Cơn nắng mơ màng
Bình chọn: 484
Bình chọn: 484
***
Tháng 7, trời vào thu, cái nắng còn sót lại cuối hè vẫn làm cho người ta lắc đầu ngao ngán khi phải bước chân ra khỏi nhà. Đó là những ngày mà giá trị nhiệt độ trở thành những con số biết nói, biết cười và biết đe dọa.
Giảng đường đại học những ngày này vắng thật, sinh viên thì về quê nghỉ hè hết, chỉ còn vài đứa năm ba tụi nó ở lại để làm nghiên đề tài nghiên cứu khoa học. Đang ngồi lọ mọ với đống tài liệu, con bạn ngồi cạnh bỗng ôm chầm lấy nó, hét lên sung sướng khoe em gái mình vừa đỗ đại học. Lòng nó dâng lên cảm xúc khó tả, mắt nó lơ đãng nhìn ra cửa sổ, dòng kí ức chợt ùa về trong đầu nó...
Nó - đứa con gái luôn tự ti về bản thân mình chỉ vì mấy vết sẹo do trận bỏng hồi nhỏ để lại, vì thế việc trở thành một bác sĩ giỏi để xóa hết mấy cái sẹo đáng ghét kia, là ước mơ mà nó ấp ủ từ bé. Hơn nữa, là chị cả trong nhà, luôn bị đè nặng bởi hai chữ "hình tượng" mà bố đã đặt lên vai làm nó chưa giây phút nào ngừng cố gắng cả. Dòng chữ " Đỗ Đại Học Y" được nó ghi hàng trăm lần ra giấy nhớ, và dán khắp nhà.
Ve đã thôi râm ran trên những tán cây, chùm phượng vĩ cũng không đỏ rực một góc trời nữa. Ngồi trong phòng, dán mắt vào cái màn hình máy tính và đập vào mắt là họ tên, số báo danh, điểm thi và xếp thứ của nó. Nó xếp thứ 61 trong khi chỉ tiêu khoa nó đăng kí dự thi chỉ có 60 thí sinh, mắt nó nhòe đi, rồi khóc nấc lên, khóc như chưa bao giờ được khóc. Cảm giác thất bại thê thảm cứ thế mà ngự trị trong nó, nỗi mặc cảm về bản thân cứ theo đó mà lớn dần. Một ngày, rồi hai ngày, nó không ra khỏi nhà nửa bước bởi nó sợ ánh mắt coi thường hay thương hại của mọi người lắm, bữa cơm cũng chỉ ngồi vào mâm cho đủ người, mặc cho mẹ nó có an ủi thế nào đi nữa. Nó gầy đi trông thấy, da xanh xao, mắt thì lúc nào cũng như con gấu trúc, sưng húp lên. Đến ngày thứ ba, sau bữa cơm trưa, bố gọi nó lại và nói :
- Bố biết, con đang rất chán nản và tuyệt vọng, bố không cấm con buồn hay khóc, nhưng nhịn ăn thì không phải cách tốt đâu con - Giọng nói nghiêm nghị của bố cất lên.
- Con đau lắm bố ạ, nhục nhã nữa, cổ họng con đắng ngắt, không sao nuốt được cơm. - Giọng nó lạc dần đi.
- Trượt đại học có gì to tát lắm đâu, phía trước con vẫn còn rất nhiều con đường để con chọn lựa. Bố nghĩ nguyện vọng vào một trường kinh tế hay sư phạm sẽ hợp với con hơn.
- Bố đã trải qua bao giờ đâu mà bố hiểu được cảm giác của con lúc này, lúc nào bố cũng chỉ áp đặt suy nghĩ của bố lên con thôi. Bố chỉ biết đến công việc và công việc, con trượt thế này chắc bố xấu hổ, thất vọng lắm phải không?
Bố nhìn nó bằng ánh mắt giận dữ, xen vào đó là sự bất lực.
- Đúng, bố thấy thất vọng vô cùng về con, mới có chút vấp ngã đã làm như cả thế giới sụp đổ vậy.
- Con chỉ được vậy thôi, vô dụng thế đấy, con cũng chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Vừa dứt lời, má nó lãnh trọn cái tát như trời giáng của bố, sau một giây bàng hoàng, nó ngẩng mặt lên nhìn bố bằng ánh mắt căm giận.
- Bố tát con, trước giờ bố có bao giờ tát con đâu, ngay cả bố cũng xem con là đồ bỏ đi à, con ghét bố - Nó hét lớn, ôm mặt khóc tức tưởi, gồng chân chạy ra khỏi nhà, mặc cho mẹ có gào khóc gọi tên nó phía sau. Nó thấy đau nơi lồng ngực.
Thời tiết mùa này thật đỏng đảnh, trời đang nắng như đổ lửa, không khí xung quanh thì ngột ngạt đến khó thở, nhưng trong khoảnh khắc, trời tối dần. Đi chưa hết một con phố, trời nổi giông và mưa ập đến, bất ngờ. Mưa ào ào như trút nước, hạt mưa nặng trĩu táp vào mặt nó đau rát. Cả người nó ướt như chuột lột, nó lao vào trạm xe buýt gần đó rồi lê từng bước nặng nề lên chiếc buýt vừa dừng đón khách. Nếu như tiếng khóc làm lạnh cả tâm hồn thì tiếng mưa lại dễ làm lòng người ảm đạm nhất. Đầu óc quay cuồng, hai mí mắt chỉ trực dính lại, dựa đầu vào ghế, nó ngủ thiếp đi.
***
- Cậu ơi, sắp cuối bến rồi, dậy đi cậu !!!
Nó thấy có bàn tay khẽ lay vai mình, gọi với giọng ấm áp. Nặng nhọc mở mắt, nó ngước nhìn sang người ngồi kế bên mình. Đó là một cậu bạn trạc tuổi, gương mặt góc cạnh, cặp mắt đẹp nhưng đượm buồn ẩn mình sâu trong hốc mắt. Ánh mắt cậu ấy cuốn hút đến kì lạ, thoáng nhìn thấy lạnh lùng đến ghê người, nhìn sâu hơn lại thấy ấm áp, bình yên lạ thường. Đang mải mê nhìn cậu bạn, suy nghĩ mông lung, nó giật mình khi biết đầu mình đang dựa vào vai cậu ấy. Mặt đỏ bừng, hai tai nóng ran lên, nó vội vàng chuyển tư thế ngồi, ngượng nghịu thu người lại như con mèo ngoan, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài đường qua khung kính chật hẹp...
Xe dừng bến, nó và cậu ấy cùng xuống xe. Nó không biết mình nên đi đâu về đâu. Một đứa con cái cung Xử Nữ luôn có cái tôi khá cao, cùng với sự cứng đầu và ngang bướng đã thành bản chất, sẽ chẳng bao giờ nó dễ dàng quay

