Đem con chữ về bản
Bình chọn: 355
Bình chọn: 355
Nhận thưởng, bằng khen xong Y trở về chỗ, vừa ngồi xuống ghế Pá đã xoa đầu Y và nói:
- Con trai, Pá tự hào về mày lắm...!!
Y Sản chỉ nhìn Pá và cười, nhờ câu nói đó mà lòng Y được an ủi thêm bội phần....Giờ nghỉ trưa Pá con Y Sản rủ nhau ra ngoài quán nước, gọi thêm 2 cốc chè rồi dở mấy bọc xanh xanh , thì ra đấy là suất cơm trưa của Pá và Y, mà Mế phải cất công dậy từ lúc gà gáy để đong gạo thổi cơm cho 2 Pá con mang đi, thấy Pá mình vui, mặt mày hớn hở Y mới hỏi luôn Pá:
- Pá à...! Pá bảo tự hào về con, thì Pá cho con được đi học tiếp đi Pá?? Con biết nhà mình nghèo, lên Hà Nội học con sẽ thu xếp thời gian để đi làm thêm...trên đó có nhiều việc kiếm ra tiền lắm Pá...
Thấy Pá đinh ninh không nói câu gì...Y nghĩ rằng có vẻ như Pá đang phân trước mọi thứ đang diễn ra, rồi Y tiếp tục thuyết phục Pá bằng giọng cụ non:
- Pá ơi...nhiều người cũng nghèo như nhà mình, nhưng lên trên đó họ cũng vừa làm, vừa đi học đấy thôi. Con lớn rồi Pá à...lên đó con sẽ tự lo được cho mình, Pá với Mế không phải lo cho con đâu con là con của Pá là người của núi rừng, chả có thứ gì làm khó được con đâu Pá....
Pá cho con đi học cái chữ nhiều nhiều...để sau này con đem cái "Chữ" về bản dạy cho dân mình để họ biết phân biệt cái tốt, cái xấu để thoát khỏi cái nghèo nhé Pá??
Trước những lời khẩn thiết nài nỉ của con, trước ước muốn đem cái " chữ " về bản khiến Pá động lòng trắc ẩn, ông nhìn thẳng vào mắt Y rồi nói giọng dung dưng:
- Pá biết. con trai ta giỏi, Pá nghĩ thông cái đầu rồi...Y Sản muốn đi học tiếp thì Pá cũng ưng cái bụng. Mong sao con lên đó học tốt cái chữ, không đua đòi hư hỏng, không làm xấu cái mặt Pá Mế, cái mặt dân bản này là được rồi...!!
Y Sản nghe được lời bố, vui quá hét lên...mặc kệ cho những con mắt tò mò, dòm ngó của những người xung quanh...
Chiều hôm đấy Pá và Y trở về luôn, vừa tới nhà gặp Mế Y đã khoe ngay chuyện Pá cho đi học...Mế nhìn đứa con nhỏ nhắn của mình cười, rồi không quên dặn dò:
- Pá đồng ý cho Y Sản đi học rồi, thì Y Sản học hành cho tốt để không phụ lòng Pá Mế...nhà mình còn nghèo, còn thiếu thốn nhiều thứ, vất vả bao nhiêu Pá Mế cũng không sợ, chỉ mong sao con học cho giỏi thế là Pá Mế ấm lòng rồi...
Trước ngày Y Sản lên trường nhập học, nhà có mổ một con lợn to, để mọi người trong bản cùng đến ăn mừng, hay tin Y Sản chuẩn bị lên Hà Nội học nên ai ai cũng đến, chúc Y Sản đủ thứ có người cho quà, có người còn cho cả tiền đi đường nữa...Y Sản thấy vui cái bụng lắm...thực sự Y không muốn dời xa nơi này, nhưng vì ước mơ " Đem con chữ về bản " nên Y Sản đã quyết tâm ra đi...
Kenber

Ba xuất hiện, mẹ thấy như trời bừng sáng khi nhìn thấy ba lững thững đi vào nhà,trong người mẹ có cảm giác lâng lâng như muốn bay bổng, như muốn nhảy la, như muốn làm cái gì đó thật ồn ào ná[…]
Truyện ngắn

Nó thấy mình lạc, lạc giữa cuộc đời chính nó, giữa những sự sắp đặt trớ trêu của tạo hóa. Đó là những ngày tháng năm nó mới học lớp Hai. Những đêm tối nằm yên lặng trên chiếc giường nhỏ dướ[…]
Truyện ngắn
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn

Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái bàn nhỏ bày mấy gọi kẹo và vài thứ đồ ăn của trẻ con mẫu giáo. Ấy vậy mà quán Bà tớ đắt hàng lắm, một phần vì ngay gần t[…]
Truyện ngắn

Sống một cuộc đời đầy khó khăn, vào giữa một thời điểm khó khăn, bạn vẫn đừng quên dành thời gian để dừng lại, suy nghĩ và cảm ơn cuộc sống vì những gì mình có được, thay vì chỉ nghĩ đến nhữ[…]
Truyện ngắn
Có lẽ sâu thẳm trong trái tim của một người con gái từng nhiều lần đổ vỡ như em thì theo cách này hay cách khác, tình yêu giờ đây đối với em không còn quan trọng nhiều như cái thuở trẻ trâu […]
Tâm Sự
24 tuổi càng ngày tôi càng thấm thía câu “Không còn niềm tin vào tình yêu”, hay nói đúng hơn không còn dám mở lòng mình đón nhận tình yêu nữa. Không phải họ không tốt chỉ là tôi nghĩ chắc m[…]
Tâm Sự

Đồng tiền tiêu đi theo cách ra sao, nó không chỉ phản ánh túi tiền của ta nhiều hay ít, nó còn phản ánh nhận thức của ta với cuộc sống. Đầu năm học, mẹ tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy xe qua t[…]
Truyện Blog