Cuộc hôn nhân "hạn định"
Bình chọn: 400
Bình chọn: 400
Tôi quay qua nói với Lãm:
- Chúng ta cưới nhau đi!
- Tại sao?
- Chẳng tại sao cả. Lãm 35, tôi 30, đã quá già để bắt đầu một cuộc yêu đương.
***
Lãm nheo mày suy nghĩ. Đó là một buổi chiều tôi cùng Lãm ngồi uống café trên bến Bạch Đằng, trong một con thuyền nổi, sóng nước lèo tèo trôi, gió làm bay cái mái tóc ngắn cũn cỡn cả hai đứa.
- Tại sao lại là tôi? – Lãm cuối cùng cũng buột miệng ra nói khi đôi mắt vẫn nheo nheo nhìn về phía bên kia chân cầu vượt Thủ Thiêm.
- Vì gia đình cậu bắt lấy vợ, gia đình tôi bắt lấy chồng. Chúng ta chẳng ai yêu ai. Chung sống như bạn bè một thời gian rồi đường ai nấy đi, nếu không thì tội ông bà già ở quê, bị người ta nói này nói kia.
Lãm vẫn không nhìn về phía tôi mặc dù tôi đã nói một thôi một hồi những điều cần nói. Tôi biết Lãm đang nghĩ gì. Chúng tôi quá thân đến nỗi hiểu nhau trong từng suy nghĩ. Lãm đốt thêm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu. Trong vòng khói, mắt Lãm vẫn nheo, vì nắng, vì suy nghĩ, vì gió hay vì mấy sợi tóc bay chẳng theo chiều gió nào. Thôi kệ.
Tôi khuấy ly café còn một nửa, thêm một chút đường dù café không còn một chút hơi nóng. Khi nào sắp đến tháng – cái thời kỳ tương tác với mặt trăng - tôi cũng thế, thèm ngọt đến điên đảo. Hôm nay café đã ngọt như chè, tôi vẫn với tay cho thêm chút đường nữa.
- Thế nào?
- Thế nào là thế nào? Nhi không để tôi nghĩ hả? Chuyện hôn nhân chứ có phải chuyện đùa đâu?
- Nếu Lãm coi đó là đùa thì là đùa. Chúng ta “hạn định” cuộc hôn nhân này trong 2 năm, không con, không tài sản chung. Nếu trong thời gian ấy, Lãm gặp một ai đó thích hợp thì tôi sẽ để Lãm đi. Lãm cũng làm như thế đối với tôi, được chứ?
- Nhưng tôi chưa bao giờ coi hôn nhân là đùa. – Lãm gay gắt nói.
Tôi bất ngờ vì điều này. Tôi nghĩ tôi đã đủ hiểu Lãm, đã đủ biết trong đầu cậu ta đang nghĩ: “Ờ, trò chơi này thú vị đấy, chơi luôn đi, mất mát gì đâu!”. Không ngờ Lãm nghĩ khác. Cậu ta chin chắn hơn tôi tưởng. Mà cậu ta 35 tuổi chứ có ít gì.
- Nhi quên K. rồi hả? Thực sự quên?
***
K. là mối tình đầu và duy nhất cho đến bây giờ của tôi. Tôi yêu K. khi tôi chưa đầy 18 tuổi, là con bé lớp 12 với lắm mơ ước ngây ngô. K. 30 tuổi, hơn tôi đúng một giáp. Tôi yêu K. vụng dại, say đắm (hay chính tôi nghĩ thế).
Một buổi chiều, cũng vào tầm giờ này, tức là khoảng 3 hay 4 giờ chiều gì đó, tôi và K. ngồi đối diện nhau trong một quán café sân vườn đầy ắp người, K. khuấy ly café đầy những đá trong một cái ly trong vắt nhìn thấy cả từng hạt bọt nổi lềnh bềnh trên bề mặt, thản nhiên nói:
- Chúng ta chia tay đi!
- Tại sao?
- Anh phải lấy vợ, em còn quá nhỏ.
Lý do chính đáng, tôi nghĩ thế. Và tôi đáp lại gần như ngay lập tức: “Nếu đó là điều anh muốn”.
