Cơn nắng mơ màng
Bình chọn: 466
Bình chọn: 466
- Cậu xây cái gì đấy ?
- Lâu đài cát chứ còn gì?
- Cái này là lâu đài cát á? Oimeoi, tớ nhìn giống cái lều cát hơn, con gái gì mà vụng quá.
- Ừ, tớ xây cái lều cát đấy, mà cậu sinh giờ ốc hả, hơi tí vặn vẹo - Nó vênh mặt lên cãi lại.
- Thế cậu sinh giờ cua à, cãi ngang không chịu được - Vừa nói, tay cậu ấy vừa xoa xoa cái "lâu đài cát" của nó, rồi co chân lên chạy.
- Aaaa....cậu chết chắc rồi, dám phá của tớ à, vụ này tớ liều sống với cậu, đứng lại ngay... - Nó hét lớn.
- Đố đuổi được tớ đấy, ha ha....
Tiếng cười đùa của tụi nó giòn tan cả một góc trời, mái tóc rối tung vì gió biển.
Chạy nhảy mệt nhoài, mặt đứa nào cũng lấm lem mồ hôi, quần áo thì ướt hết do nghịch dại té nước lên nhau. Tụi nó ngồi xuống bãi cát thở hổn hển, khoe nhau chiến tích vừa lượm được. Cậu ấy tỉ mẩn xâu những cái vỏ ốc nhiều màu sắc vào một sợi dây, kết thành chiếc vòng tay lạ mắt.
- Thế nào, cậu thích nó không ? - Giơ chiếc vòng tay ra trước mắt nó, cậu ấy hỏi.
Tròn xoe mắt nhìn, nó lại gật đầu cái rụp.
- Đầu cậu cài đặt chế độ gật à ? - Cậu ấy cười thích thú - Đùa thôi, tặng cậu này!
Cậu ấy nhẹ nhàng đeo chiếc vòng vào tay nó. Trong khoảnh khắc ấy, tim nó lại lỡ nhịp, tai nó ù đi, nhưng vẫn nghe rõ cậu ấy thì thầm :" cậu mà tháo chiếc vòng này ra, tớ cho cậu biết tay ".
...
- À, mà tớ quên mất, cậu tên gì vậy? Tớ tên Linh, Phong Linh. - Vẫn là cậu ấy lên tiếng trước.
Nó ngạc nhiên, mắt chữ O miệng chữ A :
- Tớ cũng tên Linh này, cơ mà là Nhật Linh cơ - Xem ra mình cũng có duyên với nhau nhỉ.
- Phong Linh - nghĩa là chuông gió, mẹ tớ bảo : con người cũng như những chiếc chuông còn cuộc sống là ngọn gió, gió làm chuông reo và chuông làm cho lời hát của gió trở nên tha thiết và trong trẻo hơn. Nhật Linh - là mặt trời lung linh, đúng không?
Nó gật đầu, nó nghĩ đến mẹ. Nhớ hồi nhỏ khi nó ngây thơ hỏi về cái tên, mẹ xoa đầu bảo rằng :" Nhật Linh ý là mong con sẽ luôn xinh đẹp lung linh và toả sáng như mặt trời, con gái ngốc ạ". Chắc giờ này mẹ lo cho nó lắm đây, lại tất tưởi chạy hết nhà này đến nhà khác tìm nó cho mà xem. Giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên gò má, nó thương bố mẹ lắm.
- Vai tớ này, cho cậu mượn đấy, nhưng hứa là khóc xong nói cho tớ biết cậu gặp chuyện gì nhé!
Nó có cái tính ăn vạ cực xấu luôn, cứ để khóc thì không sao đâu, nhưng hễ hỏi gì lúc đang khóc là y như rằng nó càng khóc to và dai dẳng hơn. Vừa khóc nó vừa mếu máo kể những ấm ức, áp lực mà nó phải chịu đựng trong thời gian qua. Áp lực học hành, áp lực gia đình, bao công sức cố gắng của nó được trả lại bằng con số không tròn trĩnh, rồi cả việc nó bị bố tát... Nó rất ít khi kể cho người khác nghe về con người mình, nhưng với cậu ấy chẳng hiểu sao nó có cảm giác tin cậy đến lạ, nó kể hết.
Mặt trời tắt nắng, hoàng hôn buông xuống. Những tia nắng vàng hoe, như còn lưu luyến, bịn rịn, đổ dài trên bờ cát, tràn xuống cả mặt biển xanh biếc.
- Khăn giấy này, lau nước mắt đi, khóc nhè mắt mũi tèm lem hết rồi, xấu gái quá!!! - Cậu ấy đưa gói khăn giấy cho nó - Khóc chán chưa hả, chán rồi thì nghe tớ hỏi đây.
- Ừ, cậu nói đi - Nó sụt sịt.
- Thế giờ cậu còn muốn chết nữa không?
