Điệu múa thiên thần
Bình chọn: 515
Bình chọn: 515
Nghĩ đến đây tâm trạng Minh khá buồn, hơn một tháng rồi không được gặp Vy anh thấy trong lòng nó thiếu thiếu cái gì đó. Nhỏ đi mà không hề báo anh một tiếng, hai hôm nay không có người kéo anh đi chợ mua đồ ăn, không có người cùng anh ngồi soạn bài tập. Cái ngày chọn nhà trọ làm Minh và nhỏ cãi nhau một trận đùng đùng, trường của nhỏ nằm xa trường anh đến tận hai cây, thế mà nhỏ lại dọn đến ở chung một khu nhà trọ với anh, lí do rất đơn giản. Nhỏ muốn có người cùng học, cùng chơi, cùng ăn như khi cấp một, cấp hai, cấp ba.
Tính tình ngang bướng của nhỏ làm anh nhiều lần cáo gắt, mỗi lần thấy anh vẽ là chạy ngay lại cầm lên dòm trái dòm phải, nhìn nghiêng nhìn dọc, rồi lại phán cho anh một câu "Xấu tệ". Ngoài miệng thì nói thế thôi nhưng anh biết trong lòng nhỏ nghĩ khác, nhưng nhỏ chẳng thèm khen anh lấy một câu, tối ngày chỉ biết dùng những từ nghĩ thiếu hoa mỹ để chọc ghẹo anh. Cái lần mà nhỏ khen anh vẽ đẹp là lúc anh gần vào chỗ xét vé, nhỏ mỉm cười vẫy vẫy tay chào tạm biệt, môi chưa hề ngưng nói hai chữ "Cố lên, Minh của Vy là vẽ đẹp nhất".
"Mưa đang rơi, đôi tay buông lơi, mình anh ngồi đây tìm lại những khoảng không dường như chơi vơi..."
Tiếng nhạc chuông của bài "Em của ngày hôm qua" vang lên làm tan đi suy nghĩ của Minh, bài hát này cũng là do Vy cài cho anh. Từ trước đến nay anh không có hứng thú về việc lựa chọn nhạc chuông, cái máy nokia cũ kỹ ngày nào vẫn là tiếng nhạc chuông huyền thoại trùng lập với hàng chục ngàn người từ già đến trẻ.
"A lô Minh nghe"
"Minh. Tao Lâm nè, hổm nay con Vy nó có ở trong nhà trọ không vậy?"
Minh đưa tay gãy gãy mũi, giọng nói thoáng buồn.
"Không có, nhỏ nói cùng gia đình về Đà Lạt một thời gian rồi"
Lâm nói dường như hét lên qua điện thoại.
"Vậy là đúng rồi, hồi nãy tao cùng nhỏ em gái đi lên trung tâm chỉnh hình thành phố lấy thuốc cho mẹ, thì thấy một con bé ngồi trên xe lăn giống hệt như nhỏ Vy. Bây giờ không phải nghi ngờ nữa mà tao chắc là nó rồi"
Nghe đến đây trong lòng Minh khẽ chấn động, trung tâm chỉnh hình thành phố, xe lăn, từng hình ảnh được anh nối ghép lại hiện ra một cách đáng sợ. Làm sao có thể xảy ra chuyện như thế được chứ, Lâm là bạn học cùng khối với Minh nên cũng thường hay đến phòng trọ anh chơi, nên việc biết Vy là điều đương nhiên, họ cũng trở nên thân với nhau nữa là đằng khác. Nếu nói như thế thì việc nhìn nhầm người làm sao có thể, cái không thể thiếu của một họa sĩ đó chính là khả năng quan sát, vì vậy mọi câu nói của Lâm đều là sự thật.
Minh khả tin đôi chân không trụ vững ngồi phịch xuống chiếc ghế cây màu nâu nhạt.
"Làm sao có thể vậy được, nhỏ Vy khỏe lắm cơ mà?"
Minh có thể nghe thấy tiếng thở dài của Lâm qua điện thoại, lúc mới nhìn thấy bóng dáng Vy trong lòng Lâm cũng nghĩ như thế. Thường ngày đôi chân nhỏ không hề yên nghĩ, ngay cả Lâm cũng không tin được hình ảnh cô bé ngồi trên xe lăn được mẹ đẩy đi thẳng vào cánh cửa bệnh viện một cách thất thần đó lại chính là Vy.
"Ban đầu tao cũng không tin, hôm qua tao có hỏi chị y tá nhưng chỉ nói không biết tên bệnh nhân. Chị đó chỉ biết cách đây mười ngày, giờ đó cô bé ngồi xe lăn cũng có đến đây một lần. Hình như là kiểm tra bệnh án và xin giấy chuyển ra nước ngoài điều trị hay gì đó"
Chiếc điện thoại rơi xuống mặt sàn lạnh lẽo, âm thanh giòn tan vang vọng khắp căn phòng. Nụ cười tươi sáng của Vy vẫn còn hiện lên trong tâm trí Minh, đôi chân nhảy múa không ngừng trên sân khấu, mọi thứ làm anh vẫn không thể nào hình dung được hai hình ảnh hoàn toàn khác nhau qua lời nói từ miệng của Lâm.
Nghĩ đến chuyện nhỏ không thể làm điều mình yêu thích trong suốt thời gian qua, trong lòng Minh có cái gì đó rất khó chịu. Quen biết nhau nhiều năm, anh rất hiểu tính tình của Vy, nếu nhỏ đã quyết định không nói thật cho anh biết nhất định là có lý do, nhỏ sợ anh buồn, sợ anh lo lắng chăng. Vậy mà anh cứ nghĩ trong thời gian qua nhỏ vì sợ làm phiền anh nên không chịu điện thoại hỏi thăm anh, đến lúc anh về tới nơi nhỏ lại nói có chuyện bận cùng gia đình lên Đà Lạt, mọi thứ được nhỏ che đậy quá kín đáo, kín đến mức anh không thể nào ngờ đến.
Gia đình Vy chỉ thuộc dạng bình thường, đủ ăn, đủ mặc, chi phí điều trị nước ngoài chắc chắn rất đắt. Nếu tiền được chuẩn bị xong xui thì gia đình Vy đã đưa đi chữa trị chứ không phải đợi đến bây giờ. Minh thoáng lo lắng, không suy nghĩ nhiều nữa anh lập tức chạy xe đến nhà Lâm nhờ cậu mạng tìm hiểu chi tiếc về các khoảng chi phí chữa bệnh khi xuất ngoại.
3.
Vy ngồi trên chiếc xe lăn nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính vẫn đang nhấp nháy, khung cửa chat được mở ra từ lúc nào, nhưng chỉ có duy nhất người bên kia nhắn qua còn Vy thì hoàn toàn không trả lời bất cứ dòng chữ nào. Đèn báo online đã được nhỏ tắt liệm, phía bên Minh chỉ nhìn thấy duy nhất chấm nâu báo hiệu chưa online, tin nhắn chưa hề được người

