Chữ T
Bình chọn: 263
Bình chọn: 263
Chỉ cần các bạn chăm chú một chút vào câu chuyện kỳ lạ này các bạn sẽ dễ dàng tin rằng nó là sự thật. Mà câu chuyện này kéo dài không phải chỉ có một ngày.
Hàng tháng trời ròng rã, thậm chí hàng năm trời Jean Paul Asim tự giam mình trong phòng làm việc, ngày đêm ra sức bắt chước cho bằng được nét chữ của nhà văn nổi tiếng thời bấy giờ - Theodor Bushadew. Anh ta ăn không ngon, ngủ không yên chừng nào chưa làm được việc đó một cách hoàn hảo. Theodor Bushadew là thần tượng của anh ta từ rất lâu rồi. Giữa hàng nghìn người nổi tiếng Jean Paul đã chọn nhà văn này để làm thần tượng và anh ta làm mọi việc chỉ để giống hệt thần tượng của mình.
Jean Pail đã cạy cục kiếm được bản thảo sao những bức thư mà nhà văn nổi tiếng viết cho bạn bè và mọi người. Anh ta tin chắc rằng nếu anh ta có nét chữ giống hệt như thần tượng của mình thì nhất định anh ta sẽ trở thành Theodor Bushadew thứ hai.
Sự thực là dần dần theo thời gian Jean Paul cũng thấy mình giống với thần tượng của mình từ hình dáng đến cách suy nghĩ. Chẳng bao lâu anh ta cũng trở thành bản sao của nhà văn. Anh ta bắt đầu viết những tiểu thuyết và những bài báo của nhà văn, ốm đúng những căn bệnh mà nhà văn mắc phải, quan hệ với những người tình của nhà văn, nói những câu mà nhà văn thường nói...
Một lần tình cờ họ đã gặp nhau: thần tượng và người hâm mộ. Cả hai đều nghĩ rằng họ đã nhìn thấy chính mình trong gương và mỗi người đi về mỗi ngả.
Nhưng bất ngờ vào một ngày nhà văn chết trong một tai nạn do bị xe hơi cán chết. Còn Jean Paul thì, như có phép thần, đã thoát chết, vì dù cho anh ta có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì nét ngang trên chữ " T " anh ta viết vẫn cứ ngắn hơn một chút xíu.

20h30phút, nó vừa kết thúc một cuộc gọi về nhà, và cũng như những lần khác sau khi nói chuyện với mẹ nó muốn được chuyển máy cho cha, nhưng cũng như bao lần trước đó cuộc gọi luôn kết thúc k[…]
Truyện ngắn

Thì ra là quà bên B tặng lại chính là em thư ký này sao? Hắn chợt trâm ngâm suy nghĩ. Đúng là chúng nó chỉ mà tâng bốc lên thôi. Đã là thư ký dạn dĩ cỡ này rồi thì làm sao mà còn "trinh" cơ […]
Truyện ngắn

Những ngày cuối cùng của năm... Con thu mình vào một góc nhỏ trong quán Bean Cafe. Sài gòn vẫn náo nhiệt trong cái nắng hanh hao, vàng vọt. Nhìn dòng người tất bật trên đường mua sắm tết, co[…]
Truyện ngắn

Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì không có sách hay để tặng bạn. Vui vì làm được một việc mà người ta vẫn kháo nhau là "ga – lăng". Phương châm sống của […]
Truyện ngắn

Phải cố gắng lắm tôi mới về được đến nhà, lúc đi trên đường mấy lần trong đầu tôi cứ xuất hiện ý nghĩ vứt toẹt cái xe đạp đi rồi nhảy xe bus về nhưng nếu tôi làm thế thì không biết có được y[…]
Truyện ngắn
Ngày xửa ngày xưa, ở thị trấn nọ có một anh chàng rất lười biếng và cố chấp. Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà anh chàng lại cưới ngay một cô vợ cũng ngang bướng và lười biếng không k[…]
Truyện ngắn

Ngày 27 tháng chạp âm lịch, tiết trời se lạnh ở cái thôn quê vùng cao này, tôi vừa đặt chân xuống mảnh đất quê hương sau một ngày dài trên chuyến xe từ thành phố vượt qua nhiều đoạn đèo gập[…]
Truyện ngắn
Bác sĩ khuyên tôi nên đưa mẹ về nhà chăm sóc, bởi vì thời gian sống của người còn khoảng 3 tháng.Rời khỏi phòng bác sĩ, tôi nghẹn ngào, nước mắt dàn dụa trên má. Vậy là mọi hy vọng cứu sống […]
Truyện ngắn

Đừng xóa những gì mình không tự tay làm nên!
Chiều nay, khi vô tình lang thang trên voz, em kích chuột vào threat của một bạn trẻ. Bạn ấy nói lời vĩnh biệt trước khi từ bỏ một cộng đồng ra đi mãi mãi. Ngày xưa, khi lần đầu tiên được s[…]
Truyện ngắn