Em chỉ là công nhân
Bình chọn: 476
Bình chọn: 476
Sư thầy đứng trên hành lang chánh điện đã chứng kiến cảnh rơi lệ của hai người từ khi bắt đầu. Sư là người anh tin tưởng để kể hết tâm trạng mỗi lần đến đây với bao hi vọng. Nhìn hai người khóc trong sự hạnh phúc Sư mỉm cười hiền hòa và tiến lại gần anh nói: "Chúc mừng con đã tìm thấy được tri kỉ của mình" Sư vội vàng nắp lấy tay anh và tay chị đặt vào nhau và nói: "Sống trên đời cần có một tấm lòng. Chỉ cần có tâm, có lòng thì đời sẽ mỉm cười với con. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, hai con phải biết trân trọng và nắm lấy hạnh phúc" Rồi Sư nhìn vào ánh mắt chị và nói chân thành: "Con gái! Hạnh phúc đơn giản lắm chứ không phải cao xa như con nghĩ đâu? Hạnh phúc là được ở bên người mình yêu thương, được làm những gì mình muốn, được an nhiên và tĩnh tại trong tâm. Sư mong con hiểu và trân trọng hạnh phúc thực tại khi nó đang ở quanh ta. Cây cỏ cũng có cảm xúc cũng có linh hồn và toàn bộ cảnh vật nơi đây đã minh chứng cho tình yêu của anh bạn này trong suốt thời gian qua. Con hãy dùng một trái tim chân thành mà đón lấy một tình yêu vững bền con nhé!" Chị chợt thức tỉnh trước những lời khuyên chân thành của một vị Sư đáng kính. Chị nói lời cám ơn vị Sư trong tiếng nấc và Sư gật đầu đáp lại lời cám ơn bằng một nụ cười an nhiên.
Bóng dáng nhà Sư đã khuất dần sau những bóng cây trong khuôn viên Chùa. Chị ngẩng mặt lên nhìn anh và nói: "Xin lỗi anh" Anh nhìn sâu vào mắt chị và nói: "Quay về với anh đi em, anh mong em hãy hiểu cho trái tim của anh". Chị im lặng một lúc rồi mỉm cười đáp: "Chúng mình làm lại từ đầu đi nhé!" Anh đáp: "Không, anh chưa bao giờ ngừng yêu em nên anh chưa trở về với vạch xuất phát ban đầu mà ngược lại tình yêu trong anh mỗi ngày mỗi lớn lên theo nỗi nhớ. Chúng mình hãy tiếp tục yêu em nhé!"

Bài này là ghi chép của bà Long Ứng Đài về cuộc đối thoại với người con trai của mình khi cậu 21 tuổi. Ngày đó mẹ hỏi con: "Tương lai con muốn làm nghề gì?" Mẹ đã để ý thấy con rất xem thư[…]
Truyện ngắn

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng. Thường khi người lớn gỡ được cặp giò hoặc hàm răng của con em bách chiến bách thắng ra khỏi cần cổ t[…]
Truyện ngắn

Năm giờ chiều, em bắt đầu công việc như thường lệ. Quán em làm ở gần bờ kè vốn nổi tiếng là chốn ăn nhậu họp mặt của đủ mọi dạng người. "Anh uống bia này của em nha, ngon lắm anh ạ! Uống giú[…]
Truyện ngắn

Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt[…]
Truyện ngắn

Ðây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ kh[…]
Truyện ngắn
Để trở thành một ông chồng tân tiến, biết chia sẻ và tạo điều kiện nghỉ ngơi cho vợ cũng đâu phải dễ.Chồng thì vẫn làmchồng mà thôi. Về tới nhà, vừa bước chân qua ngưỡng cửa là tôi bắt g[…]
Truyện ngắn
Tôi không đồng ý, nhưng tụi nó bảo nếu tôi không nhận thì không bạn bè gì hết và khuyên tôi nên nhận số tiền đó. Tuổi học trò ai cũng có những ký ức đẹp, khó quên để rồi nó sẽ mãi sống tro[…]
Truyện ngắn

Nó trở về, vẫn qua con đường gạch dài lổng chổng, nhưng giờ rêu đã phủ đầy. Nó lặng lẽ tiến đến vại nước đậy nắp kín với cái gáo dừa bên trên, run rẩy lấy gáo dừa, mở vại ra múc nước, chợt..[…]
Truyện ngắn