Độc thoại
Bình chọn: 457
Bình chọn: 457
Thực ra thì chị không cần cười tươi như thế làm gì. Chỉ tổ cho Phong đong đầy thêm hình ảnh đáng yêu của chị vào trong con tim yếu mềm của mình. Phong chỉ chờ có vậy là chạy đến dắt xe cho chị. Mà lần nào cũng thế, chỉ giao cái xe qua tay Phong là chị xách túi đi lên, bỏ lại câu: "Cảm ơn nhé!" nghe không mấy cảm xúc.
***
Ngày nào cũng vậy, cứ đúng 7 giờ sáng là Phong có mặt ở công ty. Phong không lên phòng làm việc mà ngồi ngay ở cửa bảo vệ, dõi mắt nhìn người qua kẻ lại.
Con đường này được mệnh danh là con đường mát nhất của quận. Mát ở đây gồm cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Hai bên đường là hàng cây cổ thụ to, cao. Tán lá xòe rộng, rợp bóng xuống đường, mát rượi nguyên cả ngày. Ban đêm thì các em ăn mặc rất "mát mẻ" đứng tràn ra hai bên đường. Có hôm còn diễn ra cảnh giành khách, xô xát nhau dữ dội.
Thời gian đầu, anh bảo vệ trẻ măng nhường cái ghế duy nhất cho Phong ngồi nhưng đương nhiên là Phong từ chối. Đẩy đưa mãi cũng ngại. Phong quyết định kêu cà phê lề đường với mục đích mượn chị chủ quán cái ghế. Dần dà, chị chủ quán để luôn cái ghế bên văn phòng. Thế là Phong làm quen với thứ thức uống mà trước đây anh ghét nhất.
8 giờ. Văn phòng làm việc. Thường thì chị đến đúng giờ hoặc sớm, trễ hơn năm, mười phút. Đúng giờ chị đến, Phong ngửa cổ uống cạn ly cà phê đắng nghét, tỏ ra thỏa mãn bằng cách vỗ vai anh bảo vệ: "Tui lên nghen! Anh tập uống cà phê để uống với tui, thú vị lắm!". Rồi giả đò là tình cờ đi tới, vừa lúc chị loay hoay với cái xe, nhìn Phong nở nụ cười rất tươi.
Thực ra thì chị không cần cười tươi như thế làm gì. Chỉ tổ cho Phong đong đầy thêm hình ảnh đáng yêu của chị vào trong con tim yếu mềm của mình. Phong chỉ chờ có vậy là chạy đến dắt xe cho chị. Mà lần nào cũng thế, chỉ giao cái xe qua tay Phong là chị xách túi đi lên, bỏ lại câu: "Cảm ơn nhé!" nghe không mấy cảm xúc. Kệ, Phong cũng có mong mỏi gì hơn đâu. Chỉ cần nhìn thấy chị mỗi sáng như thế này là một ngày trôi qua đủ ý nghĩa rồi.
Phong yêu nhất đôi mắt chị, đặc biệt là khi chị cười. Phong muốn nhìn chị cười hơn bất cứ thứ gì khác nhưng chị rất ít cười. Hay nói đúng hơn, chị ít cười theo cách mà Phong thích. Đó là nụ cười nhắm tịt hai mắt lại, lúc ấy, dù chị nhắm mắt, nhưng cũng là lúc Phong nhìn rõ đôi mắt chị long lanh và toàn khuôn mặt trở nên rạng rỡ lạ kỳ. Không hiểu sao, Phong lại tự tin cho là nụ cười đó chị dành cho mình.
Hơn một năm quen nhau, chị chỉ cười được khoảng vài lần như thế. Nụ cười dành cho Phong. Chỉ vậy thôi cũng đủ để Phong nuôi hy vọng mong manh. Phong hy vọng rằng, trong trái tim yêu thương của chị, ngoài chồng con ra, có một chút xíu chị dành cho mình. Vậy là đủ. Phong không mong gì hơn. Mà cho dù có trông mong điều gì hơn thì cũng chẳng được. Chị có hẳn một mái ấm hạnh phúc bên anh chồng cực kỳ tận tụy, hết lòng yêu thương vợ con. Người ấy, Phong cũng đã gặp vài lần trong những buổi tiệc tùng ở công ty.
Có những đêm nằm một mình trong căn phòng tối. Nỗi nhớ chị tràn về như cơn thác lũ, nó muốn cuốn trôi tất cả danh dự, sĩ diện, cái "tôi" trong Phong. Phong chỉ muốn bật dậy, đến trước cửa nhà chị, gọi chị xuống. Phong muốn ôm chị vào lòng, dù chỉ một lần. Một lần cho mãi mãi. Nhưng cuối cùng anh không thực hiện được điều đó. Phong lại ước ao, giá như chị khinh bỉ mình, thù ghét mình thì tốt biết mấy.
Phong sẽ dựa vào cái "tôi" to đùng của mình để đuổi hình bóng chị ra khỏi đầu nhưng Lan đã không làm như vậy. Chị luôn nhẹ nhàng, dành cho anh những ngôn từ "chọn lựa" nhất so với những bạn đồng nghiệp. Mà khi đã yêu, người ta hay tưởng tượng và suy diễn lắm! Một cử chỉ nhẹ nhàng cũng đủ để làm dày thêm hy vọng.
Người ta nói rằng, tình cảm cũng là một món nợ mà trong đời, bất cứ ai cũng có vay và trả. Mà Phong là người lỡ vay quá nhiều ở một kiếp nào đấy nên phải trả ở kiếp này, cho chị. Phải chi mà chị chịu nhận cũng đỡ. Đằng này, chị không vay mượn ai, nên cũng chẳng lấy vốn, lãi gì.
***
Ngày cuối cùng trước khi ra tòa ly dị, anh chồng vẫn rất điềm tĩnh, từ tốn như dạo đang tán tỉnh nhau, anh nói với chị khi chị đang ngồi trước bàn trang điểm. "Anh sẽ đưa em đi làm lần cuối".
Không hiểu sao chị lại nhớ tới Phong. Tới ánh mắt bừng sáng lên mỗi khi nhìn thấy chị đi tới. Ánh mắt ấy như có ngọn lửa cháy bên trong. Ánh mắt ấy nói cho chị biết rằng, Phong mong chị biết chừng nào. Chị chưa từng nhìn thấy ánh mắt nào như thế, kể cả người chồng mà chị đã đầu ấp vai kề gần mười năm.
Chị khựng lại. "Em nghĩ không cần thiết đâu. Với lại, chúng ta ở cùng một thành phố mà. Đâu phải vĩnh viễn không gặp nhau. Rồi còn con cái...".
Chị nghẹn lại mỗi khi nhắc đến con. Cu Ken giờ chắc đang nô đùa trong lớp với bạn. Chị và chồng hứa sẽ giữ nụ cười hồn nhiên của Ken bằng cách không bao giờ lớn tiếng với nhau trước mặt con. Kể cả việc ba mẹ từ nay không còn ở chung nữa, Ken vẫn không hay

