Đôi đũa lệch
Bình chọn: 399
Bình chọn: 399
- Gì cơ? – Giọng nó ứ nghẹn. Nó vùng vằng xô anh ra, mắt ngân ngấn nước.
- Thôi mà, anh xin lỗi...
- Thôi đi về, về nhà chúng ta sẽ nói chuyện. - Nó đứng lên, vội vã tiến về phòng hành chính bệnh viện thanh toán mọi thứ. Nó phải cam kết sẽ chăm sóc vết thương cho anh cẩn thận, người ta mới để nó đón anh về.
Nó gọi taxi đưa anh lên xe. Suốt dọc đường, nó không nói với anh câu nào. Về đến nhà, nó lẳng lặng xuống bếp làm cơm. Anh ngồi sofa bật ti vi xem tin tức.
"Đừng giận anh làm chi cho mắt em buồn nước mắt em tuôn. Giờ anh nhận ra anh đã yêu em ngàn lần em hỡi..." Đang hé môi nếm canh, tiếng hát rống lên của anh từ nhà trên bỗng làm nó suýt sặc vì cười.
- Hôm nay vợ anh nấu món gì thơm thế? – Anh hít hà cà nhắc đến chỗ nó. Nó quay đi, vẫn cặm cụi dọn mâm như không có anh bên cạnh. Bữa cơm diễn ra lặng lẽ. Thỉnh thoảng anh gắp thức ăn vào bát nó. Nó gắp bỏ ra. Anh lại gắp tiếp và thủ thỉ:
- Cái này cho thằng cu.
Miếng cơm vừa và vào miệng nó bỗng phì cả ra. Nó nén cười nhưng không được. Nó ngước lên, lườm anh một cái tưởng đứt đôi con ruồi bay ngang.
- Em giận gì mà dai thế? Đừng làm anh sợ. – Anh nắm lấy tay nó, kéo nó vào lòng khi nó định bước về phòng.
- Em có giận anh đâu. Là em tự giận mình đấy chứ. – Nó cúi gằm mặt, thủ thỉ.
Anh đẩy nó ra và nhìn vào mắt nó:
- Em không giận anh thật à? Thề không giận?
Nó gật đầu, rồi lại lắc đầu, ý muốn nói nó không giận anh, thề không giận.
- Thế sao em không nói gì làm anh sợ? Em thậm chí không thèm tra đêm qua anh đi đâu? Vì sao anh bị người ta đánh ghen ư?
Nó bỗng đấm vào vai anh thùm thụp, thùm thụp:
- Cho anh chừa cái tội lừa em đi. Em nghe chị ấy kể hết rồi.
- Chị nào cơ? – Anh nhìn nó với gương mặt của một cậu bé.
- Còn chị nào nữa. Cái chị mà cứu anh íiiiiiiii... - Nó kéo dài chữ "í" và cái môi lại cong lên khiến anh không nén được cười, chỉ muốn véo yêu một cái vào mũi nó.
- Em xin lỗi, tại em cả. Anh có còn đau không? Em gặp chị ấy lúc quay ra thanh toán viện phí. – Nó nhìn anh với đôi mắt xót xa.
- Có, anh đau lắm. – Anh nói với vẻ mặt nhăn nhó.
- Anh đau ở đâu? Ở chân hả? Hay ở mặt? Họ nói với em là anh phải khâu sáu mũi. – Giọng nó đầy lo lắng.
- Không, anh đau ở đây nè. Giờ vẫn đau. – Anh dịu dàng cầm tay nó áp lên phía trái ngực mình. Nó dụi đầu vào ngực anh, cười khúc khích.
- Ai bảo anh ngốc cơ. Cưới một cô vợ người lớn, hết cái tính vòi vĩnh nhõng nhẽo thì đâu có ra nông nổi này.
Anh phì cười:
- Cơ mà anh thích thế cơ. Thích em cơ.
- Anh nè, em có một ý này.
- Được rồi, em nói đi, gì anh cũng chiều, miễn đừng bắt anh xa em lúc nửa đêm là được.
Nó mỉm cười, ghé sát tai anh thì thầm:
- Sau này... nếu em sinh con gái, mình đặt tên con là Kim Chi anh nhé.
Anh chẳng còn biết nói gì hơn ngoài cái gật đầu tắp lự. Anh choàng tay ôm "Kim Chi mẹ" vào lòng. Đôi mắt trong veo của nó nhìn anh trông yêu đến lạ. Ngỡ như anh đang chết đuối trong đôi mắt ấy.

Trên con đường đi của con bây giờ chẳng có Ba thế nhưng con chưa bao giờ yếu đuối, con vẫn luôn luôn cố gắng và cố gắng. < viết cho một ngày tự dưng sóng mũi cay cay, mắt nhòe đi vì....NHỚ>[…]
Tâm Sự

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường. Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa.[…]
Truyện ngắn

18 tuổi con đi, quên câu hỏi hôm nào mẹ bỏ ngỏ nơi trụ đá bến sông, mười năm sau trở về không còn mẹ trên đời, con mới chợt hiểu ra... Chắc biết con vô tâm nên trụ đá còn đứng đó để dẫn lỗi […]
Truyện ngắn
Tôi không biết ngày mai đôi chân ngựa con của tôi sẽ dừng ở nơi nào, trái tim tôi sẽ yêu thương ai đó, tôi không biết và cũng chẳng cần biết đâu. Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt, từng làn […]
Truyện ngắn
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự
Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Một hôm, một vị samurai đến thu nợ […]
Truyện ngắn

Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được em
26 tuổi. Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: "Vợ ...". Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước k[…]
Truyện ngắn

Trong chuyện tình cảm, không thể thúc giục... Nó hồng hộc chạy lên tầng 4 trong lòng nguyền rủa con Ngọc nghỉ học mà không báo, làm nó chả kịp chuẩn bị mà đi muộn. Bạn bè thân là thế! Bạn b[…]
Truyện ngắn