Con sẽ học thật giỏi!
Bình chọn: 485
Bình chọn: 485
Giờ đây tôi phải một mình bước tiếp trên con đường học vấn và cuộc sống mưu sinh của một cô gái nghèo nơi đất khách quê người.
Tất cả rồi sẽ qua hết, phải không Ngoại?
Rồi con sẽ trở thành một nhà doanh nhân giỏi Ngoại nhỉ?
.....
***
Ngày đó tôi sống với ngoại và chưa từng biết mặt cha mẹ mình là ai? (Vì tôi được nhặt nuôi ở bãi rác của chợ).
Và hình như khi ấy tôi cũng chẳng quan tâm tới việc đó, cứ suốt ngày lẽo đẽo theo ngoại truồng rau. Vì nhà tôi có một khoảng vườn trước nhà rất rộng, rất rộng đối với cô bé 10 tuổi khi ấy.
Ngày ngày tôi cùng ngoại dậy sớm, tôi phụ ngoại cắt rau còn ngoại thì bó chúng lại thành những bó nhỏ. Ngoại tôi bó rau rất khéo, ngoại xếp chúng gọn gàng trong lòng bàn tay rồi lựa những cây xinh để lên trên, nên nhìn bó rau nào cũng rất xinh và đặc biệt rất đều nhau, xong chúng được xếp gọn gàng vào gánh để kịp đi chợ sớm. Quê tôi họp chợ rất sớm vì mọi người đi chợ sớm để còn kịp ra đồng.
Tuổi thơ của tôi được gắn với những ngày chợ sớm cùng ngoại và mảnh vườn trước nhà.
Đến năm tôi học lớp 10 thì có một đợt ngoại ốm nặng, phải nhập viện vì đau ruột thừa. Tôi nhớ như in cái ngày đó, trong mình tôi không có một đồng bạc lẻ nào cả. Phải chạy đi mượn bà con hàng xóm mỗi người một ít mới đủ tiền mỗ cho ngoại. Một tuần sau khi mổ bác sĩ gọi tôi vào phải nộp viện phí và mua thuốc cho ngoại. Thật sự lúc đó tôi không còn biết lấy đâu ra 100 ngàn đồng để mua thuốc và nộp viện phí cả. Bước ra khỏi phòng bác sĩ và cầm tờ đơn thuốc mà tôi như người vô hồn cứ lẩm bẩm làm sao có tiền bây giờ?
Đến gần cửa phòng nơi ngoại nằm tôi cố gắng tươi tỉnh để cho ngoại đỡ lo. Ngoại hỏi tôi
- Bác sĩ nói gì thế con? Có phải mình được về nhà rồi hả?
- Không phải ngoại ơi ! Bác sĩ dặn con cho bà ăn uống bồi bổ vào để bà nhanh khỏe mới được về nhà sớm.
- Ngoại thấy đỡ hơn nhiều rồi, mình xin bác sĩ về nhà sớm được không con. Chứ ở đây tiền đâu mà đóng tiền viện phí.
- Ngoại cứ lo xa không àh. Giờ Ngoại cứ ăn hết chén cháo này đi rồi nghỉ cho khỏe.
- Mà 12h hơn rồi kìa. Con chạy về nhà mà chuẩn bị đi học chứ không trễ bây giờ
- Con biết rồi mà, Ngoại ăn xong rồi con về đi học cũng chưa muộn đâu.
Trên đường về nhà tôi cứ suy nghĩ mãi về số tiền phải đóng. Thế là tôi đành phải bán người bạn đồng hành cùng tôi. Tuy là một chiếc xe đạp cũ kỹ nhưng đó là tài sản cuối cùng của tôi. Cầm 150 ngàn trên tay mà tôi cứ xót xa hoài người bạn cùng tôi đến trường mỗi ngày, dù ngày mưa hay nắng. Giờ thì mày hết hành hạ tao rồi nha sẽ không còn những ngày tao dắt mày đi bộ vì xẹp hơi.
Thế là tôi có tiền nộp viện phí và mua thuốc cho ngoại rồi. Ngoại chưa hề biết tôi tự ý bán chiếc xe đạp. Đến khi ngoại ra viện tôi phải mượn đỡ xe dì 8 lên chở ngoại về, vì ngoại chưa khỏe và cũng không được đi lại nhiều.
- Xe đạp nhà mình đâu? Mà phải mượn xe dì 8 thế kia
- Dạ ! Mà thôi Ngoại lên đi con đèo ngoại về.
- Ơ ! Cái con bé này hôm nay làm sao thế?
Tôi lảng tránh câu hỏi của Ngoại, không phải vì tôi sợ la mà vì ngoại sẽ lo cho tôi, sẽ không có xe đi học, sẽ phải đi bộ hơn 2km mới tới trường.
Trên đường về tôi ghé tiệm tạp hóa mua cho Ngoại lon sữa bò để ngoại tẩm bổ.
- Mua sữa làm chi con?
- Ngoại phải nhanh lấy lại sức để còn chăm sóc vườn rau nữa mà
- Mà con lấy đâu ra tiền?
- Mình lên đường thôi để nắng ngoại nè
Hai bà cháu về tới nhà thì trời cũng lên tới đỉnh đầu. Tôi dìu ngoại vào nghỉ, rồi vội vào bếp làm cơm trưa cho kịp giờ đi học. Vì từ hôm nay tôi đi bộ đến trường, nên phải đi sớm hơn mọi hôm.
Hai bà cháu đang ngồi ăn cơm trưa thì anh Thanh con dì 8 qua lấy xe. Anh hơn tôi 1 lớp nhưng học cùng buổi với tôi.
- Bà 6 về rồi đó ạ? Bà thấy đỡ hơn chưa?
- Thằng Thanh qua lấy xe đó àh. Để tý bé Hạnh đem qua cho.
- Dạ ! Không có gì đâu bà. Mà Hạnh tý anh qua chở em đi học luôn nha.
- Dạ ! Cảm ơn anh Thanh nha
Anh Thanh lấy xe ra về. Ngoại mới hỏi chuyện cái xe và tôi cũng nói thật cho ngoại biết. Ngoại nhìn tôi mà rơm rớm nước mắt. Tôi biết ngoại thương tôi, lo cho tôi lắm.
Ngoại vào nhà trong lấy ra một chiếc hộp nhỏ trong đó có hai chiếc nhẫn vàng. "Ngày mai chủ nhật con chở ngoại vào chợ huyện bán hai chiếc nhẫn này để lấy tiền trả nợ cho hôm bữa mượn mổ cho ngoại. Còn lại bao nhiêu mua lại chiếc xe mà đi học. Có cái chân mà đi lại chứ đi bộ như bà hoài sao?"
Tôi nhìn ngoại mà không biết nói gì? Hai hàng nước mắt cứ tràn ra như chưa bao giờ được khóc vậy. "Đây là tiền ngoại dành dụm cả đời mới có được mà. Ngoại bán 1 chiếc chắc là đủ trả nợ rồi. Còn mua xe lại cho con không cần đâu, con đi bộ cũng được mà. Như đi tập thể dục thôi àh ngoại đừng lo mà."
- Tổ cha nhà
Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người[…]
Truyện ngắn

