Chiếc hộp kí ức
Bình chọn: 361
Bình chọn: 361
***
Những ngày đầu mới về nhà, tôi không có gì để làm ngoài việc đến thăm họ hàng, tụ tập với những đứa bạn chơi với nhau từ hồi còn đi học. Thời gian rảnh rỗi ở nhà, tôi thường xem ti vi, thi thoảng vào bếp, nấu vài món ngon cho cả nhà, rồi dọn dẹp nhà cửa. Sáng nay, khi tôi đang dọn phòng mình thì bất chợt nhìn thấy một thùng cát- tông cũ kĩ đã xỉn màu được xếp chồng lên trên giá sách. Tôi phủi nhẹ lớp bụi bên ngoài rồi mở ra. Tôi chợt mỉm cười. Nắng nghiêng nghiêng trên những bông cúc vàng ngoài ban công.
Đó là chiếc hộp cất giữ tất tần tật những kí ức, kỉ niệm của tôi trong suốt những năm tháng còn cắp sách tới trường. Đây là chiếc thiệp handmade ,vụng về những nếp gấp mà cậu bạn cùng bàn tự tay làm để xin lỗi tôi khi làm tôi khóc . Đây là que kem Tràng Tiền tôi giữ lại khi được anh khoá trên mà tôi thần tượng mua cho hôm đi cổ vũ đá bóng ở trường. Chiếc vòng tay bằng ốc đứa bạn thân đã kì công làm tặng tôi hôm sinh nhật. Những lá thư, mẩu giấy truyền chúng tôi tay nhau trong giờ học... Tôi giữ gìn những kỉ vật ấy như cất giữ báu vật quí giá nhất của mình về những tháng ngày tươi đẹp nhất của thời học sinh. Rồi tôi tìm thấy dưới đáy thùng cuốn sổ tay màu xanh ghi chi chít những công thức toán học...
Đó là cuốn sổ mà Huỳnh- cậu bạn lớp bên tặng tôi khi chúng tôi đang gấp rút ôn thi Đại học. Cậu ấy thông minh, học môn Toán cực siêu, lại hiền lành, tốt bụng, nên tôi rất quí mến cậu ấy. Cậu ấy cũng dành cho tôi sự quan tâm rất đặc biệt. Những ngày cuối cấp, chúng tôi hay cùng nhau học bài. Cậu ấy giảng bài cho tôi, giải thích cặn kẽ, rồi hỏi tôi có hiểu gì không, tôi gật gật. Nhưng kì thực là tôi chẳng chú tâm đến những gì cậu ấy nói, chỉ ngồi chăm chú nhìn cậu ấy cười mơ màng. Những lúc ấy, cậu ấy hay cốc đầu tôi rồi mỉm cười. Và nụ cười ấy sẽ làm tôi chếnh choáng như là bị say nắng . Rồi cậu ấy tặng tôi cuốn sổ tay chằng chịt những công thức Toán học. Biết tôi lười đọc nên cậu ấy đã viết vào những cuốn sách ấy những lời động viên rất ngộ nghĩnh. "Học hành chăm chỉ và đừng có để đầu óc bay trên mây", "Tớ biết là cậu rất thông minh mà?", "Đừng có ngủ gật đấy nhá".
Những buổi chiều sau khi tan học, chúng tôi hay cùng nhau đạp xe dưới hàng cây xanh mướt , rợp bóng mát. Chúng tôi kể với nhau về những dự định của mình khi vào Đại học, những ước mơ, kế hoạch của mình dành cho tương lai. Rồi một chiều nắng nhạt, khi những đám mây đang lững thững trôi trên bầu trời xanh mát, cậu ấy khẽ nắm tay tôi rồi bảo " Bọn mình nhất định cùng đỗ đại học nhé". Lời ước hẹn ấy khiến tôi lao đầu vào học...
Kí ức của bao nhiêu năm mà tôi ngỡ là chẳng còn nhớ nay bỗng ùa về rạng rỡ.Tôi muốn gặp cậu ấy nên đã tìm danh bạ của những đứa bạn cấp 3, gọi cho từng đứa để hỏi số điện thoại cậu ấy. Tôi bấm máy, trống ngực đập dồn dập khi nghe thấy tiếng đầu giây bên kia nhấc máy.
- A lô!
- Cậu..có phải là.. Huỳnh?
- Đúng rồi. Xin lỗi , ai đấy ạ?
- Tớ là Minh...
Rồi không nghe thấy cậu ấy nói gì. Tôi nhắc lại "Tớ Minh đây". Rồi tôi bảo cậu ấy, nếu không bận gì thì hãy gặp nhau. Cậu ấy đồng ý. Cuộc nói chuyện diễn ra chóng vánh...
Tôi đến chỗ hẹn sớm hơn 30 phút vì quá hồi hộp. Tôi không biết sau 4 năm không gặp, cậu ấy có khác nhiều không, liệu tôi có nhận ra cậu ấy, và cậu ấy, liệu có nhận ra tôi? Rồi tôi biết phải nói chuyện gì với cậu ấy? Nhắc lại kỉ niệm xưa hay hỏi về quãng thời gian 4 năm không gặp? Tôi đang băn khoăn với hàng loạt câu hỏi, thì một chàng trai bước đến phía bàn tôi. Tôi mỉm cười.
- Lâu quá rồi không gặp cậu.
- Ừ! Lâu quá rồi. Cậu ấy kéo ghế, ngồi xuống phía đối diện tôi.
Sau bao nhiêu năm, cậu ấy vẫn thế. Vẫn đôi mắt đen, sâu thẳm. Vẫn sống mũi cao cao và nụ cười sáng lấp lánh. Chỉ có điều, Huỳnh trước mặt tôi không phải là cậu bạn mà tôi biết năm 18 tuổi mà là một chàng trai. Lịch lãm với quần âu và áo sơ mi trắng, trưởng thành với vẻ mặt đĩnh đạc, chín chắn.
- Này, cậu hẹn tớ ra đây, không phải là chỉ là để ngắm tớ thôi đấy chứ?
Tôi bật cười.
- Tất nhiên là không rồi. Nếu tớ bảo tự nhiên

