Chiếc cầu
Bình chọn: 333
Bình chọn: 333
- Khó lắm
Bé tự nhủ! Mình sẽ xây lại cây cầu khác cho bố mẹ qua lại với nhau.
Bé biết bố mẹ còn giận nhau, làm cho họ gần nhau rất khó, song bé biết bây giờ bố mẹ chỉ còn một mối lo chung ấy là bé. Một hôm bé kêu đau đầu, mẹ bảo lên giường nằm, rồi đưa nhiệt kế, bé ngậm vào miệng. Một lúc sau bé lấy nhiệt kế ra xem, chẳng đến vạch đỏ gì cả. Lúc sau mẹ vào phòng bé nói khát nước, mẹ rót cho bé cốc nước ấm. Chờ lúc mẹ đi ra, bé nhúng nhiệt kế vào nước nóng, chờ nhiệt kế lên tới vạch đỏ, bé lấy ra đưa cho mẹ. Mẹ xem, la lên hoảng hốt:
- Trời ơi, sốt rồi, nóng quá, 39 độ.
Bố nghe chạy vào, cả hai nhìn nhau lo lắng. Mẹ nói:
- Đem con đi bác sĩ, em chuẩn bị cho nó, anh lo xe.
Bố nói:
- Khoan đã, chờ cho nó viên thuốc giảm nhiệt.
Cả mấy tháng nay bố mẹ không mở miệng nói với nhau lời nào. Đây là chiến công đầu tiên của bé. Bé nằm im, mắt lim dim trong bụng vui lắm vì họ đã trúng kế, nhưng bé lại giả vờ mệt mỏi đau đớn. Mẹ ngồi bên nhìn bé lo âu:
- Môi nó khô quá, đỏ quá, sốt cao là phải!
Bố đứng đầu giường nhìn bé, nói:
- Trông ngực con nhấp nhô thở gấp, chẳng cần đo cũng biết nó sốt cao. Coi chừng nóng quá nổi kinh phong.
Bố mẹ lo nước đá đắp lên trán cho bé. Bé nằm nghe, cố cắn môi nín cười. Môi đỏ vì bé vừa cắn môi, môi khô vì mấy ngày qua gió bấc thổi môi ai chẳng khô. Ngực nhấp nhô vì bé bấm bụng cố nín cười. Bé biết cả bố mẹ đều là người có học, tinh nhạy, lần này sở dĩ họ bị lừa chính là vì quá lo cho bé. Bé giả vờ đau đớn đưa bàn tay lên chới với. Mẹ vội nắm tay bé, quì xuống cạnh bé hỏi: "Con thấy trong người thế nào?". "Mệt lắm...", bé giả giọng thều thào. Bé đưa bàn tay kia lên. Bố vội nắm lấy và cũng ngồi xuống cạnh bé. Bây giờ trong tay bé là hai bàn tay bố mẹ. Bé bóp chặt hai bàn tay đã đan vào nhau, bật cười thành tiếng. Bố mẹ rứt tay lại. Bé la:
- Cầu đã bắt xong, nối nhịp. Cấm phá!
Bố mẹ giật nảy mình:
- Thế ra con chẳng đau ốm gì cả hay sao?
Bé giả vờ rên rỉ:
- Sao lại không đau? Đau lắm chớ. Bố mẹ giận nhau như thế làm sao con không đau được.
Bố mẹ cùng cười:
- Thằng này ghê thật!
Bé kéo đầu hai người lại:
- Hôn đi! Mắc cỡ thì hôn chung, cả ba...

Dương à! Tớ biết giờ này cậu đang ở một nơi rất xa, một nơi rất xa so với thế giới của tớ, ở nơi đó chỉ có nắng và có gió. Nhưng dù cậu ở một nơi nào đi chăng nữa, một nơi xa xôi nào đi chă[…]
Truyện ngắn

Hai tư giờ để sống, hai tư giờ để yêu và cả cuộc đời để thất bại
Chúng ta cùng thi đỗ đại học. Chúng ta cùng học một lớp.Chúng ta cùng làm một nghề. Buổi sáng chúng ta cùng ăn phở. Buổi trưa chúng ta cùng ngồi một quán cà phê gà gật. Vậy, tại sao có những[…]
Truyện ngắn

Cái tin Lả sắp về làm dâu nhà ông Tèn Lua làm cả bản xôn xao. Trong cái vùng này ai mà không biết nhà ông Tèn Lua là giàu nhất, nhà ông không nhiều ngô thóc nhưng tiền kiếm ra một tháng đủ[…]
Truyện ngắn
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được
"Đôi khi, cuộc đời đặt tờ giấy bạc một tràm đô lên mặt tủ, nhưng mãi đến sau này khi bị nó chơi thì mày mới nhận ra." Vì chia tay với bạn gái mà tôi quay trở lại nhà bố mẹ ở tuổi hai mươi t[…]
Truyện ngắn

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ[…]
Truyện ngắn

Đó là lần đầu tiên tôi đợi ở trạm xe và chờ lên xe buýt. Có một chiếc xe tôi thường nhìn thấy, người lái xe là người tôi quen và quý mến. Hẳn rằng tôi sẽ lên chiếc xe mà với tôi nó là que[…]
Truyện Blog

Ở đời, chuyện nực cười nhất chính là khi yêu, hầu hết phụ nữ đều hiến dâng tất cả, còn đàn ông thì lại luôn biết giữ riêng cho mình. Anh biết không anh? Tình cảm không bao giờ là trò chơi đ[…]
Truyện Blog

Hai đứa nó cứ ngồi đó. Mặc cho những hạt mưa lạnh tanh rơi xuống và thấm dần vào da thịt, rửa trôi những giọt nước mắt, rửa trôi cả những mảng buồn đã bám rễ trong long con bé từ những ngày[…]
Truyện ngắn