa muốn gặp con, Thoa nhớ con lắm, cần phải cho con bú chứ. Thoa tìm kiếm, gặng hỏi và chỉ nhận lại những cái nhìn tránh né. Thoa nhớ con quay quắt và Thoa khóc. Nước mắt cứ chảy mãi không thôi.
Người ta lại đưa Thoa vào cấp cứu bởi triệu chứng chảy máu tử cung sau sinh. Và người ta buộc phải cắt đi của Thoa phần quan trọng nhất của đời người phụ nữ.
Thoa không còn tử cung nữa cũng có nghĩa cơ hội để được làm mẹ cũngmất đi vĩnh viễn. Người ta bảo do sức khỏe Thoa yếu quá mà lại còn mang thai muộn nữa chứ, mang thai đầu lòng sau tuổi ba mươi là rất nguy hiểm cho cả mẹ và con.
***
Bây giờ, vợ chồng Thoa đã ra ở riêng. Bên nhà chồng không một lời nặng nhẹ nhưng Thoa biết họ buồn lắm, buồn lắm.
Bình vẫn an ủi "Không có con thì vợ chồng mình vẫn sống tốt với nhau đến trọn đời mà". Nói vậy, nhưng Bình thưa dần những bữa cơm tối với vợ mà thay vào đó là những bữa nhậu túy lúy, những buổi chiều tha thẫn khắp các con phố buồn. Ngôi nhà rất hiếm tiếng cười.
Đôi khi Thoa muốn để cho Bình đi tìm nguồn vui mới nhưng họ không thể bởi họ là những tiến sĩ từ nước ngoài về, họ là những giảng viên gương mẫu, là những con người tiến bộ của xã hội, họ có danh vọng, có sự nghiệp. Người ta nhìn Thoa với ánh mắt đầy ái ngại, còn Thoa, Thoa hiểu rằng "Thoa không thể đòi hỏi gì hơn nữa, con người ta không thể có được tất cả. Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như ngay từ đầu Thoa hiểu rằng Thoa là một phụ nữ trước khi là một bà tiến sĩ, một trưởng khoa oai vệ thì có lẽ Thoa đã khác."
Chiều nay, Thoa lại ngồi một mình chờ chồng về bên mân cơm đã nguội lạnh từ lâu. Ngoài kia Huế lại đổ mưa, có lẽ Huế đã chuyển mùa.

Đến con chó cũng còn có một cái tên.... Ăn cướp! Bà con ơi, ăn cướp!!! Ông chủ cửa hàng rau quả giật mình bởi bàn tay nhanh như cắt vừa thò ra thụt vào "cuỗm" mất mấy quả của ông, vội vã c[…]
Truyện ngắn
Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe người xung quanh bàn luận rằng: […]
Truyện ngắn

Bước trên đường bạn hiền ơi xin nhớ, nơi xa ấy chắc sẽ không gặp nhau, ta luôn hứa mãi mãi không hề phai, không bao giờ quên hình bóng nhau... Ngày...tháng...năm... Sáng hôm nay tụi nó […]
Truyện ngắn
Rồi thầy giở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên: "Thầy ơi, em yêu thầy!". Liếc nhìn, tôi thấy mắt thầy trố lên, rồi nghĩ bụng phen này thì thầy "hết nước" rồi. […]
Truyện ngắn

...Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga trắng ngần. Và thừa cả những sợi tóc bạc phết trên đầu ba, đôi mắt thâm quầng của mẹ. Thừa thãi đến độ nghèo xộp đi.[…]
Truyện ngắn

Hãy trân quý từng lời nói của mình, bởi vì tổn thương từ lời nói có thể sẽ vĩnh viễn không thể nào bù đắp. Một lần nọ, có một vị tăng nhân đến một thôn làng, một người thanh niên đã nói mấy[…]
Truyện ngắn

Với một chiếc roi mây, lão đã quất thật lực vào người bà vợ. Chuyện đánh đập chỉ diễn ra hai lần. Trận đòn thứ hai vợ lão đã liệt giường. Lão kiếm thêm được một khoản nhỏ nhờ việc dọn dẹp […]
Truyện ngắn