Ghen...
Bình chọn: 498
Bình chọn: 498
- Cứ cầm điện thoại lên là mình nhớ tới nhau nhé?
Ánh mắt nàng long lanh nhìn tôi đầy tình cảm tha thiết, làm tôi thấy dù mình có ham vui cỡ nào cũng vẫn là người yêu vợ nhất trên đời!
...
Sau ngày đó không lâu, một buổi sáng, vừa vào tới cơ quan, bỗng dưng điện thoại tôi báo có tin nhắn: "Anh nhớ em quá! Trưa nay mình gặp nhau chỗ cũ nhé?". Tôi mỉm cười bỏ điện thoại vào túi:
- Thằng cha nào sáng sớm ba chớp ba nháng nhắn lộn máy! Hoạt động bí mật kiểu này chắc chết sớm!
Vài phút sau là tin nhắn thứ hai: "Sao không trả lời anh? Không nhớ anh sao? Ba ngày không gặp rồi! Mai anh phải đi Hà Nội sớm! Anh đang sung lắm. Rất cần được ôm em một cái".
Bực mình, tôi nhắn lại: "Lộn số rồi ông bạn ơi!". Gần như ngay lập tức, chuông điện thoại của tôi reng lên. Vẫn là số máy lạ vừa nhắn tin. Tôi bấm nhận cuộc gọi: "Alô! Minh nghe!". Đầu dây bên kia lập tức cúp máy. Chắc anh chàng đã nhận ra đúng là mình lộn số!
Lúc mười giờ, điện thoại lại reng. Vẫn là số máy đó. Tôi "alô", lại cúp. Bực mình, tôi bấm ngay lại. Chuông reo một lúc, bên kia mới nhận cuộc gọi, nhưng không nghe ai lên tiếng. Tôi cáu: "Sao ông bạn cứ bấm nhầm số hoài vậy? Coi kỹ lại đi nghe!". Bên kia chẳng nói chẳng rằng, cúp máy.
Mười một giờ, có tiếng gõ cửa phòng. Sau tiếng "mời vào!" của tôi, là khuôn mặt vợ tôi hiện ra nơi khung cửa, hớt hải:
- Anh ơi, sáng nay mình cầm lộn điện thoại của nhau rồi! Hai cái điện thoại y chang nhau, để cạnh nhau trên bàn lúc ăn sáng!
Vợ tôi đổi điện thoại rồi mi nhẹ tôi lên má trước khi hấp tấp chạy đi:
- Em đi nhé. Chiều nhớ về sớm, hôm nay em có mời mẹ qua ăn cơm với mình.
Vợ đi rồi, tôi ngồi lại thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại trong tay. Tôi bấm thử, thấy có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, toàn của người quen, trong đó có cả tin của NLong – đã được vợ tôi mở ra xem – hỏi sao lâu quá không thấy ghé quán, nhớ anh quá, chiều nay nhớ đến (những tin loại này đọc xong là tôi xóa ngay). Đúng đây là điện thoại của mình rồi! Còn hai cái tin nhắn và hai cú điện thoại vào máy của vợ tôi hồi sáng, thì sao? Tôi có của không biết giữ? Có một thằng cha "đang sung lắm" chờ nàng ở đâu đó để "ôm một cái"?
Tôi hốt hoảng tung cửa phòng, vừa chạy vừa hối hả bấm máy gọi vợ. Bên kia đầu dây: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau...". Khủng hoảng hơn, tôi bấm đại theo trí nhớ số máy bí mật hồi sáng, nhưng gọi năm sáu cuộc vẫn không đúng! Chạy như điên ngoài đường một hồi, tôi vẫn không biết mình đang đi đâu. Sài Gòn có cả ngàn khách sạn lớn nhỏ, còn nếu điểm hẹn là một căn nhà thuê riêng cho "chuyện đó" thì càng như tìm kim đáy biển!
Sực tỉnh, tôi chạy như bay đến cơ quan của nàng, rồi tối tăm mặt mày khi nghe cô bạn thân làm cùng phòng thông báo chiều nay nàng xin nghỉ vì có việc riêng. Thấy mặt tôi tái xanh, cô bạn nàng lo lắng: "Anh bị sao vậy? Trúng gió hả? Ngồi xuống nghỉ chút đi...". Cô bôi dầu cho tôi, rót nước cho tôi uống. Định thần lại, tôi chạy cầu may về nhà. Chỉ thấy có bà mẹ vợ vừa tới! Hoàn toàn không biết con gái của mình đang ngoại tình, bà túm lấy tôi, kể lể thôi rồi về cái sự nhớ thằng cháu ngoại. Tôi lảo đảo lên phòng, nằm vật xuống, đầu nghe ong ong. Trời ơi, giờ này vợ tôi đang...
Khoảng một tiếng sau, có tiếng bấm chuông, tiếng con Minô sủa mừng rỡ. Đúng kiểu bấm chuông của vợ tôi. Tôi chạy như bay xuống nhà, thấy nàng đang khệ nệ ôm cả đống bao hàng siêu thị vào bếp. Tôi lớn tiếng:
- Em đi đâu từ trưa tới giờ?
Vợ tôi trừng mắt:
- Đi siêu thị chớ đi đâu? Mua đồ đãi mẹ và vợ chồng con Tiên.
- Sao lại tắt máy?
- Máy hết pin.
- Sao em nói với cơ quan là nghỉ việc riêng?
- Vậy việc này là việc gì?
Thấy bà mẹ vợ chăm chú nhìn có vẻ căng thẳng, tôi lôi vợ lên phòng:
- Điện thoại của em đâu rồi?
- Đây!
Tôi chộp lấy cái điện thoại. Tất cả các tin nhắn hồi sáng đều đã bị xóa sạch!
Tôi gầm gừ:
- Mấy tin nhắn hồi sáng đâu rồi?
- Tin nhắn nào?
- Hồi sáng có thằng nào nhắn rủ em trưa nay đi chơi. Mấy cái tin đó đâu rồi?
- Đừng có ghen nhảm! Tin nào đâu? Nói bậy má nghe kỳ lắm nghe!
- Có tin nhắn đàng hoàng, hẹn đi "ôm một cái"! Còn gọi lại cho tôi, nghe giọng tôi thì cúp máy! Tôi bấm lại thì không trả lời!
Tay run lẩy bẩy, tôi bấm tìm danh sách các cuộc gọi. May quá, vẫn còn số máy hồi sáng. Tôi bấm gọi ngay. Lần này coi như hết chối! Chuông bên kia reng lên, cùng lúc tôi nghe tiếng chuông điện thoại reo từ trong... người nàng. Nàng tủm tỉm cười, móc trong người ra cái điện thoại cũ, giơ lên trước mặt tôi:
- Anh gọi cho số máy này chứ gì?
Thì ra vợ tôi đã dàn cảnh chơi cho tôi một vố nhớ đời bằng cái sim được khuyến mãi trước ngày Tình nhân! Chỉ

Vết sẹo thì vẫn sẽ còn đó, nhưng nó cũng chỉ là vết sẹo, để nhắc nhớ về một hoài niệm không vui, quan trọng là với trái tim được may vá lại bằng những đường chỉ yêu thương kia, cô tôi sẽ vu[…]
Truyện ngắn
Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau. Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: "[…]
Truyện ngắn
Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu, hãy cứ lặng yên khi tôi nói tôi yêu người....hãy cứ đi về nơi xa đó, nhưng đừng đi quá xa vời, để tôi được dõi theo người...Hãy cứ rong chơi suốt cu[…]
Truyện ngắn
Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện cảm động này. Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte có chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng[…]
Truyện ngắn

"Khi nhìn anh sau bao bộn bề yêu thương đã làm tan nát chính trái tim mình, đột nhiên tôi lại thấy lại cảm giác ấm áp như lần đầu tiên rung động." Tôi là một cô gái đã từng nhiệt huyết, mơ […]
Truyện Blog

"Gặp anh, là số mệnh cô đã định đoạt...Lệ như máu, tâm hồn loạn, tính mạng... tàn!" Kể từ giây phút người con trai tên "Đông Phương Khuynh Quốc" ấy bước vào cuộc đời cô là cô biết bản thân […]
Sách Hay
Là khi tình yêu thì căng đầy nhưng người đó lại không ở cạnh bên để cả hai cùng nhau chia sẻ. Vậy mà vẫn hẹn hứa, nhủ lòng mình sẽ kiên tâm... Yêu một người đã là dốc hết lòng, trút hết tâm[…]
Truyện Blog

Sống một cuộc đời đầy khó khăn, vào giữa một thời điểm khó khăn, bạn vẫn đừng quên dành thời gian để dừng lại, suy nghĩ và cảm ơn cuộc sống vì những gì mình có được, thay vì chỉ nghĩ đến nhữ[…]
Truyện ngắn