Điệu múa thiên thần
Bình chọn: 474
Bình chọn: 474
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi"
Anh im lặng, nhỏ cũng im lặng, cứ như mọi chuyện xảy ra trước đó chưa hề tồn tại, anh vẫn là anh, người bạn thân nhất của cuộc đời nhỏ.
1.
Minh đáp chuyến máy bay về thành phố vào một buổi chiều mát mẻ, rời xa nơi này chưa đến một tháng mà khiến anh cảm thấy như đã qua một năm. Cuộc thi vẽ toàn quốc đem lại cho Minh niềm tự hào kiêu hãnh, anh thích vẽ, anh thích tô màu lên những trang giấy trắng tinh một cách cẩn thận đầy chăm chỉ.
Minh lấy chiếc điện thoại trong túi áo ra, nhấn vào số máy quen thuộc trong danh bạ. Điện thoại được kết nối, chưa quá ba hồi chuông đầu dây bên kia đã có người nghe máy.
"Alô. Tui nghe nè"
"A lô. Tui về rồi nè, có phải bà quên giờ ra đón tui rồi không?"
Trước khi đi ra nước ngoài dự thi, Vy đã hứa với Minh rằng ngày cậu ấy trở về nhỏ sẽ đích thân ra sân bay đón và cùng nhau đi ăn mừng nếu như anh mang theo thắng lợi. Vy còn nói, ngày đó nhất định sẽ mời vì Minh là người vẽ đẹp nhất.
Lúc đó Minh rất vui, Vy là cô bạn hoạt bát vui vẻ, những lời nói ra chưa bao giờ suy nghĩ, nhỏ cứ vô tư như thế. Nhưng lúc này, Minh đứng trước dòng người qua lại, đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng nhỏ nhắn chạy nhảy của Vy đâu. Trong lòng anh thoáng buồn và thất vọng, chiếc điện thoại trên tay vẫn đang còn kết nối, nhưng đầu dây bên kia lại im lặng, hoàn toàn khác xa với biểu hiện thường ngày của Vy.
Vy lên tiếng, giọng nói của nhỏ khàn khàn.
"Ừh Minh nè, tui xin lỗi ông nha. Hổm nay nhà tui có việc, hiện giờ tui đang trên Đà Lạt khoảng một thời gian nữa mới về, đến khi về dưới tui nhất định mời ông một bữa ăn bù được không?"
Minh thoáng do dự, thường ngày đi đâu, làm gì Vy đều kể hết do anh nghe. Nhưng trong khoảng thời gian anh đi dự thi ở nước ngoài thì Vy lại chưa hề gọi điện cho anh lấy một lần, khi đó anh cứ nghĩ nhỏ không dám làm phiền vì sợ anh sẽ mất tập trung không thể hoàn thành tốt bài thi được.
Nhưng hôm nay nghe giọng nói và điệu bộ khác thường của nhỏ làm anh thấy nghi nghi trong lòng.
"Bà có chuyện gì phải không? Nay tui nghe giọng bà lạ lắm"
Vy cười, vẫn giọng điệu vui vẻ như thường ngày.
"Tui có gì đâu, lên đây khí hậu lạnh lắm nên cảm nhẹ thôi. Ông mới xuống máy bay phải không? Về đi, đừng có đứng đó nữa, cha mẹ ông la cho coi."
Minh nghe nhỏ nhắc nhở thì xoay qua nhìn cha mẹ không biết đã đứng bên cạnh anh từ lúc nào, dù sao đi nữa đứng ở đây nghe điện thoại mãi cũng không được tốt cho lắm.
"Ừ tui biết rồi, cúp máy đây. Bà nhớ uống thuốc đó, bệnh quài cũng đâu có được"
"Dạ anh hai, em đâu phải con nít ba tuổi đâu. Thôi bye ông nha"
"Ừ bye"
Minh lên taxi cùng cha mẹ về nhà, nhưng anh không hề hay biết rằng trên một chiếc taxi khác có một ánh mắt đượm nước và ánh buồn đang nhìn về phía anh. Nhỏ đưa tay lên lau sạch những giọt nước mắt đang lăn dài trên khóe mi, nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt.
Vy biết trước mà, Minh nhất định sẽ giành giải thưởng cao nhất trở về, khiến trường được nở mày nở mặt, danh tiếng cũng tốt hơn, con đường nghệ thuật sau này sẽ càng dễ dàng hơn thế nữa. Còn Vy, chỉ cần đứng nhìn từ xa như thế này thôi cũng đủ lắm rồi, nhỏ không tham lam quá nhiều cho chính bản thân mình, nhỏ chỉ mong thằng bạn thân này thực hiện được ước mơ từ nhỏ của nó mà thôi.
2.
Ngày thứ hai khi trở về, Minh đứng trước ban công tầng năm nhìn mọi thứ xung quanh thành phố. Nơi anh ở là kí túc xá dành cho học sinh của trường, căn phòng này cũng là do Vy chọn, nhỏ nói đứng trên cao như thế này có thể nhìn thấy được toàn bộ khung cảnh tuyệt đẹp của Sài Gòn, không sợ nhàm chán khi ngồi lì trong phòng nữa.
Nơi ở của Vy chỉ cách anh hai căn mà thôi, cũng nằm cùng trên một tầng cao chót vót. Mỗi buổi sáng hai người không hẹn mà gặp nhau tại ban công, nhỏ thường hay chạy bộ bằng máy tập thể dục, đó là thói quen từ khi học cấp hai đến nay. Nhỏ thích ngồi im lặng trên ghế ngay ngắn, tạo dáng, cười tươi đến nỗi cái miệng nhỏ nhắn cứng đơ để được anh vẽ cho bức tranh chân dung thiệt đẹp.
Tình bạn thanh mai trúc mã, theo như anh thì hai người chính là như thế. Anh và nhỏ cùng với nhau từ năm lớp ba, lúc đó anh từ dưới Tiền Giang cùng gia đình lên Sài Gòn sinh sống. Ngày đầu tiên đi học của tuổi thơ ấu rất thú vị, nhỏ thân là con gái nhưng tính tình thì hoàn toàn giống con trai. Có đứa con gái này mà mặc váy trồng thêm cái quần ngắn ở trong để bắn bi cùng mấy thằng con trai đâu, có đứa con gái nào tối ngày chỉ biết la hét, chưởi bới, chỉ vì một chiếc bánh ngọt bị người khác ăn mất.
Ấn tượng đầu tiên của anh về nhỏ là như thế, hoạt bát, vui vẻ, năng động, đôi chân nhỏ nhắn trông gầy gò thế kia mà lại có rất nhiều khả năng. Nhỏ múa pha lê rất đẹp, thân hình dẻo dai làm đủ mọi động tác khó một cách dễ dàng. Lúc trước Minh thường cười đùa rằng một đ
Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước […]
Truyện ngắn

Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết của một người phụ nữ, không phải cứ nhiều tiền, cứ nhiều người đeo bám đã là hạnh phúc. Với Lam thì hạnh phúc là khi cô đau đớ[…]
Truyện ngắn

Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng đạt đến một chuẩn mực nào đó, mà ở việc chúng ta gọi cái gì là hạnh phúc. Ở khu chung cư tôi sống, cứ 10 hộ chi[…]
Truyện ngắn

Em biết không? Người ta bảo chị tên Vân mà đẹp người nữa nên sẽ sướng lắm. Nhưng chị lại khổ sở sống dở chết dở như thế này đây. Ông trời thật quá bất công... Chị Bông xuất hiện... Dưới cá[…]
Truyện ngắn

Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết đị[…]
Truyện ngắn

Bé Tơn đã học xong mẫu giáo, chỉ còn ít tháng nữa là vào lớp Một. Tên thật bé là Nhân, tên ở nhà mới là Tơn. Mẹ bé đã mất cả đêm mới nghĩ ra cái tên ở nhà đó cho bé. Đặt là Tí là Tèo thì khô[…]
Truyện ngắn

Có một vùng kí ức tuổi thơ trong tôi
1. Cánh bèo trôi nổi đưa tôi trôi dạt nhiều nơi, khắp chốn rồi neo lại ở một góc nhỏ của thị trấn miền biển cuối trời tổ quốc. Nhiều lúc tôi cứ chạnh lòng, tủi thân vu vơ khi nhìn đám nhỏ ch[…]
Truyện ngắn