Giá như...
Bình chọn: 524
Bình chọn: 524
- Nhà tôi cũng ở khu nớ! Rứa mà răng lâu ni tôi không biết cô hèo?
- Dạ, nhà em mới chuyển tới đó được vài tháng thôi thầy ạ! Trước đây ba mạ em đi dạy nên được cấp nhà ở dưới chung cư Đống Đa đó thầy, chừ nghĩ hưu rồi nên mới về trên nớ.
- Rứa à, rứa chừ mình đi về cùng đường hè!
Chẳng kịp nói thêm câu nào nữa, hai chiếc xe lao nhanh trong màn mưa. Nhà Bình nằm ở đầu con hẽm, có kiến trúc cổ với ba gian hai chái, khu vườn thì rộng cả ba bốn hecta với đủ loại cây ăn quả. Thì ra đây là ngôi nhà mà ngày nào đi dạy ngang qua đó Thoa cũng ao ước, thèm muốn. Chả như nhà Thoa, lúc ở chung cư đâu vỏn vẹn bảy, tám chục mét gì đó. Giờ có rộng hơn cũng chỉ trăm hai chục mét vuông.
Sau buổi gặp gỡ tình cờ đó, lại thêm là hàng xóm xa xa nên cả hai càng có thêm cơ hội tiếp xúc với nhau. Những buổi đi làm chung đường về chung lối là những cuộc trò chuyện huyên thuyên.
Đến bây giờ Thoa cũng không giải thích nỗi vì sao cả hai lại có thể có nhiều chuyện để nói với nhau đến thế. Bình thì khô khan, tự nhiên và thực tế còn Thoa lại là điển mẫu của tuýp người lãng mạn, mơ mộng, ăn nói trau chuốt, nhẹ nhàng. Thế nhưng, thay vì khó chịu, cả hai lại xem đối phương như là sự bù đắp những thiếu hụt của bản thân.
Thoa thiếu đi cái nhìn thực tế trước cuộc sống muôn màu, còn Bình thèm lắm chút dịu dàng, mơ mộng của cô gái Huế chính gốc như Thoa. Vậy là họ yêu nhau, yêu nhau say đắm bất chấp bao lời bàn ra tán vào của bàn bè từ hai phía.
Và rồi họ cưới nhau.
Ngày cưới, Thoa là cô dâu xinh đẹp nhất trong mắt Bình nhẹ nhàng nép khẽ vào vai Bình như nép vào chốn bình yên của cuộc sống.
Thoa ngoan hiền, khéo léo trong ứng xử và cả việc nội trợ, bếp núc nên chẳng mấy chốc đã lấy được lòng mọi người trong cái gia đình "tứ đại đồng đường" bên chồng. Bình là con trai lớn và cũng là duy nhất trong nhà nên mọi người đều mong Thoa sớm mang thai, sinh em bé. Nhưng vợ chồng Thoa có nghĩ thế đâu, mà đúng hơn là cả hai không còn thời gian để nghĩ đến điều đó.
Bất chấp sự khuyên can của gia đình, cả hai quyết định vun đắp cho sự nghiệp trước khi bị ràng buộc bởi con cái. Thoa theo học cao học ở Hà Nội còn Bình sang Pháp để làm nghiên cứu sinh. Ba năm sau, Thoa mang danh Thạc sĩ còn Bình bảo vệ thành công luận án tiến sĩ của mình. Cả hai vui mừng đón nhau.
Nhưng chưa được bao lâu, Thoa nhận được xuất học bổng toàn phần làm nghiên cứu sinh từ Úc. Bình không ý kiến gì mặc dù anh vẫn nói "Tùy em, tuy nhiên nếu em không là tiến sĩ mà chỉ là người phụ nữ bình thường thôi thì em vẫn là số một của anh."
Thoa cười nựng nịu "Anh à! Mình còn trẻ, còn cả khoảng thời gian dài về sau, em chỉ đi có ba năm hoặc hơn một chút thôi, không học tiếp thì làm răng mà làm một giảng viên tốt như anh mong muốn được!"
Thoa lên đường sang Úc, cả nhà Bình buồn lắm pha chút thất vọng và lo lắng. Không thất vọng sao được, Thoa đã xấp xỉ 30, cái tuổi mà đáng lý ra đã phải chuẩn bị chào đón đứa con thứ hai rồi mới đúng. Còn Bình cũng đã ở tuổi ba lăm rồi còn gì. Phải đợi ba năm nữa, sao mà lâu quá. Rồi ông bà bên chồng của Thoa cũng có người không đợi được nữa. Cái gia đình "tứ đại đồng đường" kiểu mẫu của một vùng giờ chỉ còn làm "tam đại đồng đường"
- Bình à! Nội bây chờ được ẵm cháu lâu lắm rồi đó nghe, mần ăn răng chứ như ri không khéo nội bây sinh bệnh mất.
- Vợ con học cũng gần xong rồi, mạ đừng lo nữa, vợ chồng trẻ bây chừ có ai sinh con sớm như thời của ba mạ nữa mô, ổn định công việc trước rồi sinh con đẻ cái sau sẽ tốt hơn cho cả hai vợ chồng mạ nợ.
Rồi Thoa cũng về mang theo tấm bằng tiến sĩ nước ngoài. Cả nhà đều vui và chờ mong một niềm hy vọng mới.
Rồi Thoa cũng mang thai ở tuổi ba tư, cái tuổi mà ai cũng ngại lâu nay. Niềm vui, hạnh phúc tràn ngập cả gia đình. Thoa sống giữa sự cưng chiều, chăm sóc từ cả chồng, gia đình chồng và gia đình Thoa. Tất cả đều hào hứng khi đứa trẻ mỗi ngày một lớn dần trong bụng Thoa.
Rồi một đêm Huế đổ mưa bất ngờ, cơn mưa như muốn cuốn trôi đi mọi thứ. Sáng ra, con đường trước nhà đã trắng xóa những nước. Mưa vẫn không dứt mà ngày càng nặng hạt.
- Anh Bình ơi! Sao em thấy đau đau ở bụng?
Cả nhà cuống cuồng cả lên, có lẽ Thoa sắp sinh. Nhưng còn gần một tháng nữa mới đến ngày dự sinh mà. Rồi cơn đau dồn dập hơn, nhiều hơn. Ngoài kia, nước không ngừng dâng lên, mưa trút xối xả. Cả nhà lội bì bõm đưa Thoa đến Bệnh Viện. Nước đã lên ngang bụng.
Một giờ đồng hồ trong bệnh viện sao lâu quá, cả nhà đứng ngồi không yên. Bình thấy sao có nhiều bác sĩ quá, tất cả đều vội vàng. Cuối cùng, họ cho Bình biết phải phẩu thuật lấy thai vì sản phụ có dấu hiệu tụt canxi dẫn đến sinh non, ối đã khô, tim thai yếu.
Một giờ, hai giờ rồi ba giờ nữa trôi qua và người ta mang ra cho Bình một đứa trẻ mà tim đã ngừng đập hoàn toàn.
"Chúng tôi xin lỗi nhưng c

