Đó có phải là...yêu?
Bình chọn: 370
Bình chọn: 370
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Tháng năm không trở lại")
Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu, hãy cứ lặng yên khi tôi nói tôi yêu người....hãy cứ đi về nơi xa đó, nhưng đừng đi quá xa vời, để tôi được dõi theo người...Hãy cứ rong chơi suốt cuộc đời này, chỉ cần đến bên tôi vào những tháng năm cuối đời...
***
Kết thúc con đường ngoằn ngoèo với hai hàng cây xanh mát bên đường, lác đác điểm xuyết mấy khóm hoa dại màu tím, màu trắng, nó thích hoa dại, loại hoa mọc lung tung, không ai chăm sóc, chẳng ai nâng niu như những bông hoa rực rỡ khác được cắm trang trọng trong cửa tiệm, để người ta lựa chọn rồi mang về, rồi mang đi tặng nhau, rực rỡ đấy, nhưng không hợp với nó...Mải ngắm nghía miên man đến trường lúc nào không rõ, cánh cửa màu xanh kéo ra hết cỡ nhưng bên ngoài vẫn tồn đọng số học sinh đang cố chen vào..
Chẳng là hôm nay là ngày tựu trường, lên cấp 3 rồi, đây là ngày đầu tiên nó đến trường một mình mà không có bố mẹ đưa đón. Hít một hơi thật dài, thở ra từ từ, nó đọc báo người ta nói làm như thế sẽ bình tĩnh hơn, tạo một phong thái tự tin, ngẩng cao đầu (mà sau này có người nói là trông vênh vênh) để xếp hàng chờ len qua cái cánh cổng nhó bé kia...
Mò mẫm mãi cũng đến được lớp, căn phòng cấp 4 sâu hun hút, thấy lác đác vài nhóm túm tụm ở đó, nó khẽ quan sát và thầm nghĩ, bạn cùng lớp đây, chính thức từ bây giờ họ sẽ là những người bạn của mình. Có vài người nhoẻn cười với nó, có những ánh mắt nhìn không biểu lộ cảm xúc, chẳng sao cả, ngoắc miệng cười rồi phóng vào lớp, chọn ngay cái bàn thứ 4 từ trên xuống, vứt cặp vào đó như chiếm chỗ rồi ra hành làng bắt chuyện với vài người để làm quen. Nó là thế dễ quen, dễ nhớ, dễ hòa đồng...
Nguyễn Đức Anh ... 4
.........
Hà Thanh Tâm .... 9
........
Lớp bắt đầu nhốn nháo, xôn xao, ầm ĩ bàn tán, đa số đều hướng ánh mắt về nó, thầy giáo cũng dừng lại, đẩy cái kính cận lên và nhìn xuống, rồi lại đọc tiếp, nó vẫn ngồi im như thể chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, nhưng trong bụng thì mừng muốn chết mừng đến nỗi cảm giác như có hàng ngàn sinh vật lạ đang nhảy múa ăn mừng ấy chứ.
Chẳng là cái môn tiếng anh là môn khoai nhất đối với cả lớp, ở cái thị trấn nhỏ miền núi này nó cứ dở giàu dở ngèo, nửa ồn ào nữa tĩnh lặng, nên đa số học sinh phải đến cấp 3 mới được vỡ lòng môn tiếng anh, còn nó thì may được bập bẹ học 2 năm ở cấp 2 rồi, nên vài cái cơ bản thì với nó chẳng là gì, nghiễm nhiên nó giỏi nhất lớp cái môn này, kết quả bài kiểm tra đầu năm cho thấy là như thế.
Sáng hôm sau đến lớp, thấy có cái cặp lạ lạ đặt cạnh chỗ nó, ngay vị trí của Huyền, rõ ràng là không phải cặp của cô bạn nhút nhát này, mà thôi chẳng có thời gian để ý , ngoài kia mấy đứa í ới gọi nó đi ăn vặt ngoài cổng trường, vút đi luôn.
Vào lớp cái cặp là ấy đã có chủ, một cậu con trai, không lạ vì nổi tiếng nghịch ngợm ngồi bàn cuối rồi, nhìn thấy nó, chàng ta nhăn nhở cười:
- Cho mình ngồi đây với nhé, dưới kia chúng nó nghịch chẳng học được.
- Á à, ngồi đấy nhìn bài cho tiện đúng không, tao đẻ ra mi mà Nô – cái Hằng chanh chua đệm lời luôn, cả lớp cười ầm ĩ, Nô ta có vẻ chẳng quan tâm, vẫn hếch mặt lên cười tỉnh bơ, liếc xuống bàn cuối thấy Huyền đã ngoan ngoãn ngồi đó, có lẽ đã bị Nô " làm luật" trước rồi, nó thấy hơi thương cô bạn ấy, cơ mà hiền lành quá, chắc lại bị bắt nạt rồi.
- Ngồi gần mình thì phải ngoan nhá, lơ mơ tớ đuổi thẳng cổ - Nó cao giọng phủ đầu trước, cậu bạn lại cười hềnh hệch ra chừng ngoan ngoãn.
Mọi thứ cũng cứ bình thường như vậy, mỗi lần có bài kiểm tra tiếng anh thì chàng ta là cái máy phô tô đắc lực để chuyền đi khắp lớp, kết quả là điểm môn này cao lên trông thấy, thầy biết, nhưng cũng đành ngậm bồ hòn.
Nó không giỏi, không hẳn là ngoan, càng không phải là xinh, nhưng nổi bật vì chí ít toán thì có nhiều người học được, nhưng tiếng anh thì khá ít, không xinh đẹp khiến người khác xuýt xoa nhưng duyên và hay cười, mới vào lớp mà đã ngồi sổ đầu bài nhiều nhất vì tội...hay cười trong giờ học rồi còn gì, như đã nói nó không ngoan, nhưng chỉ nghịch ngầm, vậy nên từ khi Nô ngồi cạnh xem như lời cảnh cáo mất tác dụng vì chính nó cũng đâu có kém, Nô còn nhận xét xanh rờn "Khả năng của Xu giờ được khai quật" Nô là tên cúng cơm mọi người hay gọi bạn ấy, còn Xu là tên Bố nó đặt khi còn nhỏ, mặt cứ tròn tròn như đồng xu nên đến giờ vẫn gọi thế.
Ôi cái thời, ngồi trong lớp nó và Nô chơi trò viết thư đi khắp các bàn , chuyền đi chuyền lại qua những mảnh giấy nhỏ, trêu đùa, trao đổi, rồi cười khúc khích, nhiều hôm đi học nó mang theo cả cặp ổi, rồi sai mấy đứa con trai ra mua mì tôm ăn sống để lấy muối chấm, những trò do hai đứa đầu têu bỗng chốc lan rộng và làm các thầy cô phải dè chừng, tần suất 2 đứa ngồi sổ đầu bài ngày càng nhiều, cũng đồng nghĩa với việc hai đứa ngày càng thân thiết..
Nô bắt đầu biết giúp nó làm trực nhật, quát
Một hôm có tin cho hay rằng chẳng bao lâu nữa, hòn đảo sẽ chìm xuống biển, vì thế mọi dân cư trên đảo phải chuẩn bị thuyền bè để rời khỏi đảo nhằm tránh tai hoạ sắp giáng xuống. Tình Yêu là […]
Truyện ngắn
Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu, hãy cứ lặng yên khi tôi nói tôi yêu người....hãy cứ đi về nơi xa đó, nhưng đừng đi quá xa vời, để tôi được dõi theo người...Hãy cứ rong chơi suốt cu[…]
Truyện ngắn

Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền não khổ lụy chứ chả ai. Bây giờ là mùa mưa, thành phố Đà Lạt còn hứng chịu thêm những đợt gió mùa Tây […]
Truyện ngắn

"Tớ nhớ cậu. Vậy cậu có nhớ tớ không?" Một chiều cuối đông, cái lạnh rét buốt tan biến, thay vào là làn gió lạnh ngọt ngào như mùi vị của kẹo bông. Lướt qua những trang blog nổi bật, lòng tô[…]
Truyện ngắn

Em đã làm một người yêu tốt đúng nghĩa chưa nhỉ?
Có lẽ rằng, khi em đặt bút viết những dòng chữ này thì chúng ta mãi mãi đã trở thành người xa lạ điều lo sợ ẩn chứa trong lòng mà hơn 3 năm em vẫn luôn ngừng nghĩ đến. Kể từ tin nhắn hôm đó[…]
Tâm Sự

Nắng thèm được như thế, Nắng thèm cái cảm giác được thả mình trong cái thế giới ánh sáng ngập ngụa đó... 7 tuổi, bố Nắng bỏ nhà đi. 9 tuổi, mẹ Nắng thắt cổ tự vẫn. 10 tuổi, ông ngoại bị tai[…]
Truyện ngắn
Trả lại anh những ngày bình yên
Yêu một người không yêu bạn, giống như ôm một cây xương rồng, càng xiết chặt vòng tay ôm, càng khiến mình bị tổn thương và trái tim rướm máu "Trách tim mình chẳng đủ vô tình để phôi pha mà[…]
Tâm Sự
Này em cô gái 20. Đừng buồn đừng suy nghĩ ưu tư gì nữa. Tuổi trẻ có là bao nhiêu,cuộc sống này ngắn ngủi lắm. Đời người duy nhất có một lần 20 thôi. Đừng sống hoài sống phí. Này em cô […]
Tâm Sự