Cơn gió có vị của màu nâu
Bình chọn: 657
Bình chọn: 657
- Chẳng có gì để nói!
Cả khán phòng chùng hẳn xuống chìm trong im lặng. Cơ mặt thầy Steve thoáng chốc cứng đơ như khúc gỗ. Tôi ngước nhìn Vic, vẻ bất cần vẫn ngoan cố chiếm trọn khuôn mặt ấy. Rồi cậu thản nhiên bước xuống trong loáng thoáng tiếng xì xào của mọi người, tỏ vẻ chẳng có gì là quan trọng cả, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời lẽ sặc mùi chế giễu và rõ ràng là chẳng-hay-ho. Chẳng hiểu tại sao, cũng chẳng biết vì lý do gì mà lúc này trong lòng tôi bỗng nhiên lại nhen nhóm ý nghĩ muốn được chạm tay vào tấm lưng rộng nhưng cô độc của Vic. Tôi đứng bật dậy, len ra khỏi tất cả những thị phi về cậu ấy, bước chân tôi cứ thế tìm về phía có mái tóc màu hạt dẻ đang khẽ bay bay...
...Cô đơn, chẳng phải sẽ mất đi, khi có ít nhất là hai người ở cạnh bên nhau?
Tôi theo sau Vic một đoạn vừa đủ để nhìn rõ những thứ hoa hòe vừa bị cậu ấy ném mạnh vào thùng rác. Trong số đó còn có cả bức tranh đoạt giải, nằm lăn lóc, chỏng chơ, lẫn vào trong đám vỏ bánh snack và vỏ chai soda. Mấy giọt nước bẩn thản nhiên bắn cả lên những mảng màu. Tim lặng đi tại giây phút ấy, một ý nghĩ gì đó đã mập mờ nổi lên trong tâm trí tôi. Khó hiểu lắm, khó xác định lắm. Cảm giác không thể tường tận cứ như một đám mây, nó mặc nhiên túm lấy chân tôi và để tôi bay lơ lửng trên khoảng trời. Tay tôi run run khi chạm vào bức tranh. Sau khi gạt bỏ hết mớ suy diễn lung tung không có cơ sở, tôi mới dám cất tiếng gọi Vic. Vic quay lại, nhưng cái nhìn từ phía cậu ấy chỉ trong chớp nhoáng, rồi sau đó lại quay đi, như thể sự xuất hiện đột ngột của tôi chẳng ảnh hưởng gì đến việc bước đi của cậu ấy cả.
- Vic...bức tranh này...của cậu. - tôi cố gắng tiến đến gần hơn, kìm lại những thứ xúc cảm không tên gọi. Nhưng có vẻ như Vic không muốn nghe tôi, bằng chứng là thái độ lạnh lùng cố hữu đang lộ rõ qua giọng nói trầm băng lãnh:
- Không phải của tôi!
- Nhưng...
- Đã bảo là không phải! Đừng có phiền phức nữa!– lần này tia máu đỏ vằn bất chợt hằn sâu vào đôi mắt Vic, khuôn mặt cậu ấy không giấu nổi những vệt gân xanh. Tay tôi miết chặt đường hoa văn trên khung tranh, không thể thốt lên thêm một lời nào nữa. Cho đến khi tấm lưng cao ngạo kia quay ngoắt đi khuất vào sau bức tường, tim tôi mới đập lại từng nhịp ngắt đoạn. Rồi tôi nghe thấy giọng mình, mờ nhạt giữa hoàng hôn, chìm ngập trong sắc đông xám xịt và mất hút trong mây trời bảng lảng.
- Tôi chỉ muốn nói rằng...cậu...không hề đơn độc, Vic ạ!
Bên cạnh tôi...chỉ còn gió và lất phất những bông tuyết trắng.
3. Gửi lại chút buồn cho bức tranh của ngày xưa cũ.
Tôi đặt bức tranh của Vic nơi bàn học, cạnh khung cửa sổ nhạt màu nắng. Một bức tranh buồn vẽ biển, có một cô gái quay lưng đứng bơ vơ trên bãi cát, những cơn sóng nhô cao, bọt trắng xóa, nhuốm màu trời. Tôi chẳng hiểu Vic đã nghĩ gì khi vẽ bức tranh này, nhưng nó dường như không phải là một tác phẩm được tạo ra trong lúc chủ nhân ngẫu hứng. Bức tranh đẹp, thể hiện rất rõ sự giằng xé giữa trời và biển. Sóng cố vươn đến lòng bàn chân cô gái. Mây cố đưa tay chạm vào những sợi tóc cô...
Tôi nghe lòng mình lọt thỏm vào chuỗi xúc cảm chênh vênh kỳ lạ. Tôi thấy tim mình thổn thức khi bắt gặp chút gì đó như là tâm hồn của Vic thả trôi theo những mảng màu xanh trắng. Những ngày qua, có thứ gì đó trong tôi thật bất thường. Tôi nghĩ nhiều về Vic, rất nhiều, nhiều hơn hẳn trước đây. Tâm trí luôn ngập tràn hình ảnh đôi mắt màu cà phê kìm nén những đợt sóng lớn, khuôn mặt căng cứng những nét buồn và cả cái dáng cao cao rảo những bước chân nhanh nhưng xiêu vẹo.
Tôi tìm đến nhà Vic, theo địa chỉ lần mò được từ cuốn sổ trong thư viện. Chuyến xe buýt lúc chập choạng tối đưa tôi đến một góc khuất tách biệt với đường phố Marktgasse nhộn nhịp. Căn nhà số 128 nằm im dưới giàn cây leo, với ba tầng, một khoảnh sân trồng đầy hoa, và quá nhỏ so với những gì tôi tưởng tượng. Thực ra thì điều này sẽ chẳng quan trọng gì, nếu như những hội buôn trong trường không bô lô ba la rằng cha Vic có một xưởng chế tạo đồng hồ rất lớn. Căn nhà này quả thực đã làm mất cân bằng mức độ giàu có, mà người ta vẫn thường hay áp đặt lên Vic.
Chẳng có gì đáp lại tôi sau 3 lần bấm chuông cửa, thế là tôi đành đánh bạo đẩy mạnh cánh cổng sắt kiểu Âu nặng trịch. Cổng không bị khóa và tôi dễ dàng lọt vào khoảnh sân có lát những ô đá gồ ghề. Tôi tiến đến gần sảnh nhưng chưa đến nơi đã giẫm phải những cành cây khô gãy rải rác trên nền đất. Nghe tiếng động, một người đàn ông trung niên có mái tóc điểm bạc ngồi trong nhà bất giác ngoảnh ra. Tôi dẹp bỏ mọi sự ngỡ ngàng, vội lắp bắp thanh minh rằng mình chỉ muốn đến gặp Vic để trả lại bức tranh cho cậu. Người đàn ông đó gật đầu cười hiền. Ông vui v

Một cô hàng xóm phiền tóai, ồn ào. Đó là những gì tôi nghĩ về cô trong hai tuẩn đầu mới chuyển tới. Tôi không biết khi tôi đi làm ở nhà ban ngày có những chuyện gì xảy ra?Mà mỗi lúc[…]
Truyện ngắn

Có một chành thanh niên rất ngưỡng mộ thành công của một nhà triệu phú, nên anh đã đến hỏi nhà triệu phú đó rằng, bí quyết gì đã giúp ông thành công đến vậy? Sau khi hiểu rõ câu hỏi của chà[…]
Truyện ngắn

Sứt cầm đèn pin của mẹ soi lên bầu trời. Bầu trời như một tấm thảm nhung lấp lánh sao. Sứt bật dậy khi thấy một vì sao vừa vụt qua bầu trời. Sứt tự hỏi vì sao ấy có phải là một linh hồn? […]
Truyện ngắn

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hã[…]
Truyện ngắn
"Cha con đánh mẹ mấy cái? Mẹ con có đánh lại không?" "Cha đánh mẹ một cái, mẹ đánh lại ba, bốn cái luôn" Mười mấy năm trời đến lớp cũng là mười mấy năm mẹ lặng lẽ bên tôi. Ngày đầu tiên đư[…]
Truyện ngắn

Đàn ông nhất trí với nhau rằng những gã buôn dưa lê không nên đứng trong hàng ngũ của đàn ông. Đàn ông vốn ăn to nói lớn. Hiếm khi đàn ông nói nhỏ, hiếm khi đàn ông thầm thì. Có những nam […]
Truyện Blog

Không gì đẹp bằng ráng lam chiều - Qifu A - 2013
Ai nói chuyện tình của hai ông già không lãng mạn và nhiều hờn dỗi? Giáo sư Trần đạo mạo mực thước vô tình quen ông bảo vệ Ngô Đại Kiều tính tình bộc trực, nhưng ưa hờn dỗi của Học viện ngh[…]
Sách Hay
Đi bên Nghiêm, chị chỉ dám nở những nụ cười vừa phải, vì còn bận giữ ý của vợ một trưởng phòng thành đạt. Đi bên Quân, chị cười khanh khách, kiểu cười chị ngỡ đã mất từ thời sinh viên. Chị […]
Truyện ngắn