Tôi không níu giữ K. cho riêng mình. Thật lạ là tôi có thể dễ dàng chia tay đến vậy hay tôi không yêu K. nhiều như tôi tưởng? Nhưng sau K., tôi chẳng có cảm giác với bất kỳ người đàn ông từng trải, đứa con trai ngớ ngẩn nào nữa. Tôi không hiểu tôi. Thậm chí bây giờ tôi chẳng nhớ rõ khuôn mặt ấy như thế nào, có lẽ khuôn mặt K. đã meo mốc bởi thời gian, nhoà trong ký ức. Trước mặt tôi bây giờ chỉ có Lãm, tôi cần cậu ta cho cuộc hôn nhân “hạn định” của mình như cái kiểu cây tầm gửi cần 1 cái cây để gửi, ăn hết chất dinh dưỡng nuôi cái cây đó vậy. Lãm là cái cây của tôi.
***
- Tôi quên K. rồi! – Tôi thản nhiên đáp.
- Nhưng sau K., Nhi đâu yêu ai?
- Tôi làm sao biết được chứ, nên mới cần thử với Lãm.
Lãm nhìn tôi, trố mắt ngạc nhiên. “Thử yêu” với cậu ta chắc hẳn là khái niệm hết sức mơ hồ (trong khi cậu ta hằng ngày tiếp xúc với hàng tá những cô gái xinh đẹp, nhưng chưa “thử” lần nào).
Lãm và tôi quen nhau khi chúng tôi tham gia một teambuilding cách đây gần 2 năm cho những người có thu nhập kha khá nhưng không biết đổ tiền vào đâu, cộng thêm là những kẻ độc thân, thêm nữa là ưa khám phá. Chúng tôi là một cặp khá hợp “rơ” với nhau, hiểu nhau như cặp bài trùng. Từ đó đến nay, chúng tôi cặp kè đi bên nhau như hình với bóng, như đôi tình nhân nhưng không hiểu sao chẳng thể nào yêu nhau được.
Tôi đặt mạnh tay lên mặt bàn, chồm người qua phía bên Lãm. Chiếc bàn rung lắc chao đảo. Tôi hôn Lãm trong vòng khói sương sương và trước sự ngỡ ngàng của Lãm. Lãm không hề nhắm mắt, tôi cũng vậy - như một sự trao đổi tình cảm một cách vô tâm. Khi tôi buông Lãm khỏi đôi môi mình, sau cái ngỡ ngàng vì cái hôn vội, bất ngờ, Lãm hỏi (cái câu tôi nghe đến lần thứ n trong cuộc nói chuyện ngày hôm nay):
- Tại sao?
- Vì chúng ta sẽ bắt đầu cuộc yêu đương từ hôm nay.
- Tôi có nói đồng ý sao?
- Rồi Lãm cũng sẽ đồng ý thôi. Tin tôi đi!
Mặt Lãm chuyển từ đỏ sang tái xám, đứng bật dậy, cậu ta làm động tác còn nhanh h
Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau. Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: "[…]
Truyện ngắn
18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Không chút toan tính, chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm trong sáng, hồn nhiên và[…]
Truyện ngắn
"Trúng giải hấp dẫn đến đờ đẫn!"
"Đồng tiền cũng có trái tim trái tim của những người giữ nó." Đi học thêm không mày? Việt ngó vào mặt con Linh khi con này đang phùng mang trợn má ngồm ngoàm miếng xôi, hậu quả của việc c[…]
Truyện ngắn
Shop thời trang của Nhã nằm cách nhà thờ một quãng, vừa đủ gần để nghe rõ tiếng chuông, lại vừa đủ xa để tránh được những ồn ào náo nhiệt không cần thiết mỗi dịp bên đạo có lễ, rước. Nhưn[…]
Truyện ngắn
Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộ[…]
Truyện Blog

Hãy nghe bố nói đây con trai: Bố đang nói điều này với con trong lúc con đang ngủ, một bàn tay nhỏ xíu đặt trên má con và mớ tóc quăn đen dính nhớp nháp trên bờ trán đẫm mồ hôi. Bố lén vào p[…]
Truyện ngắn

Đi khắp thế gian không ai sánh bằng Mẹ Gian khổ cuộc đời ai nặng gánh hơn Cha... Hơn 2 tuổi, nhà neo người không có người trông, con được gửi đi nhà trẻ. Mỗi chiều, Mẹ đến đón con rồi đư[…]
Truyện ngắn

Thời gian không trở lại - Phần 2
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lạ[…]
Truyện Blog