Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Đó có phải là...yêu? - BlogRadio.Yn.Lt
Đó có phải là...yêu?

Đó có phải là...yêu?

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 406

Đó có phải là...yêu?

12:41 - 01/09/2015
nó mặc ấm vào ngày đông, chịu thay tội cho nó mỗi khi bị thầy cô la, cả lớp xúm vào trêu ghẹo, nó dửng dưng nhưng lòng dậy sóng, còn Nô vẫn cười như thể chẳng quan tâm, bông nhiên thấy ghét cái thái độ đó, đành rằng cậu ta lúng túng, thanh minh, hay ngượng nghịu đỏ mặt thì còn biết, đằng này...


Thế rồi nó và Nô là 1 "cặp" chuyên ngồi sổ vì nghịch, chuyên đi cùng xe mỗi lúc lớp đi chơi, chuyên cãi cọ um xùm dù chẳng có gì đáng phải thế và rồi dường như là cùng nhau đã trở thành thói quen.


Cả hai đều vui tính nói nhiều nên hai tranh cãi, mỗi lần nó giận, Nô thường cù vào lưng nó vậy là cười, là làm lành. Thời gian cứ thế, trêu ghẹo chán rồi cũng thôi, chỉ có điều nó đã biết lo mỗi khi Nô ốm phải nghỉ học nó bồn chồn khi Nô đi muộn, nó thấy nhoi nhói, thấy bực, giận khi Nô cười với bạn nữ khác..


Đó có phải là...yêu?


Ngày 8/3 bọn con trai tổ chức rầm rộ, nào bánh kẹo, trái cây, mỗi bạn một bông hoa hồng đỏ chót nữa, bỗng dưng cậu ta lôi ra một bó hoa dại đủ màu, nhìn qua cũng biết nó được nhặt nhạnh vội vàng, vẫn còn vướng vài cái là vàng đã mục, nó bảo:


- Bó hoa này tặng cho mình Xu thôi nhé, các bạn nữ nhà mình toàn thích hoa hồng, mình Xu thích cái hoa này thôi, cấm không bàn tán ghen tỵ nhá, mình tặng để hối lộ Xu vì đã cho lớp mình chép bài thoải mái. Hì, tặng Xu


Nó đã vui, đã ngượng nghịu, thậm chí hai má nóng bừng, tai cũng đỏ ran lên rồi, nhưng cái câu tặng để được chép bài thoải mái thốt ra, làm nó nghẹn lại, nó không tỏ thái độ bực tức ở đây được, nó chẳng biết Nô thật hay đùa nhưng nhìn cái mặt là biết nói thật, bỗng dưng nó thấy nặng nề, chẳng thể nhếch môi lên cười, chẳng cảm nhận được bánh kẹo có vị gì, nó như pho tượng moi thứ xung quanh ồn ào, ầm ĩ chẳng ai để ý là nó khác lạ. Nó nhét bó hoa thật sâu vào gầm bàn, và hôm đó về sớm...


Sáng ngày sau, thấy Nô ngồi đó vẻ mặt lầm lì, nó cũng mệt mỏi ngồi bịch xuống, cả lớp lại chạy nhảy đùa nghịch ầm ĩ, chỉ nó và Nô, cậu ta hỏi " Sao Xu nhét bỏ hoa vào rồi để vậy, nếu không thích cũng phải đối xử tử tế với nó chứ" nói đoạn cậu ta lôi bó hoa nhăn nhóm từ gầm bàn ra, vài bông và lá rơi rụng tơi tả, mỗi một cánh hoa rơi ra nó có cảm giác như có cái gì đó đâm vào da thịt mình


- Tội gì tôi phải tử tế với nó, chẳng phải mục đích của nó chỉ là làm tôi cho các bạn chép bài thôi còn gì, không có nó tôi vẫn thế thôi.


- Xu ơi ra đây đi – tiếng mấy đứa con gái oang oang, nó nói không rồi ngồi im, hai đứa chẳng biết Nô nghĩ gì, còn nó cũng miên man, mà lạ, sao lại phải thế, tự nhiên giận những cái không đâu, mà lúc tối còn chẳng ngủ được, thao thức, chưa bao giờ nó thế.


- Xu ngốc quá, Nô nói thế để lớp nó khỏi trêu thôi, chứ không phải vì mục đích đó, Nô biết Xu thích hoa dại đúng không?


- Thế hả?, mặt nó rặng rỡ quay sang, thái độ đó khiến thằng bạn cũng phải bật cười rũ rượi, nó đá Nô mấy cái, vậy là làm lành.


Lớp 12, bắt đầu lao vào học hành, nó và Nô vẫn thân thiết hơn thế, quan tâm hơn, những quan tâm nho nhỏ, có lúc lại lạnh lùng khó hiểu, đôi khi lại nồng nàn quá mức, nó chẳng dám gọi tên đó là gì, không phải yêu, chỉ thinh thích, không phải bạn bình thường, chỉ quá thân hơn một chút thôi, thi thoảng chỉ một cái nhìn trộm của Nô mà cả đêm nó thao thức, đôi khi chơi trò chơi vô tình nắm tay nhau, siết chặt, thấy tim đập rộn ràng, cảm giác đó thật tiếc nuối khi trò chơi kết thúc. Mọi thứ cũng chỉ thế thôi


Và từ lúc nào đó nó không còn dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, dù hai đứa vẫn ngoác miệng cười to, vẫn đánh đấm nhau túi bụi. Nô bắt đầu hay để ý hôm nay Xu mặc áo mới, Xu bị giảm cân, mắt Xu bị sưng...


