Đi qua những ngày giông bão
Bình chọn: 342
Bình chọn: 342
- Cảm ơn cậu, vì đã ở bên tớ, Khánh.
***
An bắt đầu rời chỗ ngồi của mình trong giờ giải lao, bắt chuyện với vài cô bạn, không hẳn thân, nhưng như thế đã là bước tiến vượt bậc. Thi thoảng tôi ghé căng-tin mua một hộp trà sữa cà phê bạn ấy thích, An không từ chối, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi cười.
Những ngày mưa, quán ít khách, anh Phước thường cho đóng cửa. An kêu mấy anh lớn dọn hết đống bàn ghế lại, bật nhạc và rủ mọi người nhảy. Tôi thấy An cười, những nụ cười đúng nghĩa. Cô bạn chăm chút tới quần áo hơn, thường xuyên búi cao tóc để lộ ra gương mặt nhỏ nhắn. An bắt đầu viết những câu chuyện ngắn về tuổi học trò, những mẩu chuyện tí xíu nhưng dễ thương và ngọt ngào.
Bạn ấy bảo: "Mọi thứ đều sẽ mất đi, kể cả cuốn "Hoàng tử bé", chỉ là sớm hay muộn. Nếu như hôm ấy dì hai không xé nó thì chưa chắc sau này nó sẽ theo tớ mãi mãi. Chỉ cần biết, tớ luôn nhớ tới mẹ và yêu mẹ, thế là được, phải không?". Tôi đã từng nghe ở đâu đó, rằng con người ta thường giỏi giữ niềm đau hơn yêu thương. Nhưng niềm đau nào rồi cũng tàn phai theo thời gian, cái quan trọng là ta nắm giữ hiện tại ra sao để một ngày nào đó trong tương lai, khi ngẫm nghĩ về hiện tại của bây giờ, nó sẽ là một mảng kí ức đẹp đẽ. Tôi không biết sau này, tôi và bạn ấy sẽ thế nào, có thể ở bên nhau hay không, à mà tôi cũng không cần biết điều ấy, chỉ biết bây giờ tôi vẫn đang nắm tay bạn ấy, thế là đủ.
Ngày cuối năm, hoa phượng nở đỏ rực. Chúng tôi tíu tít chụp ảnh, viết lưu bút với nhau, cười rất vui và khóc cũng rất nhiều. Cả lớp nhất trí tổ chức một bữa tiệc be bé cho An, coi như là quà sinh nhật sớm. Cho dù mọi người đều biết là đã muộn, nhưng dù sao thì muộn cũng hơn không mà. Tôi chưa bao giờ thấy bạn ấy cười nhiều và vui vẻ đến vậy. Tôi cũng vui, dù giờ khắc chia ly đã sắp tới. Chúng tôi ngồi trên bục giảng, nắm tay nhau thật chặt và cùng hát hò, khóc cười.
Lễ tổng kết kết thúc, sân trường không một bóng người. Tôi bước bên bạn ấy, chầm chậm.
- Cảm ơn cậu, Khánh.
- Chỉ là một bữa tiệc nho nhỏ thôi mà...
- Nhưng với tớ, nó không chỉ là một bữa tiệc nho nhỏ thôi đâu.
Tôi cười, An cũng mỉm cười. Chúng tôi đều hiểu bạn ấy đã đi qua những ngày giông bão. Những ngày giông bão của tuổi trẻ, ta thường cảm thấy mất thăng bằng và niềm tin vào cuộc sống. Ai trong đời rồi cũng sẽ đi qua những ngày như thế. Chỉ cần tin tưởng, rằng vẫn sẽ có một người nào đó sẵn sàng nắm lấy tay ta và cũng nhau bước qua những giông bão. Như cách tôi đã nắm tay bạn ấy. Chỉ cần tin như thế, là được.
Và rồi rất nhanh thôi, những ngón tay mảnh khảnh của bạn ấy luồn vào bàn tay tôi, đan thật chặt.
Trong sân trường, dưới vòm phượng đỏ rực, tà áo dài màu trắng khẽ bay bay...
Bài Giáo dục công dân dạy thấy bạn sai phải nhắc nhở. Nhưng đó là lí thuyết, còn thực tế, quay cóp mà góp ý thì tình bạn đổ vỡ là cái chắc! Sinh hoạt lớp. Cô chủ nhiệm nêu tên Tiệp. Đêm trư[…]
Truyện ngắn
Bố bảo con trai trước khi lấy vợ
Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau[…]
Truyện ngắn

Ở bến Lường, có vợ chồng lão Nguyên làm nghề chở đò ngang, cả hai tuổi đã ngoài 50 nhưng không có con.Ngôi nhà của họ nằm cô độc trên doi đất đâm ra sông, xung quanh là những lũy tre già xan[…]
Truyện ngắn

Phải chăng đó là giọt nước mắt của sự ân năn và hối hận? Còn ăn năn và hối hận được nữa sao khi mà mọi việc giờ đã quá muộn màng. Năm em một tuổi, ba và mẹ em chia tay. Nghe nói là vì ba có[…]
Truyện ngắn

" Đó là một ca khó. ... Anh ta muốn tự tử." Một buổi chiều mưa bão nọ, có một người đàn ông chừng ba mươi tuổi xuất hiện ở phòng khám. Anh ta trò chuyện với bác sĩ hơn một tiếng đồng hồ. […]
Truyện ngắn

Câu chuyện dưới đây được tóm tắt lại so với bản chính. Giáp Tết, tôi theo chân bác Phạm Chuyên GĐ công an Hà thành về huyện Sóc Sơn thăm 1 tôi phạm giết người đặc biệt. Bùi Văn Giáp bây g[…]
Truyện ngắn

Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Phan Ý Yên
"Vào lúc ấy, cô nhớ những buổi sáng của mình, bình yên và thanh thản. Rừng lá phong trước nhà đã biết bao mùa đi qua vẫn miệt mài thay trút lá. Bầu trời đó luôn lặng lẽ hiền hòa. Cô nhớ có n[…]
Sách Hay

Anh lấy của cô chữ "trinh" và trả về cho cô chữ "khinh" Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, galăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình. N[…]
Truyện ngắn