Teya Salat
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Đi qua những ngày giông bão - BlogRadio.Yn.Lt
Đi qua những ngày giông bão

Đi qua những ngày giông bão

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 330

Đi qua những ngày giông bão

02:03 - 06/09/2015
khẽ lắc lư, tiếng chuông ngân vang trong trẻo.


Một cốc sinh tố bơ được đẩy đến trước mặt tôi. An nghiêng đầu nhìn tôi cười nhỏ nhẹ, vài sợi tóc ngắn lòa xòa hai bên thái dương.


- Chưa có ai từng nói tớ là một người đặc biệt cả, trừ mẹ tớ và cậu. Mẹ tớ thường xuyên nói với tớ, khi tớ còn nhỏ, rằng: "Con là một cô bé đặc biệt." Cho đến khi mẹ bỏ đi vì ba ngoại tình với dì hai. Vì mẹ không có việc làm nên ba giành được quyền nuôi con. Sau đó tớ chưa một lần gặp lại mẹ, cũng không biết mẹ sống có tốt không. Đó là lý do vì sao tớ thích sống khép kín và ít trò chuyện với người khác.


Tôi im lặng lắng nghe từng lời An kể. Tôi nghĩ, hẳn là bạn ấy khó chịu lắm khi không tìm được ai để tâm sự. Nói ra được thì trong lòng mới nhẹ nhõm. Và hẳn là bạn ấy phải thấy tin tưởng tôi lắm mới dám kể câu chuyện này cho tôi nghe.


- Chúng ta luôn là một phiên bản đặc biệt mà An.


***


Kể từ ngày đó, chúng tôi trở thành bạn bè thực sự. Dù bạn ấy vẫn thích ngồi một mình ở chiếc bàn cuối lớp, làm lơ trước những lời nói không mấy hay ho của hội bạn. Có lẽ bạn ấy không muốn để tôi vướng phải tình huống khó xử với những người bạn trong lớp. Tôi nghĩ thế, vì ngoài giờ học ở trường, An vẫn đồng ý cùng tôi đi ra bến xe buýt. Khi rảnh rỗi An tiếp tục vẽ, đọc sách, uống cà phê, đôi khi ở Roma, đôi khi ở quán cà phê khác. Tôi ngồi ở đối diện An, làm bài, nghe nhạc, hoặc chỉ đơn giản là nhìn bạn ấy. An yên và bình lặng.


An vẽ rất đẹp, những bức họa vẽ hoàn toàn bằng chì. Bạn ấy cũng thích viết lách, không nhiều. Những tản văn, câu chữ rất lạ. Từ một lúc nào đó, An có thể thản nhiên khoe tác phẩm mới nhất của mình với tôi. Và cùng từ một lúc nào đó, tôi nghiện văn của ban ấy, nghiện những bức họa rất riêng. Tuy rằng trong tất cả những tác phẩm ấy vẫn thấy chất chứa một nỗi buồn, đặc quánh. Đôi lúc, tôi thấy An cười, đôi lúc lại thấy bạn ấy lặng lẽ ngồi một mình ngẩn ngơ nghĩ gì đó. Có lẽ, bạn ấy đang nhớ tới mẹ.


***


Tôi thích bạn ấy, chầm chậm. Cũng không biết từ khi nào. Chỉ biết tôi nhớ tới hình ảnh bạn ấy ngồi một mình ở chiếc bàn cuối cùng, nghe mp3, mái tóc suôn dài, dày và mượt. Cũng nhớ cái bóng cao gầy gầy của bạn ấy kéo dài trên dãy hành lang, cô độc. Cũng thích những lúc bạn ấy nghiêng đầu nhìn tôi cười thật khẽ.


Nhưng, bạn ấy vẫn là một cô bạn lạ lùng.


Hôm ấy An tới Roma trễ mười lăm phút ca làm. Quán đông nghịt. Anh Phước gọi bạn ấy lại và nói gì đó, có vẻ rất gay gắt. An chỉ lặng lẽ đeo tạp dề vào, không nói gì cả. Chính xác là bạn ấy coi người đối diện mình không hơn gì không khí. Khi đi lướt qua An, tôi thấy mắt bạn ấy sưng đỏ. Tôi chưa từng nhìn thấy bạn ấy khóc, cũng chưa từng nhớ có khi nào mắt bạn ấy như thế. Hẳn là chuyện gì đó đã xảy ra, chuyện gì đó rất kinh khủng.


Ngay khi quán ngớt khách, tôi lại gần bàn An đang ngồi. Bạn ấy đeo tai nghe kín mít.


- Nói cho Khánh nghe đã có chuyện gì đã xảy ra với An?


An nhìn lướt qua tôi, lạnh lùng. Rồi vờ như không quen, An nhảy xuống ghế và chạy đi pha cà phê cho khách.


Trời hôm ấy lại mưa to. Thật may, tôi nghĩ vậy. Tôi xin ở lại sau cùng để khóa cửa quán. An lại không mang áo mưa, bạn ấy đứng một mình trước cửa quán, lặng lẽ nhìn vào màn mưa trắng xóa, đôi tay vùi sâu trong túi áo.


- An nói cho Khánh nghe đã có chuyện gì đi.


- Không phải việc của cậu.


An không ngoảnh đầu lại, mắt vẫn nhìn về phía trước. Tôi chưng hửng trước câu trả lời của bạn ấy. An chầm chậm rút tay khỏi túi, nắm lấy quai ba lô và dợm bước. Tôi túm lấy tay An, những ngón tay thon dài nhưng mảnh khảnh, lạnh toát.