Nếu ông trời ban cho em một điều ước, em sẽ ước gì? Ừm...Nếu thật sự có một điều ước, em ước gì những khoảnh khắc hạnh phúc sẽ là mãi mãi. Vậy chị giúp em thực hiện nhé! Hằng là cô gái […]
Truyện ngắn

Rồi tất cả sẽ qua, chúng ta đều phải lớn lên, đổi thay, thời gian chẳng đợi ai bao giờ. Nhưng chuỗi ngày tuổi thiếu niên không bao giờ trở lại ấy, bạn đừng lo, thời gian sẽ giữ chúng trong n[…]
Truyện ngắn

"Những đêm như thế này em cũng không ngủ. Em sợ khi mở mắt thức dậy đã nhìn thấy mẹ em, mặc cái áo mẹ mua trong lúc vắng em, ra mở cửa. Vào nhà, em thấy một đôi giày đàn ông xa lạ. Và cái đè[…]
Truyện ngắn

Khoảng trống có một viên đá nhỏ
Bà cũng nghe kể – những tin kể khi ấy cứ dồn về bà tới tấp – chuyện ông ra ga đón vợ nhưng ngơ ngẩn không nhớ mặt vợ mình. Chỉ đến khi có người phụ nữ khập khiễng đi đến, đập mạnh vào vai ôn[…]
Truyện ngắn

Cuộc gặp gỡ mang tên định mệnh
Đủ nắng, hoa sẽ nở Đủ gió, mây sẽ bay Và, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy. Nhưng yêu thương đối với nó đã bao giờ là đủ? Vì vậy nên cuộc đời nó chưa bao giờ đong đầy hạnh phúc. Nó một c[…]
Tâm Sự

Tên của đóa hồng - Umberto Eco
Có lẽ, Umberto Eco muốn trao cho độc giả một cuốn sách để họ có thể thốt lên sau khi đọc xong: "Tôi đã đi cùng khắp, kiếm sự an bình, rốt cuộc chỉ tìm thấy nó khi ngồi ở một góc phòng với mộ[…]
Sách Hay

Mẹ chồng Thủy đã khóc rất nhiều, rất lâu sau đó, dù có mớ tóc con dâu cho làm tóc mướn, trẻ lại đôi phần, thỉnh thoảng bà vẫn khóc. Chiều đã tắt nắng. Từ công sở về, Thủy ngả lưng dưới hàng[…]
Truyện ngắn

Hình như em rất thích làm khó anh bằng những câu hỏi.... Từ lúc yêu nhau em hỏi anh rất nhiều câu hỏi. Rằng nếu có ngày anh không còn yêu em nữa thì anh có còn bên em không, rằng nếu em r[…]
Truyện Blog