Bim mười lăm tuổi, người lép kẹp như con cá măng, mùa lạnh thì mũi lúc nào cũng ướt. Vậy mà cô Hạnh cứ làm như con cô là tiên. Mỗi lần tôi đến, cô lại trách: "Vì mày mà sau này em Bim không[…]
Truyện ngắn
Tôi đã luôn tự hỏi nhiều lần rằng sẽ thế nào nếu tôi gặp lại Nam? Tôi sẽ vui cười hay lại buồn đau, sẽ nhìn thẳng vào cậu hay lại im lặng trốn tránh. Sẽ như thế nào... Tôi không biết, cho […]
Truyện ngắn

Hạnh phúc tiêu tan bởi những điều như thế!
Đôi khi, hạnh phúc gia đình tiêu tan chỉ bởi những lặt vặt như thế! Tôi bước vào quán ăn sáng khá sớm. Trong quán không có nhiều người. Đối diện chỗ tôi ngồi là một cặp vợ chồng và đứa con […]
Truyện ngắn

Trương Tiểu Ất gần đây mới tìm được cô bạn gái, tên là Đinh Đinh, rất xinh đẹp, thích lắm không rời, thề với cô ta rằng: "Từ nay về sau, em nói gì thì anh sẽ làm nấy, dám trèo lên núi đao, x[…]
Truyện ngắn

Vậy việc gì làm em cảm thấy vui hơn thì em cứ nên tin như thế. Một cô gái hai mươi tuổi yêu một người đàn ông hơn mình mười tám tuổi, đã ly hôn và có hai con. Anh ta từng nói rất yêu cô […]
Truyện Blog

Tên của đóa hồng - Umberto Eco
Có lẽ, Umberto Eco muốn trao cho độc giả một cuốn sách để họ có thể thốt lên sau khi đọc xong: "Tôi đã đi cùng khắp, kiếm sự an bình, rốt cuộc chỉ tìm thấy nó khi ngồi ở một góc phòng với mộ[…]
Sách Hay

Hồi đó, khoái nhất là cả đám tụ tập lại nghe kể chuyện ma, thịnh hành nhất thì chỉ có thể là truyện ma của Nguyễn Ngọc Ngạn. Cứ luôn miệng nói " tao không sợ". Thế nhưng, tai đứa nào cũng nh[…]
Truyện ngắn