Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Có mất đi đâu... - BlogRadio.Yn.Lt
Có mất đi đâu...

Có mất đi đâu...

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 335

Có mất đi đâu...

02:04 - 06/09/2015

- Tao không biết, tao đâu có điên.


- Sao mày biết mày không điên?


- Thì tao thấy tao tỉnh.


- Nhưng có ai điên mà nghĩ mình điên đâu. Trong khi khối người tỉnh lại cứ nhận mình điên.


- Thế mày điên hay tỉnh?


- Tao cũng không biết nữa. Thế theo mày tao điên hay tỉnh?


- Cái đấy thì tao không biết, nhưng nếu mày cứ điên với tỉnh thêm một lúc nữa thì khéo tao điên thật đấy.


- Đâu có dễ thế, dễ thế thì trại tâm thần đã toàn người tỉnh – nó cười nhìn tôi.


Ừ, thì xã hội đa phần cho mình là tỉnh nên trại tâm thần toàn những người bị cho là điên. Nếu xã hội đa phần cho mình là điên thì trại tâm thần sẽ toàn người tỉnh. Nó là thế, luôn nhìn hai mặt của vấn đề.


Nó đến chỗ tôi chơi. Tôi cắm mặt vào cái máy tính viết nốt câu chuyện còn dang dở. Tôi có sở thích ngồi viết linh tinh những khi rảnh rỗi hoặc căng thẳng. Những câu chuyện bật chợt hiện lên trong đầu, không có mở màn cũng không có đoạn kết. Đã từ lâu lắm rồi, những câu văn của tôi chẳng còn nhẹ nhàng, sâu lắng được nữa. Chúng ồn ào và cay đắng đến khó thở. Nó liếc qua màn hình máy tính, thở dài:


- Sao không viết cái gì dễ chịu hơn, sao lúc nào cũng như ăn ớt ấy.


Tôi chỉ cười. Nó làm sao mà biết được, cũng có một thời những câu văn của tôi nhẹ nhàng và trong trẻo, tràn đầy lạc quan và yêu đời da diết. Cũng có một thời, những áng mây buổi chiều làm tôi mơ tưởng tới một vùng đất xa xôi của các thiên thần chứ không phải liên tưởng tới cái chết trôi của một kiếp đời cô độc. Cũng có một thời, tôi miêu tả ánh mặt trời huy hoàng và ấm áp chứ không phải bỏng rát và chói mắt. Cũng có một thời, tôi tưởng tượng về ánh nắng ấm áp của mùa xuân chứ không phải vùng núi giá băng nơi cái rét thấu xương thấu thịt.


Ấy là khi tôi chưa nhìn thấy người ăn xin ngủ co ro giữa buổi chiều đầy mây và gió. Ấy là khi tôi chưa thấy người công nhân mồ hôi nhễ nhại vác bao xi măng nặng trịch trên những công trình giữa trưa hè nóng bức. Ấy là khi tôi chưa thấy những người chỉ mặc độc một bộ áo mỏng manh giữa cái rét thấu tận tim phổi. Ấy là khi tôi mới ngắm chứ chưa được nhìn tận mắt cuộc đời.


Nó lúc nào cũng suy nghĩ rất đơn giản hoặc luôn cố gắng đơn giản hoá mọi thứ. Khẩu hiệu của nó là: "Thích thì nhích, không thì next, suy nghĩ làm gì nhiều cho mệt". Nó nói nó chúa ghét mấy kiểu sướt mướt lằng nhằng, cứ dở dấm dở mẻ, dở ông dở thằng. Thế nhưng, cũng giống như rất nhiều người khác, nó thích xem phim Hàn. Mà phim Hàn lại là nơi tổng hợp tất cả những cái kiểu mà nó ghét.


Nó không thích cách viết của tôi bởi với nó mọi câu chuyện đều phải có hồi kết và mọi cái kết đều phải có hậu. Tôi chỉ cười. Các nhà làm phim Hàn vẫn luôn nhân từ và dễ mến hơn tạo hóa. Tôi chẳng bao giờ tranh luận với nó về điều đó. Bởi một lẽ đơn giản, tôi chẳng biết khi nào là đoạn kết của một câu chuyện.


Ngồi chán, nó bảo tôi:


- Tả người cho tao nghe đi.


- Mồm ngang, mũi dọc, mắt mọc hai bên, hai tay hai chân, dáng đứng thẳng – tôi vẫn cắm mặt vào máy tính.


- Tả lại đi, đàng hoàng vào – nó trừng mắt nhìn tôi.


- Cuộc đời con người khổ nhất là phải ăn và uống. 70% cơ thể con người là nước, 30% còn lại là xương, thịt và những thứ linh tinh khác mà có đem ra xào nấu thì hoàn toàn có thể ăn được. Ngay đến bộ não – cái cơ quan điều khiển mọi hoạt động của con người cũng chỉ là một đống bầy nhầy và nhão nhoét.


- Mày lảm nhảm cái gì thế hả? Tao bảo mày tả người cơ mà.


- Thì từ nãy tới giờ tao có tả con khác đâu – tôi ngơ ngác nhìn nó.


- Thôi được rồi, tả cái nhà cho tao nghe.


- Nhà là nơi để ở. Nơi nào ở được, nơi ấy gọi là nhà.


- Tả nghiêm túc, đàng hoàng, chi tiết, cụ thể.


- Xét về mặt cấu trúc cơ bản, nhà bao gồm một cái nền, một cái mái, thứ nối nền với mái gọi là tường. Để vào hoặc ra khỏi kết cấu đó có một tấm bằng gỗ hoặc tre hoặc sắt được cố định với tường có thể mở ra khép vào được gọi là cửa chính, ngoài ra có thể có một hoặc hai cửa phụ được gọi là cửa sổ. Trong cái hộp ấy có người ở hoặc không có người ở, có thể có một người hoặc nhiều người liên kết với nhau bằng mối quan hệ huyết thống hoặc tình cảm, vật chất hoặc bổn phận, thói quen hoặc nhu cầu,....


Nó không nói không rằng, khuôn mặt hầm hầm đứng phắt dậy.


- Đi đâu đấy?


- Đi kiếm dây thừng.


- Làm gì?


- Treo cổ mày lên chứ làm gì – nó gần như hét vào tai tôi.


Tôi chỉ cười. Tôi đã tả theo đúng yêu cầu của nó, sao nó lại nổi khùng lên nhỉ. Thôi kệ, nó không hài lòng là việc của nó. Cuộc đời tôi sinh ra không phải là để làm cho ai đó hài lòng.


Nó nằm dài ra ngủ. Một lúc sau, tôi lăn ra ngủ nốt. Ngủ dậy, một mùi thơm đã lan khắp căn phòng. Nó nhìn tôi quát ầm ĩ:


- Nhà mày toàn vỏ mì tôm, sống thế mà sống được.


Tôi không phải là không biết nấu ăn, nhưng tôi lười. Nó không nấu ngon hơn tôi, nhưng nó chăm hơn tôi.


Tôi đi ra ngoài, nắng thì quên mũ, lạnh thì quên khăn, quên khẩu trang, quên bao tay, đi ra khỏi nhà kiểu gì cũng phả

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Nhớ mẹ

Nhớ mẹ

Con thấy mình bỗng bé nhỏ và cô đơn giữa vùng đất này, tất cả kỉ niệm tất cả hồi ức của con đều không ở đây, lúc này đây tâm hồn con đang ở nhà, đang ôm chầm lấy mẹ, con muốn ôm mẹ và khóc. […]

Tâm Sự

Lời nguyền Ebola

Lời nguyền Ebola

Ba tháng nay ngôi làng Motaki luôn bị bao phủ trong màu chết chóc. Dù đêm hay ngày đều vang lên tiếng rên la thảm thiết, rợn tóc gáy. Nhất là tiếng rên rỉ phát ra từ ngôi nhà của ông bà Ozi[…]

Truyện ngắn

Đàn bà

Đàn bà

Cánh cửa phòng sinh đóng ập lại, như tương lai trước mắt chị. Bụng bự và đau. Nhưng làm sao đau hơn khi chồng chị đứng đó, lạnh lùng: Đứa trẻ này sinh ra mà không giống tôi, cô tự mà lo đấy[…]

Truyện ngắn

Ba tự hào về bốn công chúa của ba!

Ba tự hào về bốn công chúa của ba!

"Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một đứa con trai để nối dõi lắm chứ, nhưng ba cũng không đặt nặng vấn đề đó, không có con trai cũng không sao vì ba có bốn cô[…]

Truyện ngắn

Mẹ và vợ

Mẹ và vợ

Con dâu nói : "Nấu nhạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?" Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ă[…]

Truyện ngắn

Họa sĩ

Họa sĩ

Viết cho Ba. Người mà con chưa có cơ hội gọi. Viết cho một người bạn. Mong bạn và Ba bạn sẽ mong chóng vuợt qua tất cả . Viết cho Bản thân nếu sau này làm Ba. Ngày đầu mùa thu khiến cho con[…]

Truyện ngắn

Niềm tin không lý do

Niềm tin không lý do

Tin vào con người là một chuyện khó khăn, nhưng chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có cơ hội để cảm nhận những ngọt ngào của đời sống này. Buổi sáng, tôi đi làm bằng một con đường mới. Lâu lâu […]

Truyện ngắn

Đàn ông và hàng rong

Đàn ông và hàng rong

Đàn ông vốn sợ bị bỏ rơi... Trong một đời, trong một ngày, đàn ông gặp rất nhiều hàng rong. Đàn ông được mời mua báo, mua vé số, mua kẹo cao su, mua dây đeo chìa khoá, mời đánh giày...Đánh […]

Truyện Blog

Chàng trai của ngày xưa ấy...

Chàng trai của ngày xưa ấy...

Có một ngày em chợt nhận ra mình không còn yêu anh nữa. Một ngày, em nhận ra trái tim nhỏ bé của mình đập loạn nhịp trước mộtchàng trai không phải là anh. Ánh mắt nâu trong veo ấy choáng n[…]

Truyện Blog

Bạn là một cái cây cho người khác

Bạn là một cái cây cho người khác

Thuở xưa, có một người đàn ông không làm được điều gì to tát cả, không có tiền và chán nản. Một đêm, ông ta cuối cùng không đủ can đảm để sống thêm và đi đến một vực thẳm sửa soạn nhảy xuống[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
80s toys - Atari. I still have