Em chỉ là công nhân
Bình chọn: 496
Bình chọn: 496
Anh nhíu mày trước câu trả lời của chị và hỏi: "Sao thế?". Chị ngạc nhiên hỏi lại anh: "Sao là sao?" Anh nói: "Sao em học ra mà làm công nhân?". Chị ngẩng cao đầu nói với vẻ đầy tự tin: "Làm công nhân thì sao anh? Làm công nhân không được à? Luật nào cấm em làm công nhân hả anh?".
Anh hơi bất ngờ trước câu trả lời gắt gỏng của chị nhưng với vẻ điềm đạm, bình tĩnh nên anh chỉ cười và im lặng trong khoảnh khắc. Một lúc sau anh lại hỏi: "Em đi làm có vất vả lắm không?" Chị nói: "Công việc vất vả nhưng mà làm bằng chính sức lao động của mình nên em cũng hài lòng". Anh gật đầu mỉm cười nhìn chị trìu mến.
Rồi chị hỏi: "Dạo này anh sao?" Anh đáp: "Anh cũng vẫn như xưa có điều tâm trạng anh không được tốt".
Chị vội vàng hỏi lại: "Tại sao lại như thế?".
Anh nhìn vào đôi mắt của chị và nói: "Tại vì anh nhớ em, nhớ trong từng khoảnh khắc, trong mọi hoàn cảnh".
Chị chỉ im lặng không biết nói gì vì lúc này chị thấy tim mình đau quặn, chị thấy có lỗi với anh – người đang đối diện với chị. Anh lại hỏi: "Sao buông tay, ra đi không nói với anh một lời, không cho anh lấy một lý do, em có biết làm như thế là em ác lắm không, em tàn nhẫn lắm không?".
Chị không biết nói gì, bao nhiêu lời nói vào lúc này cũng chỉ là ngụy biện và không còn quan trọng nữa rồi. Anh lay vào vai chị nói tiếp: "Em hãy cho anh một lý do dù muộn màng để an ủi anh cũng được". Chị vẫn im lặng mặc cho anh có hỏi ngàn lần và có lay chị đến trăm lần. Anh vò đầu, bứt tóc trước thái độ dửng dưng của chị, anh nói là dạo này nhìn chị cứng rắn quá! Không còn là cô bé mít ướt mà anh quen ngày nào? Chị vẫn im lặng. Sự im lặng của chị làm anh thấy khó chịu, làm anh thấy bị xem thường, bị xúc phạm nên trong phút chốc cả hai đều im lặng. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến mức kinh ngạc.
Chị không ngờ sau 2 năm gặp lại anh lại như thế này. Gía như chị có thể ngẩng cao đầu khi xưa thì hay biết mấy, và giá như chị là một cô bé của năm xưa thì chị sẽ không đối xử như thế này. Bao nhiêu ý nghĩ giằng xé hiện lên trong đầu chị làm chị cảm thấy bế tắc trước hoàn cảnh hôm nay. Không chịu được cảnh im lặng nên chị đã xin phép anh về trước vì có việc. Chị nói chị rất vui khi gặp lại anh. Anh cười nhạt và nói nhẹ nhàng: "Như vậy mà vui sao? Có lẽ em vui quá nên có thái độ này đối với anh". Chị nói: "Dù sao đi nữa em cũng thấy hạnh phúc khi được gặp lại anh, thấy anh mạnh khỏe và thành đạt thế này là em mãn nguyện rồi". Nói xong chị vội vàng đứng dậy đi thật nhanh về phía trước, bước chân của chị sao hôm nay khó lê bước đến thế! chị thấy khó thở vô cùng, đặt nhẹ bàn tay lên con tim chị trấn áp và thầm nhủ là không nên xúc động và đau đớn thế này. Thầm nhủ và nói với bản thân rằng anh ấy chỉ là người dưng thôi mà sao mày lại như thế này hả con ngốc? Chị chạy xe nhưng sao phía trước chị mọi thứ dường như đang nhòe dần vì đôi dòng nước mắt ứa ra từ khóa mi.
Vừa về đến phòng là chị chạy ùa lên gác ngồi khóc, chị khóc thành tiếng và nấc lên thành lời. Nước mắt chị đang chảy từng dòng tuôn trào như chưa bao giờ được chảy ra, những giọt nước mắt đã bị ức chế từ 2 năm nay nay có dịp tuôn trào. Chị lúc này như một đứa trẻ con chỉ biết khóc và gào thét. Hân nhìn thấy chị như thế cũng hoảng loạn không biết chuyện gì đang xảy ra, vội vàng chạy lên ra sức hỏi nhưng hỏi mãi hỏi hoài thì câu trả lời vẫn là tiếng gào khóc của chị đến nát lòng, xót gan. Nhìn thấy chị đang gồng mình lên trong những tiếng nấc, nước mắt nước mũi dàn dụa Hân ôm chị vào lòng vỗ về, nước mắt ứa ra từ khóe mi Hân và dần dần chảy xuống hòa chung với nước mắt chị. Giọt nước mắt của Hân là giọt nước mắt của sự cảm thông, chia sẻ và đồng cảm của tình bạn, tình người. Còn giọt nước mắt của chị là giọt nước mắt của bao nhiêu đau khổ, dằn vặt, giọt nước mắt ấy chắt l
Kế hoạch trả thù cũng tan theo đám mây đang rụng nước. Khi những đóa hoa mùa xuân đã tàn thì cũng là dấu hiệu của mùa hè sắp đến. Nói là một năm có bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông, nhưng thật […]
Truyện ngắn