Câu chuyện Chúa tạo ra người phụ nữ
Một ngày nọ, đã chán nản cảnh sống cô đơn, Adam đến gặp Chúa và xin người tạo cho anh một người bạn. Sau khi suy nghĩ, Chúa quyết định tạo ra một người phụ nữ, một người thông minh và hòa á[…]
Truyện ngắn
Cũng như rất nhiều cô gái khác, Tiến Phương có một thói xấu mà dù chết vạn lần vẫn không thể bỏ được, đó là mê trai đẹp. Dù bất cứ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hễ cứ thấy trai đẹp là[…]
Sách Hay
Sao cơ ạ? – Tớ hét lên hoảng hốt – Chú sẽ giết con mèo này á? Tớ thấy bên ngoài ầm ĩ nên chạy ra xem. Chú Hoàng đang xách cổ một con mèo màu xám vằn đen, nó giãy giụa liên hồi, kêu gào thả[…]
Truyện ngắn

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, c[…]
Truyện ngắn

Sau đó cả hai lên ô tô, không hề cân nhắc rằng Jeff đã quá say. Rồi Jeff nhào tới ôm hôn cô và muốn đẩy mọi chuyện đi xa hơn. Jenny vừa chuyển đến một thị trấn. Cô rất hạnh phúc về ngôi nhà[…]
Truyện ngắn

Hồi bà nội tôi còn sống, gần đến tết, vào những ngày nắng ráo, nội thường mang chiếc áo bông chần ra phơi trước hiên nhà. Chiếc áo ấy, nội chỉ mặc trong ba ngày tết, còn cả năm nội gấp vuông[…]
Truyện ngắn
Có ai hiểu cảm giác của người thứ 3 như tôi không? Phải chăng khi bạn phát hiện ra chồng yêu có người khác thì các bạn chỉ biết trách người đó phản bội, sở khanh. Mà không còn lý trí nghĩ v[…]
Tâm Sự

Sao anh không thử ghen một lần?
Nhiều lúc em chạnh lòng nghĩ: "Sao anh không thử ghen một lần?", chẳng phải ghen là thuốc thử cho tình yêu sao? Khi hàng ngày bên tai em, con bạn thân luôn "khóc ròng" vì những khi "được" c[…]
Truyện Blog