Một ngày cuối năm, nhóm hùn tiền lại, ra Chợ Lớn mua hơn trăm cái mền để tặng những người cơ nhỡ, nghĩ, những người bất hạnh sẽ cảm thấy ấm áp hơn trong mùa giá rét. Chuyện rắc rối ngay đêm[…]
Truyện ngắn
"Kẻ mạnh là kẻ làm được những gì mình thích, kẻ yếu là kẻ chỉ làm được những gì họ được cho phép làm". Ừ, bất hạnh thay, tôi là một kẻ yếu. Hic! Tôi có một bà chị, chính xác là hai, nhưng c[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống lấy đi của ta những thứ ta không ngờ, cho ta những điều ta không muốn. Những sẽ có một ngày chính vì thế những niềm hạnh phúc bất ngờ lại đến bên ta. Khi gả về nhà anh, chị mười s[…]
Truyện ngắn

Chuyện Phạm Lãi không cứu được con
Phạm Lãi, tên tự là Thiếu Bá, là một tướng tài của nước Việt ở Trung Hoa thời Xuân Thu Chiến Quốc. Theo Sử ký, con thứ Phạm Lãi phạm tội giết người, bị giam ở nước Sở. Phạm Lãi quen tướng q[…]
Truyện ngắn

Đàn ông nhất trí với nhau rằng những gã buôn dưa lê không nên đứng trong hàng ngũ của đàn ông. Đàn ông vốn ăn to nói lớn. Hiếm khi đàn ông nói nhỏ, hiếm khi đàn ông thầm thì. Có những nam […]
Truyện Blog
Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?
Nếu ai đó nói với bạn rằng họ chỉ thích một cô gái ngoan hiền dịu dàng thì bạn đừng vội tin. Xã hội này không dành cho những cô gái như bạn đâu. Khi tôi học lớp 6, tôi được cử đi thi học si[…]
Tâm Sự

Bước ra khỏi cuộc đời một người khác
Chứ đừng cố ở bên một người đã không còn thấy vui dù cho có hay không có chúng ta trong cuộc đời. Chỉ đơn giản là khi người đó đã không còn thấy vui khi chúng ta ở bên cạnh. Là khi chúng ta[…]
Truyện Blog
Đang những ngày thị trấn chuyển sang những màu sắc lạ lùng. Các tàng cây chơm chớm vàng lo âu nhìn xuống những mái nhà và khoảng phố đã trả lá khô mấy lượt. Trời lúc chói gắt, lúc xanh xỉn n[…]
Truyện ngắn