Chữ T
Bình chọn: 244
Bình chọn: 244
Chỉ cần các bạn chăm chú một chút vào câu chuyện kỳ lạ này các bạn sẽ dễ dàng tin rằng nó là sự thật. Mà câu chuyện này kéo dài không phải chỉ có một ngày.
Hàng tháng trời ròng rã, thậm chí hàng năm trời Jean Paul Asim tự giam mình trong phòng làm việc, ngày đêm ra sức bắt chước cho bằng được nét chữ của nhà văn nổi tiếng thời bấy giờ - Theodor Bushadew. Anh ta ăn không ngon, ngủ không yên chừng nào chưa làm được việc đó một cách hoàn hảo. Theodor Bushadew là thần tượng của anh ta từ rất lâu rồi. Giữa hàng nghìn người nổi tiếng Jean Paul đã chọn nhà văn này để làm thần tượng và anh ta làm mọi việc chỉ để giống hệt thần tượng của mình.
Jean Pail đã cạy cục kiếm được bản thảo sao những bức thư mà nhà văn nổi tiếng viết cho bạn bè và mọi người. Anh ta tin chắc rằng nếu anh ta có nét chữ giống hệt như thần tượng của mình thì nhất định anh ta sẽ trở thành Theodor Bushadew thứ hai.
Sự thực là dần dần theo thời gian Jean Paul cũng thấy mình giống với thần tượng của mình từ hình dáng đến cách suy nghĩ. Chẳng bao lâu anh ta cũng trở thành bản sao của nhà văn. Anh ta bắt đầu viết những tiểu thuyết và những bài báo của nhà văn, ốm đúng những căn bệnh mà nhà văn mắc phải, quan hệ với những người tình của nhà văn, nói những câu mà nhà văn thường nói...
Một lần tình cờ họ đã gặp nhau: thần tượng và người hâm mộ. Cả hai đều nghĩ rằng họ đã nhìn thấy chính mình trong gương và mỗi người đi về mỗi ngả.
Nhưng bất ngờ vào một ngày nhà văn chết trong một tai nạn do bị xe hơi cán chết. Còn Jean Paul thì, như có phép thần, đã thoát chết, vì dù cho anh ta có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì nét ngang trên chữ " T " anh ta viết vẫn cứ ngắn hơn một chút xíu.

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn Mang cả tấm thân gầy cha che chở cho con... MẸ Lúc nhỏ cỡ 5, 6 tuổi gì[…]
Truyện ngắn
Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè! Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt: Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi. Có một bến sông đã tắm mát suốt c[…]
Truyện ngắn

Còn hơn chục ngày nữa là Tết. Trước cổng cơ quan rực rỡ những đào, những quất và muôn sắc màu của những bộ thời trang hiện đại. Không khí đường phố rộn ràng, tấp nập. Ngồi viết báo cáo mà lò[…]
Truyện ngắn

Audio Khi còn nhỏ, mỗi buổi chiều tôi lại háo hức đứng ở ngõ ngóng bố về. Bóng ông đổ dài theo chiếc xe đạp thồ cũ rích, nhọc nhằn đạp từng vòng. Phía sau xe, những bao tải lá lớn chất cao […]
Truyện ngắn
Trăm người quen, mấy người thân?
Tôi nhận ra mình vừa tát Chi.Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. Tôi đã từng bực mình. Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước? Đ[…]
Truyện ngắn

Từ ngày đầu tiên dọn tới ở phòng trọ này, tôi đã bắt đầu nghi ngờ căn phòng chứa đồ sát bên phòng tôi bỏ trống không có người. Suốt từ sáng đến tối, bên đó lặng như tờ. Tôi không thích cái […]
Truyện ngắn

Ba tháng nay ngôi làng Motaki luôn bị bao phủ trong màu chết chóc. Dù đêm hay ngày đều vang lên tiếng rên la thảm thiết, rợn tóc gáy. Nhất là tiếng rên rỉ phát ra từ ngôi nhà của ông bà Ozi[…]
Truyện ngắn
Tôi từng nghĩ rằng nếu có tình yêu thì dù bất cứ chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng sẽ cùng nhau vượt qua được. Nhưng tôi đâu biết rằng đôi khi tình yêu không đủ lớn... Tôi từng có một mối tìn[…]
Tâm Sự

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú tiểu trọc đầu. Nhưng đi Tây đi Mỹ không phải là chí nguyện của em. Lấy một người mình không thương, đến mộ[…]
Truyện ngắn