Sáng nay, bầu trời âm u xám xịt với những đợt gió quần vũ như khiến ông trời muốn đổ sụp vì những cơn mưa xối xả không ngừng. Thẫn thờ nhìn trời đất với nét mặt đầy lo âu, mẹ liên tục chặc l[…]
Truyện ngắn

Ai đó đã nói rằng thời gian không phải đơn giản là năm này nối tiếp năm kia, mùa này nối tiếp mùa kia mà là những sự kiện xâu chuỗi cuộc đời. Những ngày tháng mười trời thường mưa dầm dề,[…]
Truyện ngắn
Có những sự thật lòng phải đi kèm điều kiện, như vậy người ta gọi là nịnh bợ. Trong buổi uống cà phê thường lệ vào buổi sáng, vụ trưởng Crôm vô tình nói rằng ông ta và vợ có vé đi xem há[…]
Truyện ngắn

Thôi thì từ nay nàng ở nhà cho nó lành, chỉ cần nàng mạnh mẽ với mỗi tôi là đủ lắm rồi... Tôi là con một, công tử con nhà giàu, muốn gì được nấy. Tôi sống trong lồng kính với đầy đủ tiện ng[…]
Truyện ngắn

Câu nói hay nhất trong năm mình đã được nghe từ một cô bé 23 tuổi: "Tại sao mày phải giữ gìn trinh tiết, trong khi đó sau khi cưới một lão chồng, mày sẽ làm tình zới lão 50 năm tiếp theo?". […]
Truyện Blog

Viết cho anh người con trai với sự dịu dàng ấm áp. Chúng mình xa nhau rồi, xa đến nỗi chẳng thể quay lại mà lướt qua nhau được nữa. Tất cả những gì còn lại chỉ đơn giản là kỉ niệm khi hai đ[…]
Tâm Sự
Vì ước mơ ở phía đó, phải không Thuyên? Lớp mười. Tôi được xếp ngồi cạnh một tên con trai có đôi lông mày rậm như hai con sâu róm vắt ngang qua khuôn mặt, mắt lúc nào cũng ướt rượt, lông mi[…]
Truyện ngắn

Hắn lục lại tờ giấy tìm người. Trong ánh sáng vàng nhạt của chiếc bóng đèn dây tóc duy nhất trong căn phòng, tờ giấy ố vàng dường như càng bạc màu hơn. Chắc nó đã được in lâu lắm rồi. Chừng […]
Truyện ngắn