- Tớ... không muốn chết nữa, nhưng hiện giờ tớ thấy bế tắc vô cùng, không biết mình muốn và nên làm gì. Cuộc sống của tớ hoàn toàn là một màu xám đục.
- Cậu nhìn những đứa trẻ kia đi. - Nó dõi mắt theo hướng cậu ấy chỉ - Chúng là những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt, ngay từ nhỏ đã phải mưu sinh kiếm sống, cái nắng gió của vùng biển làm da chúng đen sạm đi, mái tóc thì xoăn tít lại. Nhưng mặc cho cuộc sống vất vả đến đâu, nụ cười vẫn luôn rạng ngời trên gương mặt chúng. Vẫn biết là cuộc sống đa màu sắc, nhưng nếu ta nhìn qua lăng kính màu gì, nó sẽ là màu đó, thế nên dại gì mà ủ dột nhìn đời qua lăng kính màu xám đục đúng không ?
- Tớ không đủ mạnh mẽ để làm được như chúng đâu, hoàn toàn bất lực !!! Thấy bản thân vô dụng kinh khủng, chẳng còn động lực để khiến tớ tin tưởng rằng mình có thể bất kì một việc gì khác nữa.
- Tớ nhớ mình đã đọc được ở đâu đó rằng: " Đời người cũng như những con thuyền lênh đênh trên biển cả và để đến được bến bình yên,con thuyền phải trải qua rất nhiều sóng to, gió lớn". Đây mới chỉ là một cơn sóng lớn trong cuộc đời, cậu phải mạnh mẽ lướt qua nó chứ, phải có niềm tin vào bản thân.
- Bây giờ tớ chẳng đủ can đảm để làm lại từ đầu, bởi tớ sợ, sợ cái cảm giác thất bại lại bủa vây quanh mình. Tớ mệt mỏi lắm rồi - Mắt nó rưng rưng.
- Mệt mỏi thì có thể nghỉ, đừng vì chút thất bại mà bỏ cuộc. Đứng lên và đi tiếp nhé, vấp ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, vì cuộc đời này chưa có điểm cho ta dừng chân đâu, hãy giống như con ốc sên cứ đi chậm nhưng sẽ không bao giờ dừng lại. Hiểu ý tớ không hả đồ đầu đất ?
- Á ui, đau quá... ! - Nó nhăn mặt kêu lên do ăn cái cốc đau điếng của cậu ấy.
- Này, cho cậu một bên tai nghe, cùng nghe
Nhiều năm sau, tôi cũng không làm sao quên được cái ngày hôm ấy cái ngày mà cha xé hết tập vở của tôi! Hôm đó, tôi đi học về trễ hơn mọi bữa, trời đã nhập nhoạng tối. Cha đứng đợi ở cửa, q[…]
Truyện ngắn
"Có những kỷ niệm vội qua đi như những cơn mưa" 1. Mẹ bảo tớ rằng lúc còn nhỏ tớ sinh ra ở Sài Gòn, ở đó được vài năm thì gia đình tớ chuyển ra bắc sống. Trong những miền ký ức sâu thẳm củ[…]
Truyện ngắn
Nhiều năm sau, tôi cũng không làm sao quên được cái ngày hôm ấy cái ngày mà cha xé hết tập vở của tôi! Hôm đó, tôi đi học về trễ hơn mọi bữa, trời đã nhập nhoạng tối. Cha đứng đợi ở cửa, q[…]
Truyện ngắn

Thật ra thì mẹ chỉ gây gổ để sau này đỡ nhớ thôi, giả bộ ghen bóng gió, gán cho anh ta những thứ tì vết bâng quơ để khỏi da diết khi xa... Ở đó đàn bà không tụm năm tụm bảy, phe phẩy cái qu[…]
Truyện ngắn

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh […]
Truyện ngắn

Nhiều đàn ông kể chuyện có nhiều em sẵn sàng chết vì mình, có nhiều em hẹn hò mình đến tận kiếp sau. Thật ra đó là khi các em tuyên bố: "Phải yêu anh thì thà chết còn hơn" hay "Em không yêu […]
Truyện Blog

Mùa đông năm đó, Mẹ được tin con trai đã anh dũng hy sinh tại chiến trường để bảo vệ cho đồng đội. Mẹ tự hào lắm, nhưng Mẹ vẫn rất đau. Người chết, là con trai của Mẹ! Mẹ khóc, trọn một mùa […]
Truyện ngắn

Một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại Đại học Stanford. Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi và không biết đi nơi đâu[…]
Truyện ngắn