Con gái
Bình chọn: 536
Bình chọn: 536
- Đâu phải, mẹ xinh nhất nhà, đảm đang nhất nhà, ba nhỉ? - Con gái kéo tay ba lại gần. Ba nhanh chóng đỡ lời con gái :
- Con gái nói chí phải. Không có mẹ lấy đâu ra cơm ngon, canh ngọt và cô công chúa xinh thế này.
Mẹ làm bộ giận ba mà không được, phải phì cười trước cô con gái lém lỉnh. Mẹ quay ra, chỉnh lại chiếc cà vạt đã lệch đi của ba:
- Tết đến nơi rồi, anh còn đi nữa.
- Anh sẽ về kịp mà! - Ba cười, mẹ cười, con gái cũng cười. Con gái lúc ấy mười lăm tuổi, đã cao hơn mẹ nửa cái đầu, dang tay ôm ba mẹ lại trong căn bếp nhỏ ấm cúng."
Con gái lặng thinh nhìn mẹ. Mẹ cũng ngừng tay, nước mắt đã vòng quanh chờ trực. Con gái cố lấy giọng vui vẻ:
- Vậy ba con đã bao giờ làm thơ tặng mẹ chưa? Ba con làm thơ hay lắm mà.
- Chưa con.
- Thế đã bao giờ ba tỏ tình với mẹ chưa?
- Chưa... - mặt mẹ méo xệch đi rồi ôm chầm lấy con gái. Nước mắt mẹ rơi, ướt một mảng vai áo mỏng, mắt con gái cũng nhòe nhoẹt nước, thoảng nghe giọng ba vang vọng đâu đó trong căn bếp nhỏ.
Ngày hai mươi sáu tết.
Chuyến xe cuối năm đông nghẹt người. Con gái say lên say xuống theo nhịp xe lắc lư, lại nôn thốc tháo. Cuối cùng cũng được về với mẹ.
Con gái đứng ngoài sân, lặng nhìn bóng mẹ đang xê xếp mọi thứ trong căn nhà nhỏ. Mới một thời gian không về được mà mẹ gầy đi nhiều quá. Con gái chợt để ý tấm lưng mẹ đã hơi còng xuống, chứng nhức xương chắc vẫn hằng đêm hành hạ mẹ. Giá giờ này ba còn chắc đã nhào ra mà nhấc bổng con gái như ngày thơ bé, căn nhà nhỏ sẽ lại vang tiếng cười vui. Con gái cười buồn, giật mình vì tiếng đồ đạc rơi trong nhà. Chạy ào vào bên mẹ, con gái khẽ thì thầm:
- Mẹ, mẹ để đó con làm cho...
Đêm ba mươi tết năm ấy, mẹ ôm con gái vào lòng trên chiếc giường đã ọp ẹp vì thời gian, thủ thỉ:
- Này cô, lấy chồng đi cho mẹ còn bế cháu!
Con gái lại cười, ánh nhìn lém lỉnh rồi dụi đầu vào ngực mẹ, ngủ thiếp. Đêm, mẹ khẽ vuốt ve chòm tóc xòa xuống trên vầng trán cô con gái bướng bỉnh, mỉm cười nhìn con gái nói mê:
- Ba mẹ, con dẫn cháu về thăm ba mẹ này...

Hồi tôi còn nhỏ cũng thế, nếu không sợ mẹ đau lòng thì tôi đã không đem đổ cả lũ tượng đất lớn nhỏ mà tôi hì hụi nắn được trong góc vườn. Bắt đầu biết nghịch đất sét, tôi đã mày mò nặn con c[…]
Truyện ngắn
Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công viên, dạo phố. Chị dắt tay con trai đi trước, anh thong thả đi đằng sau. Chị luôn nắm tay con thật chặt. L[…]
Truyện ngắn

Ngày mẹ mang thai nó, ba bỏ mẹ con nó tìm vui nơi khác. Ngày nó mới chào đời, mẹ nhìn nó ngán ngẩm. Rồi cũng bỏ theo ai. Ông bà ngoại thương cháu. Nhà dột cột xiêu cũng ẵm nó về. Mình già n[…]
Truyện ngắn

Đời người không ai giống ai, ai cũng có một hành trình riêng để đi đến cái đích của mình. Khoan hãy bàn đến tính đúng sai của mục đích, ở đây ta chỉ nói tới hành trình đến đó. Đứng trước ng[…]
Truyện Blog
Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây[…]
Truyện ngắn
Buổi sáng yên lành quá, nhưng sao trong lòng cứ dậy sóng, ngổn ngang. Đến khi nào thì bình minh mới đem đến sự an lành, có chắc là cầu vồng sẽ xuất hiện sau cơn mưa hay cơn mưa ấy là bắt […]
Tâm Sự

Có một chàng trai từng khiến tôi nghĩ rằng cả cuộc đời này tôi sẽ chỉ yêu người, chỉ cần bên người tôi sẽ đánh đổi bằng mọi giá. Chỉ cần người bên ta là đủ, thế giới chỉ giống như dành riêng[…]
Tâm Sự