- Nói cho Khánh nghe đi!


An giằng tay lại, vùi vào túi áo, đột nhiên hét lên:


- Cậu đừng tỏ vẻ thương hại tớ nữa, Khánh!


Mưa tạt vào mặt, đau rát, lạnh buốt.


- Khánh không thương hại An, Khánh chưa bao giờ thương hại An cả. Khánh chỉ muốn quan tâm tới An thôi. Có chuyện gì, nói cho Khánh đi An.


- Thế thì đừng quan tâm tới tớ nữa, tớ không cần.


- Dù bất kì chuyện gì xảy ra, An cũng đừng ngăn người người khác quan tâm tới mình, được không? Như thế thì ích kỉ lắm, với cả Khánh, và An.


Tôi bước lại gần An, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của bạn ấy trong túi áo. Tôi thấy những giọt nước trong suốt lăn dài trên gò má bạn ấy, không rõ là mưa, hay nước mắt.


Hai đứa mở cửa, ngồi chờ mưa ngớt trong quán. Trong tiếng mưa rơi xối xả, An bập bõm kể câu chuyện của bạn ấy.


- Dì hai nói tớ ăn cắp sợi dây chuyền bằng vàng của dì, xông vào phòng đòi kiểm tra. Bố cũng biết, nhưng chẳng nói gì cả. Dì hai không tìm thấy sợi dây chuyền nên tức quá xé mất cuốn "Hoàng tử bé" rồi. Nó là món quà mẹ tặng, tớ... tớ rất quý nó.


Tôi khẽ siết lấy bàn tay mảnh khảnh của An. Mưa tạnh, trời trong vắt. Hai đứa đèo nhau đi khắp thành phố, ghé vào những cửa hàng sách lớn nhỏ nhưng nhận lại chỉ toàn những cái lắc đầu. Tôi buồn bã chở An về nhà, ngồi sau lưng, An vòng tay ôm lấy người tôi, áp đầu vào lưng tôi, miệng ngân nga những khúc nhạ

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Cánh cò trở về

Cánh cò trở về

Ở bến Lường, có vợ chồng lão Nguyên làm nghề chở đò ngang, cả hai tuổi đã ngoài 50 nhưng không có con.Ngôi nhà của họ nằm cô độc trên doi đất đâm ra sông, xung quanh là những lũy tre già xan[…]

Truyện ngắn

Tình yêu của mẹ

Tình yêu của mẹ

Nơi này mưa không dột, gió không lạnh nhưng sao lại nhớ căn nhà của mẹ. Mẹ ơi, cảm ơn mẹ, con lúc nào cũng là của mẹ. Không thuộc về một ai khác. Chiến tranh đi qua, mẹ tôi trở về làng khi […]

Truyện ngắn

Độc chiêu kiếm vợ

Độc chiêu kiếm vợ

Đều đặn suốt nửa năm, tuần nào hắn cũng "đổ" 2 chỉ. Không biết bà chủ nói gì, chỉ thấy cô con gái xuất hiện nhiều hơn và thay mẹ thu tiền, giao vàng cho hắn. Hắn hơn 20 tuổi, lên thành phố […]

Truyện ngắn

Cây cầu hi vọng

Cây cầu hi vọng

Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người[…]

Truyện ngắn

6 hình ảnh người cha

6 hình ảnh người cha

"Bố cho con ăn, con cười, bố cười. Con cho bố ăn, bố khóc, con khóc". 1. Có một người cha giữ hai cuốn nhật ký viết về con gái. Trong đó có một cuốn anh viết khi con đang còn trong bụng mẹ[…]

Truyện ngắn

Anh à, hay là em yêu anh nhé

Anh à, hay là em yêu anh nhé

Anh à! Hay là em yêu anh nhé? Để những lần đi xem phim không phải là em cùng lũ bạn độc thân, hoặc là emđộcthân cùng lũbạntaytrongtaycùngngườiyêu nữa mà thay vào đó, là em và anh, đi bên n[…]

Truyện Blog

Chân ngắn, sao phải xoắn

Chân ngắn, sao phải xoắn

Cũng như rất nhiều cô gái khác, Tiến Phương có một thói xấu mà dù chết vạn lần vẫn không thể bỏ được, đó là mê trai đẹp. Dù bất cứ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hễ cứ thấy trai đẹp là[…]

Sách Hay

Viết cho một nỗi nhớ không tên

Viết cho một nỗi nhớ không tên

Tôi muốn kêu lên: ôi cái tuổi khờ dại. Nhờ có cái tên ấy, tình yêu đơn phương ấy và nỗi nhớ ấy mà tôi thấy tuổi học trò của mình thật là tươi đẹp. Em yêu anh nhưng anh không biết Thư gửi an[…]

Tâm Sự

Lá thư cho con gái

Lá thư cho con gái

Con hỡi, trên chiếc thuyền gia đình, nếu chồng con là động cơ, thì vợ là bánh lái, và chính cái bánh lái mới là cái vật định hướng cho con thuyền. Con yêu dấu, Năm nay mùa Xuân đến sớm, câ[…]

Truyện ngắn

Tình đơn phương như tách cà phê đen

Tình đơn phương như tách cà phê đen

Tình yêu, đôi khi không nhất thiết phải xuất phát từ 2 phía. Nó vẫn đẹp như ý nghĩa vốn có của nó! Tôi thường đọc được nhiều về thứ tình cảm chỉ 1 phía này qua những trang tiểu thuyết, s[…]

Truyện Blog

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất