Cô giáo thực tập của tôi
Bình chọn: 356
Bình chọn: 356
Tiết học đã kết thúc, mọi người lần lượt ra về, còn cô ở lại và bật khóc. Có lẽ cô không sợ đánh giá giờ dạy hôm đó kết quả thấp mà cô buồn vì trò nghịch ngợm của học sinh. Tôi đành nán lại để chia sẻ nỗi buồn đó cùng cô. Tôi đoán thủ phạm gây ra việc ấy chính là Long chứ không ai khác.
Hôm sau đến lớp, cô vẫn vui vẻ và nở một nụ cười thật tươi. Cô nhắc nhở cả lớp rất nhẹ nhàng về trò đùa đó, chúng tôi đã nhận ra lỗi lầm của mình. Nhưng rồi những buổi học sau đó Long không đến lớp nữa. Đã một tuần nay chỗ ngồi của Long bỏ trống, mà tháng này là tháng cao điểm để chuẩn bị cho thi học kỳ II.
Tan buổi học, cô gặp riêng tôi và hỏi:
- Em là lớp trưởng, em có biết vì sao Long nghỉ học không?
- Thưa cô, em cũng không rõ lắm, nhưng nghe đâu bố bạn ấy bị ốm, phải đi bệnh viện cô ạ! Tôi đáp.
Ngày hôm sau cả lớp tôi cùng cô đến nhà Long. Ngôi nhà lợp tranh, xung quanh phên đất, có chỗ bị hư hỏng nặng, nếu trời mưa to chắc bị dột lắm. Thấy có tiếng người vào nhà, mẹ Long gắng gượng dậy tiếp chúng tôi. Mẹ Long nói:
- Mời cô và các cháu vào nhà chơi!
- Bác cứ nằm đi, mặc kệ chúng cháu. Cô giáo nói.
Trong nhà yên lặng, mấy chú gà con lạc mẹ kêu chiêm chiếp in ỏi. Ngoài sân, hai đứa em Long đang chơi trò ô ăn quan. Cô đến bên giường mẹ Long và hỏi:
- Thưa bác, bác trai đi đâu rồi ạ!
- Khổ quá cô ơi! Hôm kia ông ấy đạp xích lô chở khách trên đường bị một thằng say rượu va vào làm gãy chân nên phải đi bệnh viện rồi.
- Thế còn Long sao mấy hôm nay không đi học hở bác? Cô hỏi tiếp.
- Vì ông ấy nằm viện nên nó thay bố đạp xích lô để kiếm tiền mua thức ăn hằng ngày. Tôi thì đau ốm suốt không làm gì được. Thương nó lắm chứ, nhưng giờ biết làm sao! Bà nghẹn ngào đáp.
Cuộc viếng thăm nhà Long kết thúc, chúng tôi ra về. Tôi thoáng thấy một nét buồn hiện trên khuôn mặt cô giáo.
***
Một buổi chiều cuối tuần nắng gắt, lớp tôi cùng các thầy cô thực tập đi công viên chơi. Tình cờ gặp Long, nhưng Long vờ ngoảnh mặt đi nơi khác và đội mũ cụp xuống nhưng cô vẫn nhận ra. Cô nói to:
- A! Long kìa!
Chúng tôi chạy đến vây quanh Long, Long tỏ vẻ hốt hoảng, ngượng ngùng. Cô nhẹ nhàng nói:
- Em đi học lại đi! Sắp thi học kỳ rồi đấy! Có khó khăn gì, cô và các bạn sẽ giúp đỡ em.
- Dạ, em cảm ơn cô. Bệnh của bố em cũng ổn rồi, tuần tới em sẽ đi học lại. Long mạnh dạn hứa.
- Hoan hô! Chúc mừng Long! Cả đám bạn chúng tôi reo lên rồi vây quanh Long như những vòng tay thân ái che chở bạn.
Cả chiều hôm đó, chúng tôi vui đùa bên nhau thật vui. Gần tối rồi mà không ai muốn về.
Thời gian hai tháng thực tập của các thầy cô thực tập đã kết thúc. Chúng tôi phải chia tay các thầy cô.
Hôm chia tay, đứa nào cũng buồn và rưng rưng nước mắt. Cô đọc một bài thơ để tặng lớp trước khi từ biệt. Đọc giữa chừng, bỗng cô nghẹn ngào bật khóc khiến cả lớp phải khóc òa theo. Đó là những hình ảnh cuối cùng của cô mà đến nay tôi vẫn còn nhớ mãi. Chẳng biết dến bao giờ tôi mới gặp lại cô nữa.
Hôm tiễn các thầy cô trở lại Huế, chúng tôi vây quanh cô và muốn nói với cô rất nhiều điều nhưng lại không nói được, cứ lưu luyến bịn rịn mãi. Bạn nào cũng rưng rưng không giấu nổi niềm xúc động.
- Cô nhớ viết thư về cho chúng em cô nghe! Tôi nghẹn ngào nói.
- Ừ, cô sẽ viết ngay khi cô đặt chân đến Huế. Vừa nói cô vừa quàng tay ôm chúng tôi vào lòng, tôi cảm thấy vòng tay ấm áp làm sao.
Biết bao giờ gặp lại cô ơi!
***
Tiếng còi tàu báo hiệu sắp vào ga Quảng Trị. Sân ga chiều ấy thật đông người. Chỉ lát sau tàu đến. Cô bước lên tàu mà tay cô vẫn không muốn rời chúng tôi. Bỗng có tiếng gọi lớn từ đằng sau:
- Cô Nga ơi, đợi em...!
Cô vội bước xuống tàu cùng mọi người nhìn lại thì thấy Long chạy đến, mồ hôi nhễ nhại. Hóa ra cả buổi chiều đến giờ Long không có mặt. Cô biết Long có hoàn cảnh đặc biệt, sợ em mặc cảm nên cô cũng không đề cập gì đến lý do vắng mặt của Long. Nhưng Long thì lại quên cả e dè, mặc cảm. Long mếu máo:
- Em biết chiều nay cô vào Huế nên em chở khách chạy thật nhanh để về cho kịp tiễn cô.
Quá xúc động, Long òa khóc, cô trò chúng tôi cũng khóc theo.
Tàu từ từ chuyển bánh rời ga. Chợt Long chạy theo bên mạn tàu và hét lớn:
- Mong cô tha lỗi cho em vì trò đùa đó cô nghe!
Thì ra bấy lâu nay Long vẫn áy náy trong lòng vì hành vi bất kính đối với cô ngày trước. Không biết cô có nghe rõ những lời Long nói bởi tiếng gầm rú của tàu, nhưng thoáng thấy cô ngoảnh lại nhìn theo Long, tôi nghĩ chắc cô đã hiểu.
Đã mười mấy năm trôi qua, lớp tôi đứa nào cũng thành đạt trên nhiều lĩnh vực và đều có cuộc sống gia đình hạnh phúc. Riêng Long, người bạn học ngày xưa tinh nghịch và lận đận ấy nay có muốn đạp xe thồ cũng không được nữa, bởi vì Long đã về cõi vĩnh hằng sau một cơn bạo bệnh.
Cô giáo Nga giờ cũng đang công tác tại một trường cấp III tỉnh Kontum. Cô đã lập gia đình và cũng c
Đi bên Nghiêm, chị chỉ dám nở những nụ cười vừa phải, vì còn bận giữ ý của vợ một trưởng phòng thành đạt. Đi bên Quân, chị cười khanh khách, kiểu cười chị ngỡ đã mất từ thời sinh viên. Chị […]
Truyện ngắn

