Đôi đũa lệch
Bình chọn: 398
Bình chọn: 398
Anh cười, ôm ấp nó:
- Mẹ gì xấu thế. Mẹ thèm còn đổ cho con. Thôi ngủ đi, muộn rồi. Mai anh mua kim chi cho hai mẹ con.
- Ứ, - nó đẩy anh ra. Anh muốn em ngủ với cơn thèm cả đêm à? Đi mua cho em đi. Đi chồnggg... - Nó bỗng đổi tông giọng nài nỉ.
- Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Một giờ sáng rồi đấy. Ai người ta bán kim chi cho em vào giờ này. Thôi ngủ đi, anh hứa mai mua đền.
- Ứ, ứ. – Nó nện chân thùm thùm xuống giường - Anh làm bố mà chẳng thương con gì cả.
- Thôi, cho anh xin. Khổ quá cơ. Mọi lần em có ăn đêm bao giờ đâu.
- Em mới nhờ anh có chút mà anh kêu khổ ư? – Nó lay lay anh, không cho anh ngủ.
- Nào, lại cãi nhau bây giờ. – Anh càu nhàu. – Mà cũng tại em cơ. Xem phim Hàn cho lắm vào, giờ lại thèm kim chi.
- Tóm lại là anh có đi mua cho em không thì bảo? Anh không đi thì tự em sẽ đi. – Nó nói và xốc váy đứng lên.
- Thôi được rồi, em ngồi yên đấy, anh đi. – Anh ngồi dậy, lẳng lặng mở cửa rồi dắt xe đi trước ánh nhìn ngơ ngác của nó. Nó định gọi anh lại, nhưng niềm kiêu hãnh kéo nó về thực tại. Anh đi rồi, cơn thèm kim chi dần qua. Nó nằm ôm gối, lặng thầm nguyền rủa mình quá đáng với anh.
Bốn giờ sáng, nó giật mình tỉnh giấc. Qườ tay sang cạnh không thấy anh. Nó choàng dậy, chạy ra phòng khách. Cửa vẫn khóa, không có xe của anh. Lâu quá rồi, sao anh chưa về? Anh có thể đi đâu được ngoài mấy cái quán ăn quanh đây chứ? Hay anh không mua được kim chi nên không quay về với nó. Bỗng nhiên lòng nó hoang mang. Điện thoại đổ chuông, nó nhấc máy.
- Xin lỗi làm phiền chị. Chị có phải là vợ anh Huy không? – Giọng một phụ nữ.
- Phải phải, có chuyện gì với anh ấy ư? – Nó hoảng hốt.
Đầu giây bên kia lặng yên một lúc rồi chậm rãi:
- Không, anh Huy không làm sao. Chỉ là... anh ấy chưa về ngay được thôi. Tôi gọi điện để chị yên tâm.
"Bụp". Nó lia cái điện thoại vào góc tường rồi òa khóc ngon lành. Này thì kim chi này, này thì nói dối để đi với gái này. Này thì qua đêm ở ngoài này... Chuyến này về anh sẽ biết tay với nó.
Một lúc, như sực nhớ ra, nó chợt sờ tay vào bụng, thủ thỉ: "Mẹ xin lỗi con yêu! Tại bố con hư nên mẹ phải phạt. Mẹ yêu con, yêu con mà. Mẹ con mình không cần bố nữa, con ha." Cơn buồn ngủ lại đến, nó ngả người ra ghế và thiếp đi.
***
Anh mở mắt, mình đau ê ẩm. Chiếc xe quệt anh đã chạy từ đời tám hoánh. Anh ngồi dậy, bỗng thấy tê nhức ở chân. Nước ở đâu thấm ướt cái ống quần dài. Anh đưa tay sờ và soi tận mặt.
Máu. Máu ra nhiều quá. Chân trái anh bị thương khi anh ngã xuống đường và bị con suzuki đè lên. May nhờ chiếc mũ bảo hiểm nên anh không bị ở đầu. Nhưng anh ngã sấp, mặt úp xuống đường, găm vào mấy viên sỏi sắc cạnh.
Người phụ nữ lao công tốt bụng phát hiện anh nằm quằn quại khi anh lết đến bên vỉa hè. Chị đỡ chiếc xe dậy rồi dìu anh về nhà mình gần đó. Đêm hôm, chắc người nhà anh rất lo lắng. Chị gọi điện giúp anh, nhưng anh nhờ chị đừng nói anh gặp nạn. Anh sợ nó lo lắng mà ngất xỉu mất.
Anh biết có thể nó sẽ tức tối mà hiểu lầm anh. Nhưng như thế vẫn hơn là làm hại tinh thần nó. Anh hiểu nó yêu anh nhiều lắm. Nó sẽ không tha thứ cho mình nếu biết anh vì nó mà ra nông nổi đó.
***
Sáu giờ sáng. Nó ngồi dậy, phờ phạc như người mất hồn. Nó đi xuống bếp bật ấm nước sôi chờ pha sữa. Nếu không vì đứa con trong bụng thì nó đã không buồn ăn sáng. Mọi chuyện diễn ra nhanh quá, nó không lường hết được.
Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin anh. Với nó, mọi chuyện đều có thể vì tình yêu mà cho qua. Nhưng riêng chuyện đi đêm với người phụ nữ khác là điều không thể nào tha thứ.
Chuông điện thoại. Số máy hôm qua. Nó ngần ngừ rồi bắt máy. Không kịp chỉnh lại đầu tóc, nó vớ lấy chiếc chìa khóa xe rồi lao vội ra đường, đến bệnh viện. Người ta bảo anh đang được khâu vết thương ở đó. Vì sao bị thương thì nó không kịp hỏi.
- Mặt anh làm sao thế kia? – Nó xót xa khi trông thấy anh.
Anh cười cười, cầm lấy tay nó:
&nb

Trên con đường đi của con bây giờ chẳng có Ba thế nhưng con chưa bao giờ yếu đuối, con vẫn luôn luôn cố gắng và cố gắng. < viết cho một ngày tự dưng sóng mũi cay cay, mắt nhòe đi vì....NHỚ>[…]
Tâm Sự

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường. Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa.[…]
Truyện ngắn

18 tuổi con đi, quên câu hỏi hôm nào mẹ bỏ ngỏ nơi trụ đá bến sông, mười năm sau trở về không còn mẹ trên đời, con mới chợt hiểu ra... Chắc biết con vô tâm nên trụ đá còn đứng đó để dẫn lỗi […]
Truyện ngắn
Tôi không biết ngày mai đôi chân ngựa con của tôi sẽ dừng ở nơi nào, trái tim tôi sẽ yêu thương ai đó, tôi không biết và cũng chẳng cần biết đâu. Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt, từng làn […]
Truyện ngắn
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự
Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Một hôm, một vị samurai đến thu nợ […]
Truyện ngắn

Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được em
26 tuổi. Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: "Vợ ...". Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước k[…]
Truyện ngắn

Trong chuyện tình cảm, không thể thúc giục... Nó hồng hộc chạy lên tầng 4 trong lòng nguyền rủa con Ngọc nghỉ học mà không báo, làm nó chả kịp chuẩn bị mà đi muộn. Bạn bè thân là thế! Bạn b[…]
Truyện ngắn