For My First Love
Bình chọn: 336
Bình chọn: 336
Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa.
***
Thi tốt nghiệp, mới đầu hè thôi mà nóng bức, bốn cái quạt trần không đủ cho hai mươi tư "cái xác" đang ngoi ngóp trong cái nóng và đề thi văn. Cậu gõ vào lưng tớ, thì thào :
- Cậu này, đã nghe thấy gì chưa?
- Gì?
- Là ve đấy.
- Rồi sao?
- Thì ve kêu, nắng đẹp, tâm trạng phơi phới, lòng người bao la, cậu có lòng tốt thì vớt tớ với.
Đến giờ tớ vẫn không hiểu một người văn vẻ loằng ngoằng như cậu lại có thể không viết nổi văn được cơ chứ. Bằng cách nào đấy, cậu dụ được tớ nhắc bài. Bằng lí do nào đấy, chúng ta bị đánh dấu bài.
Thế là tớ quyết cạch mặt cậu. Nhưng nói trắng ra thì cậu với tớ đâu có quen nhau, học khác lớp, cuộc đối thoại đầu tiên chính là đó đó. Người ta thường nói mọi cơn giận đều được giải quyết bởi ăn ngon. Chả hiểu lí do gì mà cậu lại lôi một đứa không quen biết đi ăn phở bò. Chà! Miếng thịt bò mềm mềm, dai dai. Chỉ tiếc là hôm đấy "trời mưa" cậu nhỉ! Ve kêu râm ran. Những hạt nước li ti, bé xíu từ đâu bay xuyên qua kẽ nắng "đậu" vào bát phở tớ.
- Chết! Mưa rồi.
Cậu tỉnh bơ: "Amoniac ve đấy!".
Tớ gần như phun hết những gì trong miệng ra. Vậy là từ đó chúng mình nâng cấp lên bạn bè cậu nhỉ?
***
Tớ nhớ cậu, Huy ạ.
Chuẩn bị thi đại học, tớ bận rộn, cậu cũng thế. Nhưng cậu rất có tâm. Thỉnh thoảng lảng vảng sang lớp tớ rồi ném cho tớ cái gì đấy mát mát và uống được. Lâu lâu lại rủ tớ trốn học một lần xả stress nhưng lại không biết đi đâu.
- Đi đâu đây?
- Tùy bà.
Tớ luôn rất thích đập vào vai cậu: "Vậy sao rủ người ta trốn học?".
- "Vậy sao đồng ý trốn học cùng người ta."- Cậu cười nhăn nhở.
Nụ cười của cậu là thứ khó quên nhất. Vì nó khiến người khác muốn giận cũng chẳng được. Tớ yêu nụ cười của cậu giống như yêu tiếng ve mùa hè. Khi tớ buồn, cậu luôn cười rất tươi. Tớ thật muốn đấm chết cậu nhưng lại chỉ có thể cười cùng cậu.
Thi đại học. Dạo đó, cậu lúc nào cũng lượn qua nhà tớ chúc mấy câu rồi mới đi. Hôm đầu tiên còn suýt muộn cả giờ thi. Vừa buồn cười mà vừa áy náy. Thi xong, tớ với cậu lại rong ruổi qua mọi ngóc ngách phố phường, lại bay nhảy giữa những cơn mưa, lại phơi mặt với những tia nắng chói.
Bạn của tớ luôn nói tớ với cậu là một đôi. Bạn của cậu luôn nói cậu và tớ là một đôi. Bạn của cả tớ lẫn cậu luôn nói chúng ta là một đôi. Tớ cũng đã từng nghĩ về điều đó. Nhưng. Mãi mãi chỉ là "nghĩ", không hơn không kém.Vì chúng ta là bạn, lại rất thân.
***
- Này! Cậu có đang nghe tớ kể chuyện không đấy?
Tớ quay ra nhìn cậu, cậu im lặng.
- Mà dạo này cậu đã đi đâu, tớ gần đây không cảm nhận được có cậu ở bên. Thôi được rồi, để tớ nói tiếp.
***
Tớ nhớ cậu Huy ạ.
Tớ thích ngồi sau xe cậu, tựa vào lưng cậu.
- Mình mãi là bạn thân nhá!
- Bà nói gì cơ, không nghe rõ!
- Tôi bảo mình mãi là bạn thân.
- Cái gì cơ?
- Mãi là bạn thân.
- Hớ? Không nghe rõ.
- Tôi nói ông muốn chết à.
- Ok. Đã rõ, mãi là bạn thân.
Cậu thì lúc nào cũng hay đùa, rất thích trêu ghẹo người khác.
Cậu bước vào trái tim tớ khi tiếng ve giòn rã nhất, nắng tháng tám ánh lên tóc cậu màu rực rỡ.
- Giờ bà muốn đi đâu?
- Thôi về nhà đi, mai ông vào Sài Gòn rồi, về chuẩn bị sớm.
Cậu quay lại nhìn tớ: "Còn gì muốn nói không?".
- Thì tôi đã bảo mãi là bạn thân rồi mà.
Đến trước cửa nhà tớ, cậu không chịu về mà tớ cũng chẳng muốn vào. Cả hai cứ tần ngần mãi.
- Tại sao lại là Sài Gòn, rõ ràng đã thi ở Hà Nội rồi mà?
Cậu chẳng nói gì, chỉ đứng cười. Tớ thật muốn đấm chết cậu nhưng lại chỉ có thể cười cùng cậu.
- Thôi tôi về nhá!
- Ừ, về đi.
- Về thật đấy, còn gì muốn nói không?
- Không, về đi khỏi muộn.
Huy ạ, là tớ nói dối đấy, tớ có rất nhiều điều muốn nói. Tớ muốn nói cậu đừng đi, ở Sài Gòn nóng lắm, ở Sài Gòn không có mùa đông đâu, ở Sài Gòn không có tớ, cậu đi rồi, Hà Nội cũng không có cậu, vậy cậu đi để làm gì. Nhưng cuối cùng tớ lại chẳng nói gì hết mà để cậu đi. Đó là quyết định hối hận nhất.
- Nếu tôi nói tôi thích bà thì sao?
- Đừng như vậy mà!
- Nói tôi ở lại đi, tôi sẽ không đi nữa.
- Ông đừng đùa, tôi với ông đang vui mà, đùa như vậy chẳng vui chút nào.
- Tôi thích bà, thật lòng đấy. Thích bà ngay cả khi chưa từng nói chuyện, chưa từng gặp mặt, chưa từng quen biết. Nhưng tôi vẫn thích bà, hơn những gì tôi có thể.
- Thôi đi đi, đừng trẻ con như thế. Có phải là đi mãi mãi đâu, rồi sẽ về, đúng chứ?
- Bà cố chấp như vậy để làm gì, quyết định đi Sài Gòn là của bố mẹ tôi, đó không phải là điều tôi muốn, điều tôi muốn là bà, là ở Hà Nội. Nói tôi ở lại đi, tôi sẽ không đi nữa.- Cậu ôm lấy bờ vai đang run lên của tớ. Tưởng như trong khoảnh khắc tớ sẽ níu kéo cậu thật sự nhưng

Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy. Cái nghèo cái đói thường trực trong ng[…]
Truyện ngắn
Có những điều rất đáng quý đáng trân trọng và nó ở rất gần ta. Vậy cớ gì ta không nắm lấy nó nhỉ. Đừng để vuột mất những gì đáng quý ngay bên cạnh mình. 1. Tôi chưa bao giờ để ý tới một ngư[…]
Truyện ngắn

Mất một đồng cũng là mất công mất sức. Nhưng tiền bạc kiếm lại được con à. Bố mẹ cũng buồn, nhưng may con không sao là bố mẹ yên tâm rồi. Con đừng vì xót tiền mà lo nghĩ. Cứ tập trung vào vi[…]
Truyện ngắn
Mình nhìn xuống dưới. Bạn bè vừa dứt tràng vỗ tay. Hội đồng phản biện đang hội ý cho điểm. Giá mà họ cứ hội ý mãi. Bởi vì chỉ ngay sau đấy thôi, đời sinh viên của mình đã kết thúc rồi. 16 nă[…]
Truyện Blog
Cảm ơn hai người đàn ông xa lạ mà tôi đã gặp trong đời, có lẽ họ đã không biết rằng chính những lời khen dù chỉ vô tình của họ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh và niềm tin vào cuộc sống. Kh[…]
Tâm Sự

Viết tặng bé Nhân – Đậu phụ thối của chị!!! “Chị ơi! Trường mất rồi…” Nhi không tin vào tai mình nữa, chắc là cô đang nghe nhầm.. Nhi cố gọi lại để chắc chắn những gì mình nghe chỉ là sự nh[…]
Truyện ngắn

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn

Thế nhưng khi cô giáo phát cho nó phiếu học tập về cho gia đình kí thì nó lại ôm cái tờ giấy đó mà bật khóc. Vì nó biết rằng không còn dòng chữ của Ba trên tờ giấy đó nữa. Ngoài trời, mưa […]
Truyện ngắn