Nó thấy mình lạc, lạc giữa cuộc đời chính nó, giữa những sự sắp đặt trớ trêu của tạo hóa. Đó là những ngày tháng năm nó mới học lớp Hai. Những đêm tối nằm yên lặng trên chiếc giường nhỏ dướ[…]
Truyện ngắn

Có lẽ phải đưa mẹ về quê! Ở thế này mệt mỏi lắm – Anh nói Ấy dại! Ở quê có còn ai đâu, mới cả đưa mẹ về bà lại kể lể cho đám bần nông đó thì bẽ mặt. – Anh nói Anh tính thế nào thì tính c[…]
Truyện ngắn
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi. Kỳ 1: Chiếc vé Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm, thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ […]
Truyện ngắn

Kể với anh về thiên thần của em
Anh thương yêu! Anh luôn hỏi tại sao em lại chọn anh mà không phải ai khác để làm người yêu và có thể sẽ là người chồng trong tương lai của mình? Em chưa bao giờ trả lời anh, không phải vì e[…]
Truyện ngắn

Đến bây giờ thì bộ đỉnh đồng đã trở thành báu vật của gia đình tôi vì nó vừa là đồ vật có giá trị, vừa là kỷ vật duy nhất mà cả một đời bố mẹ tôi tần tảo, lam lũ làm dành dụm mới sắm được nó[…]
Truyện ngắn

...nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thườn[…]
Truyện ngắn
Thú thực là tôi không mê xem bóng đá như bọn con trai, dù thi thoảng cũng vẫn cùng hội bạn đá vài trận... Bạn ấy thường chê tôi không phải con trai. Viết cho mùa World Cup... Cả khu phố đón[…]
Truyện ngắn
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn