Chuyện bức tranh
Bình chọn: 234
Bình chọn: 234
Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì nhất.
***
Bức tranh trong phòng triển lãm vẽ một hình tròn xanh bao quanh bởi hình chữ nhật đỏ. Rồi người xem tranh bắt đầu bàn luận về nó.
- Bầu trời và mặt đất.
- Quốc kì của một đất nước nào đó.
- Hòn bi trên bàn
- Đó là bức tranh vẽ một hình tròn trong hình vuông thôi và nó được treo trên tường
...
Rồi người ta chỉ trỏ, bàn luận về nó.
Nhiều khi nhận định xung quanh lại quyết định đến đến bản chất sự vật sự việc. Tất nhiên con người thường có thói quen phán xét, thường dùng cái nhìn trực quan để rồi bảo nó đúng nó sai, nó thế này nó thế kia.
Cuộc đời chưa bao giờ là bằng phẳng hay nói đúng hơn là cuộc đời luôn có những lúc tạo ra tình huống khiến người ta phải trăn trở, phải tìm cách để vượt qua. Và cách duy nhất để vượt qua là hành động, chon lấy lối đi riêng cho mình. Như việc xem một bức tranh.
Rồi đôi lúc bạn phải đau đầu trăn trở trước việc người này người kia bảo bạn làm như vậy là đúng sai là hay dở. Nhưng ruốt cuộc chỉ có bạn mới thật sự có câu trả lời cho chính mình. Miễn mình làm như vậy trong hoàn cảnh đó là phù hợp, không ảnh hưởng đến ai. Điều mình làm khiến bản thân thoải mái có khi lại tốt hơn thì ắt hẳn nó đã thực sự là tốt rồi.
Có bao giờ bạn nghe người ta nói: "Mi/em/anh thay đổi quá nhiều" ?
Trước câu nói đó bản thân thường hoang mang, đau đầu rồi trở nên khó xử và mệt mỏi.
Thực tế thời gian là dòng chảy vô tận, ai trải qua nó mà không có sự thay đổi? Người ta chỉ là đang thích nghi hơn với dòng chảy đó. Mà muốn thích nghi thì bản thân phải hòa nhập cùng nó. Nói đúng hơn là bạn đang trưởng thành và bạn sống không như người khác mong muốn. Tất nhiên nếu mình thấy thoải mái với những điều như vậy thì hà cớ gì phải bận tâm.
Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì nhất. Nên hãy sống là chính mình, đừng bận tâm nhiều về sự thay đổi. Đừng nên vì một vài đánh giá mà sống theo cách của người khác trên cuộc sống của chính mình.
Sao cơ ạ? – Tớ hét lên hoảng hốt – Chú sẽ giết con mèo này á? Tớ thấy bên ngoài ầm ĩ nên chạy ra xem. Chú Hoàng đang xách cổ một con mèo màu xám vằn đen, nó giãy giụa liên hồi, kêu gào thả[…]
Truyện ngắn

Mùa đông năm đó, Mẹ được tin con trai đã anh dũng hy sinh tại chiến trường để bảo vệ cho đồng đội. Mẹ tự hào lắm, nhưng Mẹ vẫn rất đau. Người chết, là con trai của Mẹ! Mẹ khóc, trọn một mùa […]
Truyện ngắn

Chuyện chị Liên nhà bác Phúc sắp lấy chồng đã trở thành đề tài bàn luận khắp cái thị trấn nhỏ này hơn một tuần nay. Vừa đi đến đầu cổng chợ tôi đã nghe thấy mấy bà, mấy cô nhiều chuyện râm […]
Truyện ngắn

Học xong, tôi được nhận về dạy học tại trường trung học cơ sở của xã. Tôi vui mừng cầm quyết định nhận cộng tác về cho cha tôi xem, ông cố đánh vần từng chữ một hồi lâu, đọc xong ông nghĩ n[…]
Truyện ngắn

Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê. Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế t[…]
Truyện ngắn
Cho dù Coca khờ khờ, hay trêu con mèo Pu nhà tôi nhảy dựng lên, cho dù cô ấy luôn luôn làm khét bánh hay đứt tay khi động vào dao đĩa, tôi vẫn thích cô ấy, rất nhiều. 1. Tôi mở to nhạc lên […]
Truyện ngắn

Nếu sống, thì phải sống cho thật đúng nghĩa
Con xin lỗi mẹ, xin lỗi ba, con đi đây. Ngân nốc trọn toàn bộ số thuốc vào miệng. Cô nhắm chặt mắt lại, chời đợi Tử thần sẽ mang cô đi. Một giọt nước mắt rơi xuống... Ngân đi lang thang tr[…]
Truyện ngắn

Mẹ nói, khi mẹ đi đến một nơi khác ở rất xa, con hãy tưởng tượng những chú chim bay trên khoảng trời xung quanh con chính là mẹ. Con sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Mẹ nói, đôi cánh của mẹ sẽ[…]
Truyện ngắn