XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm - BlogRadio.Yn.Lt
Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm

Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 385

Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm

12:33 - 01/09/2015
. Tôi vùng tay lại, tớ đâu có thở dài, mặt nóng dần lên như bị bắt gặp lúc đang làm việc xấu. Nhưng sao cô lại hỏi vậy, tôi nhìn sang cô bạn, đang áp một bên má xuống mặt bàn, cũng nhìn tôi, vẫn là cái ánh nhìn không vui đó. Cậu không cần phải làm thế nữa đâu, giọng Miên vang đều đều đến tai tôi như sợi dây tĩnh lặng. Thảng như nỗi lòng của tôi Miên đã thấu hết, và nhẹ nhàng thả tôi trôi tự do. Tay tôi lại cầm bút, như một phương thức ngăn cản sự bất an. Thế rồi, một lần nữa, Miên lại đặt tay vào cổ tay tôi, lần này rất đỗi dịu dàng, khẽ vuốt nhẹ ngón tay trên chỗ mà cô đã nắm bất ngờ lúc nãy, rồi buông tay, rồi cô quay mặt sang hướng khác. Tôi nhìn mái tóc đen mềm ấy một lúc, mỉm cười lúc nào không hay.


Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm


Vào mùa đông, Miên rất hay bị ốm. Tay cô lạnh và hơi tái. Ngay cả bây giờ, khi những chạm va và tương tác với người đã trở thành một dạng kinh nghiệm, và không còn cảm giác bỡ ngỡ khi nắm tay ai đó, tôi vẫn nhớ y nguyên lúc Miên đặt tay nhỏ trong lòng bàn tay tôi, hơi run và lạnh ngắt. Chúng tôi không ôm nhau, tôi và cô chỉ ngồi cạnh, và nắm tay. Chỉ nắm tay cũng quá đủ hạnh phúc cho một thằng nhóc trung học như tôi thời ấy.


Miên vẫn gục đầu trong những tiết lơ đãng, và đọc những quyển sách có cái tựa lạ hoặc tên tác giả nước ngoài khó phát âm. Thi thoảng Miên bị cơn cảm sốt hành hạ, vang trong lớp tiếng ho khan kéo dài. Lúc như thế, Miên tìm đến tay tôi và xiết chặt lại. Nhưng rồi Miên cũng nghỉ học. Đã gần một tuần tôi không nhìn thấy cô. Đến lúc đó, tôi mới nhận ra ngoài những cái nắm tay trong lớp, tại đúng chỗ ngồi này, còn lại tôi không biết gì về cô cả. Những đoạn hội thoại ngắn ngủi và đứt quãng. Miên không phải là người nói nhiều, tôi càng không phải là người bắt chuyện giỏi. Giờ nghĩ lại, là tôi quá vô tâm hay tình cảm thời ngây dại thường nguyên sơ và nỗi nhớ để yên là nỗi nhớ như thế.


Buổi chiều tôi trốn lớp học thêm, đạp xe tìm đường đến nhà cô bạn với dòng địa chỉ ngắn ngủi trên danh bạ lớp. Miên ở trong khu tập thể cạnh đường ray xe lửa, và nhìn ra xa thấy con sông lớn trắng xám bao quanh thành phố. Nhà chỉ có một mình, Miên pha cho tôi một cốc trà nóng, giọng hơi lào khào lạc đi, khuôn mặt dù xanh nhưng vẫn sáng bừng rạng rỡ. Phòng cô là một tủ sách khổng lồ với những quyển bìa đã cũ, những sách ngoại văn, và một ngăn kín đầy những đĩa vinyl to bản. Bố mẹ tớ từng học ở Nhật, đây là những thứ họ quý nhất. Mỗi lần nghe nhạc, hay đọc những quyển sách này, tớ thường nghĩ mình đang sống trong tuổi trẻ của bố mẹ.


Miên lướt tay trên dãy bìa đĩa, và dừng lại, lấy một đĩa ra và đặt vào máy. Đoạn dạo đầu bằng nhạc khí có dây vang lên da diết. Đây là bài tớ thích nhất, Miên cười, và ngồi xuống bên khung cửa ban công, đã được mở rộng ra và xây lại như balcony kiểu Pháp.


Trời hiu hiu lạnh, mắt cô nhìn xa xăm về dòng sông xám, tôi đứng bên cạnh nhìn theo. Thoảng có tiếng tàu chạy qua, xình xịch bình bịch. Cũng không sao cả. Hình ảnh đó đã trở thành một phần trong thời niên thiếu của tôi. Hình ảnh đó in sâu và khắc nét đến mức, tôi không thể nhớ chính xác mình đã nghỉ bao nhiêu lớp học, đã bấm chuông nhà Miên buổi chiều bao nhiêu lần, đã uống bao nhiêu cốc trà nóng, hay nghe đi nghe lại những bản nhạc của Kaguyahime ấy. Chúng tôi vẫn không nói chuyện gì nhiều, nhưng tôi cảm thấy nói chuyện không phải là quan trọng nữa. Chỉ vài tiếng ngắn ngủi, tôi và Miên ngồi cùng đọc sách và nghe nhạc. Những tác giả người Nhật, những truyện ngắn nước Nga. Tôi không chỉ thích cá nhân Miên nữa, tôi thích cả không khí bao quanh cô.


Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm


Thời ấy còn trẻ, anh đã không sợ gì cả. Chỉ là, sự dịu dàng của em, đã khiến anh lo sợ. Gì đấy, tôi đặt quyển sách xuống đầu gối, ngước lên. Lời bài hát đang nghe này, bố tớ hôm qua dịch cho nghe. Miên lẩm nhẩm hát theo lần nữa, rồi ngồi xuống cạnh tôi. Cậu hiểu không, An? Ý cô là tôi có hiểu lời bài hát không. Tôi lắc đầu. Mấy thứ tình yêu vĩ đại hay đau đớn xót xa, làm sao hiểu được cơ chứ. Miên không nói gì thêm, cùng tôi nghe tiếng tàu chạy qua. Mùa đông kết thúc rồi, Miên giơ tay ra đón khung gió ấm rồi nhoẻn miệng cười. Làm sao có thể lo sợ về sự dịu dàng của người khác nhỉ?


Miên rất thích chong chóng. Bằng một chuỗi cảm xúc nhiều lần nhìn thấy, tôi chợt hiểu ra điều đó. Miên thích gió, và thích nhìn chong chóng quay trong gió. Tôi mượn quyển sách kĩ thuật của đứa em tiểu học, cặm cụi mua giấy bìa về làm, dính vào những cây đũa tre. Nói dối người lớn là làm trang trí văn nghệ cho lớp, tôi nhận ra lần đầu tiên mình tự làm một điều gì đó vì người khác. Miên nhìn tôi cầm túi to đùng vào, ngạc nhiên đến lặng người đến mỉm cười hạnh phúc, khi tôi buộc từng chong chóng vào thanh sắt cong cong bên ban công kia. Như thế này, tôi hít một hơi dài, tớ có thể nhìn thấy nhà cậu từ xa, và biết là có chong chóng quay chờ tớ. Miên bước đến gần, vòng tay ôm tôi. Cả người tôi nóng bừng lên, lầ

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Cửu vạn trại hoa

Cửu vạn trại hoa

" Hoan, bạn luôn tìm cách làm người khác bị tổn thương! Nhưng rồi bạn sẽ là người bị thương nhiều nhất!" Một hồi chuông ngắn, rụt rè. Cánh cổng hé mở. Sau cổng sắt, hiện ra một vòm lá thẫm […]

Truyện ngắn

Người mẹ điên

Người mẹ điên

Ðây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ kh[…]

Truyện ngắn

Lòng tự trọng của loài chó

Lòng tự trọng của loài chó

Năm ấy tôi quen một huấn luyện viên dạy chó nghiệp vụ trong quân đội. Tôi hỏi anh: "Loại chó thông minh nhất có thể đạt được tới trình độ như thế nào?". Anh trả lời: "Trừ chuyện không biết n[…]

Truyện ngắn

Cánh cò trở về

Cánh cò trở về

Ở bến Lường, có vợ chồng lão Nguyên làm nghề chở đò ngang, cả hai tuổi đã ngoài 50 nhưng không có con.Ngôi nhà của họ nằm cô độc trên doi đất đâm ra sông, xung quanh là những lũy tre già xan[…]

Truyện ngắn

Tương kính như tân

Tương kính như tân

Tương kính như tân, cử án tề mi Vợ chồng coi nhau như khách quý, tôn trọng lẫn nhau mà giữ gìn hạnh phúc. Câu chuyện sau đây được trích từ sách “Đắc Nhân Tâm” của Dale Carnegie Bạn có biết[…]

Truyện ngắn

Nước biển

Nước biển

Thủy, em về nhà mẹ đi! Không!... có chết em cũng không về. Cô tên Thủy, mạng Đại hải thủy, là nước nơi biển lớn, có thể dung chứa được tất cả những hỷ, nộ, ái, ố của cuộc đời mình. Lòng […]

Truyện ngắn

Con nhớ mẹ!

Con nhớ mẹ!

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con, mẹ lúc nào cũng đẹp, mẹ đẹp nhất chính là đôi mắt. Nơi đó con nhìn thấy cả bầu trời yêu thương dành cho con. […]

Truyện ngắn

Họa sĩ Brekke

Họa sĩ Brekke

Thật hài hước và ngạc nhiên khi nghệ thuật được tôn vinh lại không nằm ở chính nó mà nằm ở những thứ phụ kiện kèm theo. Bạn có từng bị phân tán khi cảm nhận một tác phẩm nghệ thuật? Ingv[…]

Truyện ngắn

Sự hào phóng đích thực

Sự hào phóng đích thực

Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi […]

Truyện ngắn

Nếu vợ đã không còn yêu anh...

Nếu vợ đã không còn yêu anh...

Đêm qua nếu lúc trời đổ mưa là đúng 12 giờ đêm, vào giờ đó đứng rình ở ngoài nhà nghỉ của vợ thì đúng là một bi kịch. Cách đây mấy hôm, tôi nhận được một lá thư từ bạn đọc, một tâm sự riêng[…]

Truyện Blog

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất