Cô hàng xóm
Bình chọn: 346
Bình chọn: 346
***
Khi mới chuyển tới tôi đã có một cơn hú vía cũng vì cái giọng thánh thót của cô. Đang nấu ăn trong bếp thì nghe tiếng khóc la bên nhà kế bên " Anh ơi! Tỉnh dậy đi... ". Tôi cứ nghỉ nhà hàng xóm có chuyện gì nên vội chạy qua. Nào ngờ đâu đó chỉ là cô đang diễn lại đoạn phim hàn quốc nào đó mà mẹ cô bỏ dở.
Trong nhà cô lúc nào cũng ồn ào tiếng cười nói, mà nhân vật chính là tiếng cô hàng xóm. Có những hôm đến tận 11 h đêm tiếng nói ấy vẫn còn lanh lãnh. Không hiểu sao nhà hàng xóm này nhiều chuyện để nói thế không biết?. Hay tại tôi ở một mình nên thấy ghanh tỵ không khí gia đình của người ta. Không biết vì cái gì nhưng tóm lại tôi thấy mình nên tìm một ngôi nhà trọ khác yên tĩnh hơn.
Công việc của tôi đi từ sáng tới tối đầy những áp lực nặng nè. Nên tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh để lấy lại cân bẳng cuộc sống. Thế mà khi về tới nhà lại không được yên ổn với cô hàng xóm có tiếng lảnh lót hơn cả chim sơn ca thế này.
Ôi! Hôm nay chủ nhật rồi.
Mình phải tranh thủ tận hưởng những điều tuyệt vời nhất thôi!
Tôi lên 1 list danh sách trong đầu nào là đi chợ, nấu ăn, mua một số vật dụng trang trí lại nhà. Phải rồi mình cần mua mấy chậu lan treo trước hiên cửa thì tuyệt vời.
Tôi nhanh chóng bắt tay vào thực hiện ý tưởng. Đi dạo hết 3 nơi bán cây cảnh mà chưa có chậu nào ưng ý mà vô tình tôi thấy một chậu cúc nhỏ màu vàng đang lung lây đón nắng. Tôi mua luôn 3 chậu mà không cần suy nghĩ về những chậu lan người bán vừa đem ra.
Cuối cùng thì tôi cũng về đến nhà với những lĩnh kỉnh đồ trên xe. Đang lay hoay lấy đồ xuống vào nhà thì thấy cô đứng ngoài cửa.
- Anh mới đi chợ về đó àh! – giọng nói nhẹ nhàng đến lạ
- Vâng. Sao cô không vào nhà mà lại đứng đây?
- Lúc sáng em đi vội nên quên cầm chìa khóa nhà. Giờ phải chờ mẹ về.
- Thế thì cô vào nhà tôi chơi, rồi chờ Bác gái về. Chứ đứng ngoài nắng lắm.
- Vâng! Cảm ơn anh. Mẹ tôi cũng về gấn tới rồi.
Sau cuộc nói chuyện tôi chưa hết sửng sốt, mọi ngày tiếng nói cô thánh thót lắm cơ mà. Hay cô này là chị em sinh đôi với cô kia nhỉ?. Những dòng suy nghĩ về chuyện cô hàng xóm trôi qua nhanh để giành chổ cho việc treo 3 chậu cúc này chổ nào đây?. Chen ngang dòng suy nghĩ của tôi là cuộc trò chuyện của cô
- Mẹ định cho con trở thành châu phi luôn hả?
- Ai bảo đi có chìa khóa nhà cũng không nhớ. Giờ lại trách mẹ là sao?
-.....
Sao kỳ vậy, cũng một con người này mới 5 phút trước nói chuyện với mình nhẹ nhàng lắm mà. Chỉ 5 phút sau giọng lại thánh thót đến thế?. Phải chăng giọng nói nhẹ nhàng khi nảy chỉ dùng khi nói với người ngoài như tôi, còn bản chất thật là khi nói chuyện với người nhà nhỉ?.
Ôi! thật là khó hiểu quá đi.
Ring – ring – ring
- Chiều nay qua đón tôi đi với nha
- Đi đâu?
- Đi đám cưới thằng Huy chứ đi đâu nửa
- Hôm nay 25 rồi àh
- Lam quên thật đó hả?
- Uh, tui quen mất. May mà Phượng gọi cho tôi chứ không thì...
- Thế 6h qua rước tôi nha
- Uh
Hôm nay đám cưới thằng Huy mà mình cũng quên. Đầu óc mình dạo này quên trước, quên sau hết. Chết thật!!!!!!!!!!!!!
Thôi cố làm cho xong mấy cái này đã. Lỡ mua về rồi bỏ lung tung chật nhà. Cuối cùng thì cũng xong, ngôi nhà của tôi đẹp lên hẳn nào là hoa cúc treo trước nhà, một cái bếp gọn gàng, thêm giấy dán tường mới. Tuy là nhà thuê nhưng tôi muốn gắn bó lâu dài nghẹt nổi là cô hàng xóm quá ồn ào. Lúc này cái dạ dày của tôi biểu tình kịch liệt mà tôi chưa nấu gì cả?. Thôi hôm nay đành ăn quán vậy. Hay mình điện phượng đi ăn rồi qua đám cưới vì tới đó mà chưa ăn gì hết thì có nước chết với cái bọn " bợm nhậu " lớp mình thôi. Tôi tìm cái điện thoại gọi cho Phượng
- Gì thế Lam? Lam đến nhà Phương rồi ah
- Không. Chỉ hỏi Phượng ăn gì chưa. Lam ghé chở đi ăn trước
- Phương đang đi trang điểm rồi, đi ăn nữa trôi hết son phấn ông ơi
- Thôi Lam ghé đâu ăn rồi hãy qua chở Phượng
- Uh, thế thì Lam đi ăn một mình.
Vậy là tôi đi ăn xong qua đón Phượng, sau 1 thời gian dài chen chúc ngoài đường thì tôi với Phượng cũng đến được lễ cưới. Trong sảnh đã bắt đầu làm lễ, chưa biết phải ngồi đâu thì thằng Minh cùng lớp vẫy tay. Thế là tôi và phương bon chen chung bàn với nhóm luôn. Vì tôi vào sau nên bị mấy thằng tranh thủ phạt tôi uống 100%. Lại thêm một ly chung vui cùng cô dâu chú rể khi kết thúc nghi lễ nữa. Ôi! tôi choáng váng luôn. Mặt bắt đầu nóng lên và

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành. Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó[…]
Truyện ngắn

Mẹ tôi là một người phụ nữ tội nghiệp. Thật ra bi kịch chỉ bắt đầu từ năm mà em gái tôi ra đời. Em gái tôi bị dị tật đôi chân bẩm sinh, một chân dài, một chân ngắn, một chân to, một chân nh[…]
Truyện ngắn

Hai đứa nó cứ ngồi đó. Mặc cho những hạt mưa lạnh tanh rơi xuống và thấm dần vào da thịt, rửa trôi những giọt nước mắt, rửa trôi cả những mảng buồn đã bám rễ trong long con bé từ những ngày[…]
Truyện ngắn
Những phút giây ngắn ngủi ấy tôi đã kịp nhận ra mình là một đứa con tồi, đã rất lâu rồi tôi không ngồi lại bên cha để lắng nghe ông nói. Chúng tôi dời khỏi thị xã V vào một buổi sáng trời đ[…]
Truyện ngắn

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để n[…]
Truyện ngắn
Tôi sẽ tốt nghiệp Cao đẳng vào tháng 12 tới....Ý tôi là...Không vui đâu! Tôi là một sinh viên bình thường hơn mức bình thường, CV chẳng có gì để viết ngoài 14 tuần thực tập tốt nghiệp. Như[…]
Tâm Sự

Em 20, em chưa hẳn đã là đàn bà với ngọt ngào và quyến rũ của những khóe mắt miên man hay những bờ môi khao khát. Em 20, em chưa hết là trẻ con nhắng nhít, hồn nhiên với những trò chơi không[…]
Truyện Blog

Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố. Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải[…]
Truyện ngắn
Cho em yêu anh, một ngày nữa thôi...
Cho em gần anh thêm một ngày nữa thôi... Rồi em sẽ thả tất cả vào ngọn gió hờ hững, để bên anh chỉ còn là một bờ biển lặng, cho anh đi tìm một chiếc thuyền chở một kho tàng được gọi là "Bình[…]
Tâm Sự