Cơn gió có vị của màu nâu
Bình chọn: 647
Bình chọn: 647
Tôi gật đầu đáp khẽ. Tôi biết...cậu ấy nhất định phải đi. Và ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến...
Luôn luôn phải tìm cách kết thúc trước khi muốn bắt đầu mà!
Những tán cây leo đã nhú những mầm xanh mơn mởn. Vài đốm hoa li ti xen lẫn những vạt rêu đã tưng bừng vây kín những bậc cầu thang. Tôi mỉm cười, bước chầm chậm trên con đường Marktgasse rải sỏi, trong đầu cứ ngân nga mãi mội giai điệu không tên da diết. Lời cha Vic bất chợt vang vọng mãi trong trái tim tôi. Và tôi biết lúc này, việc mà ông ấy nên làm là chờ đợi. Còn tôi...thì chỉ cần thật kiên nhẫn với tình cảm trong lòng mình.
- Vic thật sự can đảm hơn ta. Và ta rất hạnh phúc vì điều đó, Nhật Vy ạ!
Cậu sẽ về, phải không?
7. Cơn gió có vị của màu nâu.
Khi nắng mưa thay mùa, lùa thời gian trôi nhanh như siết chặt dòng chảy của con sông, những đóa hoa dại trắng muốt ven đường đã tràn đầy nhựa sống vào những ngày xuân chớm nở. Ngày cuối tuần, tôi đi bộ đến ngồi trong căn phòng nhỏ hẹp của Câu lạc bộ Mỹ thuật. Thói quen quẹt màu khiến tôi giải tỏa được khá nhiều stress. Trong lúc mở cửa phòng, tôi bắt gặp Cheryl đang chăm chỉ dán tờ quảng cáo cho cuộc vận động bầu cử sắp tới dọc trên các bức tường...và thế là nửa buổi chiều của tôi đã dành trọn cho việc giúp đỡ cô bạn. Không phiền hà gì lắm, dù Cheryl cứ rối rít cảm ơn tôi. Tôi bỗng thấy ngạc nhiên vì không ngờ mình lại có thể nhẹ nhõm sau khi nở một nụ cười thật tươi như vậy.
Ai rồi cũng sẽ trải qua những thời gian ẩm ương như vậy thôi. Bởi vì ngay từ đầu, vốn chẳng có ai là đơn độc cả.
Gió lùa thật mạnh làm bật tung khung cửa sổ. Chiếc giá vẽ tôi đặt ngay cạnh mép rèm chao đảo rồi sau đó bất ngờ đổ rạp xuống đất, khung gỗ gãy răng rắc, văng vào cả những lọ màu. Trong khoảnh khắc, bỗng dưng tôi nghĩ đến cậu ấy. Một kẻ ngốc luôn làm bàn tay mình bị thương, vì thói quen đập phá khung tranh mỗi khi tù túng vì phải chịu quá nhiều áp lực. Lặng nhìn những giọt màu bị gạt đổ đang tan dần ra, lòng tôi bỗng hoang hoải một nỗi trống vắng đến lạ kỳ. Hàng loạt những thứ cảm xúc rối bời tự động xuất hiện và tự động chằng chéo lên nhau. Trong tầm mắt như cứ khẽ vờn bay một mái tóc màu hạt dẻ. Hình như tôi nhớ Vic quá rồi. Trái tim tôi đang đập trong những ngày thiếu cậu. Còn cậu? Liệu đã tìm được những yêu thương từ người phụ nữ mình luôn yêu và tôn kính?
Tờ giấy đầu tiên nằm dưới cái kẹp giấy bản to cứ vướng gió giần giật, lộ ra những vạt màu xen kẽ bỗng nhiên khiến tôi phải chú ý. Lạ thật...không phải tất cả giấy tôi kẹp trên giá đều là giấy trắng sao? Tôi mở to mắt, bước đến gần hơn, tim cứ loạn xà ngầu. Là...một bức tranh. Vẽ Berne. Xa xa những mái nhà màu nâu đỏ, phía bên phải là đài phun nước Zahringer, góc bên trái là giàn trường xuân xanh ngút mắt bên cạnh một cô gái tóc đen...ngẩn ngơ trong vệt nắng vàng ngọt lịm.
Tôi ngờ ngợ đến điều duy nhất vừa chạy xoẹt qua đầu. Ngón tay run run chạm vào những vệt màu trên tờ giấy. Vẫn còn mới. Màu vẫn thơm như thể người vẽ nó chỉ mới rời khỏi đây vài giây. Rồi tôi sực nhớ đến mấy lọ màu bị vứt la liệt dưới sàn một cách bất thường, liên tưởng đến một thứ logic nhưng lại phi-logic nào đó. Không gian tĩnh lặng chỉ còn sót lại tiếng gió trời. Tôi chầm chậm xoay đầu, như thể sợ rằng nếu vội vã lúc này thì mọi thứ sẽ biến thành một bức tranh mà tôi đã vẽ đi vẽ lại trong những giấc mộng...
Không phải là mơ đâu!
Cách 3 bước chân...cậu ấy cao lênh khênh trong mênh mang là nắng. Đôi mắt màu cà phê đã sáng hơn và thâm trầm hơn. Những nét chín chắn đã hằn nhè nhẹ trên khuôn mặt không quá góc cạnh. Chiếc áo sơ mi trắng lem nhem vài chấm màu xen kẽ.
Vic cười.
- Hóa ra cậu luôn đúng, Vy ạ. Chỉ là tớ không biết rằng mẹ vẫn luôn ở trong trái tim mình. Tớ...đã rất nhớ Vy! Và tớ biết mình phải quay về, để cả cậu và tớ...không còn ai phải đơn độc nữa!
Cơn gió vừa ấm vừa đắng của tôi...
...đã thực sự trở về rồi.
Hãy cứ mỉm cười đi.
Kế hoạch trả thù cũng tan theo đám mây đang rụng nước. Khi những đóa hoa mùa xuân đã tàn thì cũng là dấu hiệu của mùa hè sắp đến. Nói là một năm có bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông, nhưng thật […]
Truyện ngắn