Là sinh viên năm đầu với chân ướt chân ráo tôi bỡ ngỡ bước vào xóm trọ vừa xây chưa lâu, nhìn những mẩu đất ủi bên ngòai sân còn khá mới. Từ ngày vào xóm trọ tôi thấy bao nhiêu chuyện lạ kì[…]
Truyện ngắn

Vậy thì hãy cắt sợi dây thừng ở thắt lưng con đi. Bóng tối ập xuống đỉnh núi. Tất cả đen như mực, trăng sao đều khuất sau mây, tầm nhìn có lẽ là zero. Người đàn ông mải miết trèo, chỉ c[…]
Truyện ngắn

Con gái yêu quý của dì! Con là thiên thần nhỏ của cả nhà đấy, con biết không? Thế là hai lần dì lỡ bước, một lần lẽ ra đã được thấy Nana của dì ở nhà, còn được thấy “đại ca” ngõ Thanh Khươn[…]
Truyện ngắn

30 tuổi, đã trải qua vài mối tình, nhà có, tiền có, danh vọng có, duy nhất một thứ anh chưa có là vợ. Nhìn bạn bè có đôi có cặp đi cạnh nhau anh cũng thấy hơi chạnh lòng, rồi anh lại tặc lưỡ[…]
Truyện ngắn
Đôi khi cô đơn không phải là thiếu vắng một bóng hình, mà đơn giản chỉ là đơn độc trên cuộc đời này đã là một thói quen. Khi mỗi ngày nghỉ thức dậy đã giữa trưa và việc vắt tay lên trán ngh[…]
Tâm Sự

Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người
Em mười bảy tuổi, ngoan hiền và trong sáng. Đi học rồi về nhà. Không dùng điện thoại di động. Nhưng bỗng dưng em phải trải qua một tuần ác mộng... Cửa sổ offline ở YM đầy ắp những lời cợt n[…]
Truyện Blog

Thế đấy, bồ nhí vừa cho đàn ông thêm giá trị cái bộ mặt già nua của mình, vừa cho các ông thêm chút sĩ diện với bạn, thêm một tí oai phong lẫm liệt với quán xá, thêm vài cái hợp đồng béo bở.[…]
Truyện Blog