Trong trang lưu bút, nó bảo thích hai màu trắng đen, vì nó đối lập và rõ ràng, nó thích thế, ghét sẽ là rõ ghét, và thích thì cũng rất thích, không có kiểu dở dở ương ương, vậy mà giờ nó lại chẳng thể gọi tên được cái thứ tình cảm đó, má chính xác là nó đang dở dở như vậy.


Buổi học cuối cùng, nhiều cảm xúc, lúc cô giáo chủ nhiệm lên nói chuyện tâm sự, cả lớp đều nén lòng, mắt ai cũng đỏ hoe, nó cũng vậy, hơn ai hết nó phải cố kìm nén bật ra tiếng khóc, bỗng có bàn tay nắm chặt tay nó, nó để im lặng, cảm nhận hơi ấm đang truyền sang, nó không nhìn, cũng không giằng ra, cứ thế và cũng cảm nhận được tâm trạng của cậu ấy. Nô viết lưu bút cho nó đầu tiên và cũng dài nhất, mỗi khi buồn nó có thói quen mở ra và đọc lại để cười, để nhớ, để hoài niệm, để tìm lại cái cảm xúc...Không gọi được tên.


***


Nó đậu đại học Nô trượt, nó đi xa và phải hòa mình vào cuộc sống mới, Nô cố tình cắt đứt liên lạc, hơn 1 năm sau Nô viết thư cho nó nói đang học cùng thành phố , 2 đứa gặp nhau sau hơn 1 năm, cảm xúc xưa vẫn ùa về mạnh lắm, nó thấy Nô khác nhiều, chững chạc hơn, trưởng thành hơn, chỉ có điều bây giờ nó đã biết che giấu cảm xúc rồi, nó vui đấy, nó hồi hộp đấy nhưng vẫn để khuân mặt mình ở cái mức để cậu ta biết rằng cậu chỉ là một đứa bạn thân thôi.


Hai đứa đi lang thang, vô định, hỏi thăm bạn bè, ôn lại kỷ

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Hãy cứ bước đi

Hãy cứ bước đi

Đúng là sống dưới áp lực, bạn sẽ chỉ mạnh mẽ hơn mà thôi!!!! Tôi tỉnh giấc, và không biết đêm qua mình đã khóc tới mức ngủ thiếp đi lúc nào. Chỉ tới khi ánh mặt trời chiếu những tia nắng đ[…]

Truyện ngắn

Tên ăn trộm

Tên ăn trộm

Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng đầy nhiệt tình mà chưa từng vặn vẹo, lý do lý tứ thêm một lần nào nữa. Tôi là tên ăn trộm. “Cướp!... Cướp!...” Tôi thả […]

Truyện ngắn

Không ai có thể thành công một mình

Không ai có thể thành công một mình

Không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng h[…]

Truyện ngắn

Bạn là một cái cây cho người khác

Bạn là một cái cây cho người khác

Thuở xưa, có một người đàn ông không làm được điều gì to tát cả, không có tiền và chán nản. Một đêm, ông ta cuối cùng không đủ can đảm để sống thêm và đi đến một vực thẳm sửa soạn nhảy xuống[…]

Truyện ngắn

Người ăn táo

Người ăn táo

1. Tịnh không một vệt gió. Ngoài xa, mặt biển tựa tấm kính khổng lồ bị bẻ cong, hắt sắc xanh bất biến lên nền trời trơn nhẵn. Ánh nắng chói chang bọc kín các thanh vịn cầu thang hồ bơi, nung[…]

Truyện ngắn

Vở của mẹ

Vở của mẹ

Mùa thu... Mùa thu. Cô học trò nhỏ dọn dẹp sách vở. Đi lên đi xuống. Mướt mải mồ hôi. Thành quả là hai chống sách vở báo chí cũ nặng trịch. Cô khệ nệ bê xuống dưới nhà, gọi chị ve chai. Kho[…]

Truyện ngắn

Không ai có thể thành công một mình

Không ai có thể thành công một mình

Không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng h[…]

Truyện ngắn

Lung linh mắt nắng

Lung linh mắt nắng

Tính em là vậy, khi đã yêu mến ai thì quan tâm hết mình. Con người sống để yêu nhau. Thế thôi. Thiên hạ nghĩ gì mặc họ. Nắng từ đâu về đọng đầy trong đôi mắt em lung linh. Em hồn nhiên nhìn[…]

Truyện ngắn

Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!

Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!

Suốt những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan t[…]

Truyện ngắn

Khi đàn ông ghen

Khi đàn ông ghen

Đàn ông nào chẳng ghen, nhưng mỗi đàn ông ghen một kiểu. Trong Hán tự, chữ ghen có bộ nữ đi kèm cứ như thể ghen là phẩm chất đặc thù của đàn bà, đàn ông chỉ biết đàn, không biết ghen. Thật[…]

Truyện Blog

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Lamborghini Huracán LP 610-4 t