Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm
Bình chọn: 397
Bình chọn: 397
Bố mẹ biết được việc tôi trốn học quá nhiều, ép vào quản thúc và đưa đón tận nơi hàng ngày. Tôi không phải là đứa ngỗ ngược, hỗn láo hay ăn chơi bỏ bê học hành gì, nhưng tuyệt đối không thể nói tôi đã đi đâu trong những lần không đến lớp học thêm ấy. Miên biết được, cũng chỉ cười, và bảo không sao đâu. Tôi và cô chỉ còn gặp nhau trên lớp, nhưng khi Miên kể về chong chóng đã quay rực rỡ thế nào, tôi có thể nhắm mắt và hình dung chính xác được.
Thế rồi Miên cũng biến mất.
Thực ra nói biến mất cũng không phải, nhưng tôi đã không nhận thức được toàn bộ dấu hiệu đấy, không cảm được sự chia tay đến cận bên mình. Đến khi Miên đi rồi, tôi phải mất rất lâu mới nhận ra mọi thứ đã là sự từ biệt được thể hiện theo cách riêng của cô. Một buổi tối, Miên gọi điện, tôi nghe giọng Miên qua điện thoại hơi xa lạ, nhưng cô muốn gặp tôi ngay. Đi đâu, tôi thì thào, bố mẹ tôi đang ngồi xem tivi cách đấy không xa, theo dõi nhất cử nhất động của tôi. Đi xem tàu đêm, nhanh lên, nửa tiếng nữa, tớ chờ. Rồi dập máy. Tôi định gọi lại từ chối, nhưng Miên gọi điện cho tôi, hẳn có việc gì hơn là xem tàu đêm. Vẫn là ngày trong tuần, chẳng có lí do gì ra khỏi nhà sau bữa tối, tôi biết mở miệng xin bố mẹ sẽ chỉ nhận được cái lắc đầu. Lại còn xem tàu đêm nữa, bố mẹ sẽ nghĩ thằng con lại bày trò quỷ gì nữa đây. Thế là tôi lẳng lặng mở cửa sân, dắt xe ra ngoài và đạp thật nhanh trước khi bố mẹ kịp đứng dậy, lao ra và gọi lại.
Tôi đạp mải miết. Miên đã chờ ở ngoài cổng khu tập thể từ lúc nào, mặc một chiếc áo len màu xanh lá cây đậm và áo khoác dạ màu nâu sáng ấm áp. Miên ngồi sau xe tôi, chỉ đường và kể rất nhiều chuyện. Đủ mọi thứ. Từ những chuyện trong sách cô đọc đến những người trong lớp mà tôi nghĩ cô chẳng thân thiết bao giờ. Miên sao thế nhỉ, giọng cô cứ líu lo xen lẫn lo lắng hơi bất ngờ của tôi. Chúng tôi dừng xe ở một bãi hoang vắng, chỉ có dãy cột đèn trơ trọi rọi hai bên đường xe lửa. Miên vẫn nói không ngừng. Cô nói về cảm giác khi áp tai xuống mặt bàn và nghe thấy mọi âm thanh mà chỉ cần nhắm mắt cũng có thể nhìn thấy, nói về tiếng viết nhanh của tôi khi giải toán, viết chậm khi làm văn, và tiếng đánh bóng chì êm ru trong những bản vẽ kĩ thuật khó nhằng nhịt.
Tình cảm của tôi không là một chiều. Miên đã chăm chú lắng nghe, và mở cánh cửa của thế giới cô cho tôi. Nhưng tại sao lại là hôm nay, tại sao lại là buổi tối này, tại sao lại là chỗ lạ hoắc thế này. Tôi đặt tay mình áp má Miên, cậu sao thế, có chuyện gì phải không?
Miên không nói nữa, để ánh nhìn trượt dần khỏi khuôn mặt tôi, rơi xuống. Như thể câu hỏi tôi đã phá vỡ lớp bọc cô cố dựng lên, đẩy cô vào im lặng tột cùng. Rồi ngón tay của tôi cảm thấy hơi nóng bừng. Là giọt nước từ khoé mắt Miên rơi xuống. Miên bắt đầu khóc, và không ngừng lại được. Miên khóc trên vai tôi, khóc ngay khi đoàn tàu chạy qua. Đoàn tàu với ánh sáng lác đác ở những khoang hành khách. Tôi nhìn theo những điểm sáng mờ, những khuôn mặt lạ hoắc bơ phờ mệt mỏi vô cảm lãng đãng lướt qua rất nhanh, chỉ còn Miên khóc trên vai tôi. Cô nói gì đấy trong lúc khóc, trong lúc đoàn tàu cách khoảng chục mét chạy qua, và tôi không chắc là cô có nói không nữa. Miên không nói thêm gì, trước khi bước lên bậc tam cấp cô đặt vào tay tôi băng cassette, miết những ngón tay trên cổ tay tôi lần nữa, rồi chạy đi. Hình ảnh cuối cùng của Miên lưu trong trí nhớ tôi là như thế.
Ngày hôm sau, Miên không đến lớp. Cuối tuần, cô chủ nhiệm thông báo Miên đã chuyển nhà với bố mẹ đi nơi khác. Mọi người xì xào bất ngờ, nhìn tôi như thể là người duy nhất biết gì đó mà đã không nói gì cả, hoặc đơn giản là bàn tôi bị khuyết đi một người. Sau đó một thời gian, tôi chỉ nằm nhà nghe băng cassette là những bản nhạc của Kaguyahime thu lẫn với tiếng tàu xa xa, hoặc chạy đến khu tập thể Miên ở để nhìn lên ban công, thấy cánh của chong chóng duy nhất còn sót lại vẫn đang quay. Tôi không còn bấm bút khi lo lắng nữa, và hay áp mặt xuống bàn để nghe mọi âm thanh xung quanh.
Lớn lên, tôi có một vài người bạn gái, yêu và được yêu, chân thành và tin tưởng và vỡ tan và đau đớn. Như bất kì người trẻ nào đang và sẽ sống. Nhưng tôi biết dù tôi có thay đổi đến mức nào, dù mọi người có thay đổi đến mức nào, ai cũng sẽ giữ cho mình một sự dịu dàng cố hữu. Sự dịu dàng với bản thân đến từ một người khác. Sự dịu dàng ấm áp yêu thương chấp nhận và thấu hiểu khi tôi chỉ còn là một bản thể trong suốt. Đấy là thứ dịu dàng mà người lo sợ sẽ đánh mất. Đấy là thứ dịu dàng mà tôi lo sợ sẽ đánh mất.
Có lẽ tối nay tôi sẽ đi nhìn tàu đêm.

Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng. Chợt người học viên hỏi: "Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người[…]
Truyện ngắn

"Chúng ta không nhớ thời gian, mà nhớ những khoảnh khắc." YÊU Sinh nhật nàng, gã mua cho nàng chiếc bánh kem thật to và một bó hồng thật lãng mạn, định cho nàng một sự ngạc nhiên thú vị.[…]
Truyện ngắn

Khi bị ngộp nước vào cái ngày mùa xuân năm ấy, hai ý nghĩ tràn ngập trong tâm tưởng tôi. Trước tiên, tôi chắc rằng mình sắp chết đuối. Sau nữa tôi thấy ân hận vì đã nói dối Kenny. Quá vui s[…]
Truyện ngắn

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để n[…]
Truyện ngắn

Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ. Brian sẽ hiểu thôi. Nhà mình chẳng dư dả gì và anh cần phải ăn trưa nữa! Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bố vẫn […]
Truyện ngắn
Tất cả mọi thứ trên thế gian có thể thay đổi nhưng chị mãi mãi là chị của em. Càng lớn càng giống chị như đúc nhỉ! Ai cũng nói với tôi câu đó, người ta chắc như đinh đóng cột là như thế. H[…]
Tâm Sự
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc thật đa dạng và muôn màu muôn vẻ. Có lẽ vì vậy nên chúng ta ta cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi mà tất cả người dân của đất nước dưới sự trị vì của tướng Orangu, đều được hạnh […]
Truyện ngắn