Mọi người gọi bạn bằng gì không quan trọng. Quan trọng là cách họ gọi tên bạn nhớ đến bạn qua tên gọi thân thương ấy. Ngày mẹ sinh nó trong bệnh viện, bố bỏ nhà, lang thang các quán nhậu.[…]
Truyện ngắn

Năm ấy tôi quen một huấn luyện viên dạy chó nghiệp vụ trong quân đội. Tôi hỏi anh: "Loại chó thông minh nhất có thể đạt được tới trình độ như thế nào?". Anh trả lời: "Trừ chuyện không biết n[…]
Truyện ngắn

Rồi khi con lớn lên, con sẽ hiểu. Mẹ mong con trở thành người đàn ông tốt và sẽ không bao giờ làm rơi một giọt nước mắt nào của người phụ nữ yêu con. Con nhớ nhé, đừng bao giờ làm rơi nước m[…]
Truyện ngắn

Cho đến một ngày, cũng như những ngày khác, hai bố con đang trên đường về nhà và tôi thì đang cầu mong lại được nghe những âm thanh du dương từ miệng bố cất lên rủ tôi ăn kem như mọi khi. Và[…]
Truyện ngắn

"Gặp anh, là số mệnh cô đã định đoạt...Lệ như máu, tâm hồn loạn, tính mạng... tàn!" Kể từ giây phút người con trai tên "Đông Phương Khuynh Quốc" ấy bước vào cuộc đời cô là cô biết bản thân […]
Sách Hay
Rồi thầy giở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên: "Thầy ơi, em yêu thầy!". Liếc nhìn, tôi thấy mắt thầy trố lên, rồi nghĩ bụng phen này thì thầy "hết nước" rồi. […]
Truyện ngắn

Cơn mưa cuối chiều, ta với ly café, phố nhỏ…
Trời mưa lích rích. Chúng tôi ngồi lọt thỏm giữa ô kính lớn và cùng ngắm mưa bay chéo trên mặt kính... Quán café kiểu Ý đầu tiên tôi ngồi là Gloria Jean's. Hay tôi vẫn gọi nó theo kiểu thân[…]
Truyện ngắn