Điều ước cuối đông
Bình chọn: 348
Bình chọn: 348
Chuông điện thoại lại kêu, tin nhắn từ lớp trưởng: Lớp ta từ tuần sau sẽ học cả ngày thứ 7 để kết thúc kỳ học sớm. Thôi! thế là hết, trong một buổi sáng nó nhận cả tin vui lẫn tin dữ. Sau bao nhiêu hào hứng thì kế hoạch về quê của nó lại phá sản ngay trên bàn giấy. Chẳng nhẽ nó phải đợi đến Tết âm thật sao, lúc đó là đã tròn 5 tháng xa quê xa mẹ rồi. Lại nghĩ rằng gần nửa năm mới được nhìn thấy mẹ, nó thấy lòng chua sót. Nó muốn gọi điện luôn cho mẹ, tính không nhầm thì cũng gần một tháng rồi nó chưa gọi điện về nhà. Bất chợt nó sợ mẹ bị ốm bởi những đợt không khí lạnh tăng cường mà đài báo vẫn nói suốt mấy hôm nay. Nó lo mẹ mặc không đủ ấm, nó lo mẹ vẫn vác cuốc ra đồng trong những cơn gió lạnh dù bệnh viêm họng của mẹ không nhẹ hơn nó. Và cái cửa sổ không biết đã được ai đóng lại chưa vì nhiều lần những cơn gió đêm vẫn làm mẹ chẳng được ngon giấc.
Nó cầm máy gọi cho mẹ. Vẫn giọng nói dịu dàng đó làm nó thấy thân quen giữa vô số âm thanh phố xá. "An đấy hả? Con vẫn khỏe chứ?...Con học hành sao rồi? Tết dương này con có về được không...?" Mẹ hỏi nó liên tục, lần nào cũng thế vẫn những câu hỏi đó, lần nào nó cũng trả lời hết từng câu một. Nhưng lần này nó chỉ trả lời câu hỏi cuối trong ấp úng : "Con... con cũng chưa biết."
Dù cố giấu nhưng nó biết mẹ lại ốm rồi. Những cơn gió mùa kia chắc làm khổ mẹ nhiều lắm. Nó biết Tết dương lịch này nó phải bận học. Mẹ vẫn luôn nhắc nó không được bỏ buổi học nào cả, hơn nữa lúc đó cũng là lúc thi cuối kỳ lại càng quan trọng. Nghỉ một buổi học đối với nó thật không dễ. Nhưng sao bây giờ nó muốn về với mẹ đến thế, nó chỉ ước cái cuối tuần thứ 7 kia là của riêng nó để nó có thời gian về bên mẹ. Nó ước có thể đánh đổi tất cả những lúc ngủ nướng của mình để có được một ngày. Nó ước... nó ước nhiều lắm. Nó biết mình tham lam. Nhưng nếu được như thế nó sẽ dành cả ngày bên mẹ, không chơi bời tụ tập nữa, với bạn bè sẽ còn nhiều thời gian. Nó sẽ đòi mẹ nấu những món ăn nó thích, nó sẽ quanh quẩn ngoài vườn bên những gốc khế mẹ trồng và ăn đến chán mới thôi. Cả ngày đó nó sẽ cùng anh đóng lại cho mẹ chiếc cửa sổ, lót thêm lớp nilong để phòng trời mưa. Chỉ ba ngày đó thôi nó sẽ được trở về là thằng An của ngày xưa sống trong sự bao bọc của mẹ và gia đình. Nó sẽ để lại đằng sau những lo toan của cuộc sống và sống theo cách riêng của mình. Và trên hết nó biết mình còn là một người con, tại nơi xa kia luôn có mẹ mong ngóng bước chân nó chở về. Tất cả những điều đó hiện lên rất thật, thôi thúc nó đưa ra quyết định của mình.
Nó đi ra ngoài chiếc ban công bé xíu, cốc cà phê mới pha đã nguội lạnh tự bao giờ. Nhìn ra bầu trời đông xa tít tắp nó vẫn chỉ thấy một gam màu xám lạnh đến rợn người. Cái rét dưới 12 độ C như làm cho cả dãy phố thu mình lại, những chú chim chăm chỉ nhất cũng ngại bay khỏi tổ. Có lẽ nó cũng cần trở về tổ ấm thực sự của mình, cái tổ ấm mà ở tuổi mười tám nó vẫn khao khát bay đi. Nó biết nơi đó có mẹ, có những điều thân thương nhất, và cả một khoảng trời nó tha hồ vùng vẫy, không cần bon chen, chẳng phải ganh đua. Nó chợt nhận ra mỗi lần nghĩ đến những điều đó lòng nó lại yên bình đến lạ.
Nó nhẩm đọc lại bài thơ kia, mắt vẫn hướng ra xa xăm, hướng về quê mẹ...
... Bốn mùa đông con đi học xa nhà
Là bốn mùa mong nắng về với mẹ
Đường con đi có bước chân lặng lẽ
Và cuối đường mắt nắng mẹ chờ mong.
Con sẽ về mẹ ạ. Nó quả quyết.

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ[…]
Truyện ngắn

Hãy trân trọng những gì mà bạn đang có vì hạnh phúc không bao giờ đến với ta nhiều lần. Và vì cuộc sống này chính là món quà đáng quý nhất mà thượng đế đã ban tặng cho chúng ta! "Ba! Ba đừn[…]
Truyện ngắn

Là sinh viên năm đầu với chân ướt chân ráo tôi bỡ ngỡ bước vào xóm trọ vừa xây chưa lâu, nhìn những mẩu đất ủi bên ngòai sân còn khá mới. Từ ngày vào xóm trọ tôi thấy bao nhiêu chuyện lạ kì[…]
Truyện ngắn

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. Con mương được đào chỉ vì lúc lập vườn, người ta cần đất để lên liếp, đắp bờ, trồng mấy thứ cây ăn trái lâu năm. Mùa gặ[…]
Truyện ngắn

Bạn và tôi, thế hệ tuổi trẻ của chúng ta có thể nhiều bằng cấp hơn Ông Bà Cha Mẹ, trình độ hơn hẳn các Cụ... song có điều chắc chắn ta luôn thua các Cụ, đấy là ở sự khôn ngoan; đấy là nhữn[…]
Truyện ngắn

Nông nổi tuổi trẻ cùng với sự hiếu thắng, nó bước ra khỏi nhà với tất cả tài sản trên người, là hai bàn tay trắng. Con yêu ba mẹ nhất trên đời! Câu nói ngây thơ của đứa con 5 tuổi bỗng dưn[…]
Truyện ngắn
Audio Sinh đôi nhưng anh trai em gái. Anh hai tên Nhô, cao kều, cận thị, suốt ngày dí mũi vào màn hình vi tính hoặc một quyển sách dày cộp, tai đeo headphones nghe rock.Điểm duy nhất em gái[…]
Truyện ngắn
Em bỏ tôi quen người đàn ông khác, và nói chuyện tiền bạc khi tôi thành công
Tôi quen em chưa đầy 5 tháng, tình yêu đó có lẽ quá ngắn để tôi hiểu rõ về em, cũng có thể do tôi quá yêu em nên không kịp nhận ra điều gì. Tôi 24 tuổi, làm bên khối kỹ thuật, thu nhập hàng[…]
Tâm Sự