Tuổi trẻ, chẳng phải là lúc để người ta sai lầm hay sao?
Gã, 22 tuổi, tốt nghiệp đại học. Phải nói thế nào về gã? Một kẻ suy tư, hẳn là bạn bè nào của gã cũng miêu tả về gã như vậy nếu chỉ trong 5 từ miêu tả về gã. Một kẻ thất thường – gã hay tự n[…]
Truyện ngắn
Tôi sinh vào năm sửu, nên bản tính lì lợm và ương bướng như trâu. Bố bảo vậy. Một cách ngược đời, tôi thích mặc đồng phục nam, cắt tóc thật ngắn thay cho áo dài và tóc bím thướt tha, lượn l[…]
Truyện ngắn

Năm giờ chiều, em bắt đầu công việc như thường lệ. Quán em làm ở gần bờ kè vốn nổi tiếng là chốn ăn nhậu họp mặt của đủ mọi dạng người. "Anh uống bia này của em nha, ngon lắm anh ạ! Uống giú[…]
Truyện ngắn
Nếu bạn không từ bỏ ước mơ, sẽ có một ngày ước mơ thành sự thật. Dù sớm hay muộn! Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp[…]
Truyện ngắn
Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:"Tại sao ngài lại […]
Truyện ngắn
Mẹ tôi là người thích lưu giữ mọi đồ vật cũng như niềm vui thú trồng trọt thừa hưởng từ ông ngoại. Sau khi cưới nhau, bố mẹ mua nhà ở California và chuyển đến sống ở đó nhưng thói quen tiết […]
Truyện ngắn
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn

Không có tiền chúng ta có thể yêu nhau bao lâu? Bạn gái tôi rất xinh đẹp lại giỏi giang, cho đến giờ tôi vẫn không nghĩ ra được lí do nào khiến tôi yêu cô ấy đến vậy. Đi trong công viên, ch[…]
Truyện Blog