Chỉ còn là quá khứ
Bình chọn: 489
Bình chọn: 489
Những món anh tôi làm đều dựa theo sở thích của anh, tôi muốn làm anh thoải mái khi ở nhà, có thể thưởng thức những hương vị mà anh yêu thích. Hai chúng tôi vẫn trầm mặt, anh ăn phần cơm anh, tôi ăn phần cơm tôi. Nhiều lúc tôi không nghĩ ra được rốt cuộc đây có phải là một gia đình hay không, cảm giác bên anh hoàn toàn khác xa với những gì tôi biết trước đây, anh đã thay đổi, thay đổi đến mức tôi không nhận ra được, đâu là con người thật của anh.
Tôi đặt chén cơm xuống, ngước mắt lên nhìn anh, giọng nói lãnh đạm xa cách:
- Quân, chúng ta không thể sống như thế này được nữa.
Không biết từ lúc nào chúng tôi đã trở nên như hiện tại, khách sáo như hai người xa lạ. Nhìn thấy biểu hiện gần đây của của anh tôi cũng đủ can đảm quyết định làm cho ngày này đến nhanh hơn dự tính, sự chịu đựng của tôi cũng đã đến giới hạn.
- Em muốn nói gì?
Hai tay tôi chấp trước mặt, ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi, môi hiện lên nụ cười thản nhiên.
- Chúng ta ly hôn đi.
- Em đang nói giỡn với anh đó à?
Sức chịu đựng của tôi đã đến hồi cạn kiệt, đêm qua anh làm gì, tôi đều nhìn thấy rõ mồn một. Tôi nhìn anh, cười mỉa mai, lấy chiếc laptop được để cạnh bên bàn ra, bắt cái đoạn video mà bé Hà đã gửi qua lúc sáng.
Trong màn hình xuất hiện hình ảnh người con gái với thân hình quyến rũ, bàn tay cô ta đang áp chặt lên vòm ngực rắn chắc của người đàn ông đang nằm bên dưới, mà người đàn ông đó không ai khác mà chính là chồng tôi. Anh cười ngọt ngào với cô ta, hoàn toàn khác xa với gương mặt lạnh lùng như hiện tại đang nhìn tôi, quả thật rất buồn cười, con người có thể thay đổi chỉ vì một chút dục vọng nảy sinh trong một thời gian ngắn để phản bội tình yêu bền vững đang trong thời gian hôn nhân.
Tôi không thể nghe thấy bọn họ nói gì, nhưng nhìn qua hình ảnh thì còn lời nói nào có thể biện minh cho những hành động ghê tởm này. Đôi chân thon dài của cô ta quấn lấy eo anh, mọi thứ diễn ra trước mắt, anh không chối, cũng không dám nhìn hình ảnh mà diễn viên chính bên trong chính là anh. Tôi biết bây giờ trong anh đang có một sự nhục nhã ê chề, tôi thấy thật buồn cười, làm rồi lại thấy nhục, đó chẳng khác nào một thằng đàn ông hèn hạ.
- Từ trước đến nay người đùa giỡn tôi, chính là anh. Chấm dứt hết đi Quân à, tôi không muốn mình làm con rối trong mắt anh, không muốn thấy sự lạnh nhạt của anh khi nhìn thấy tôi, nó hoàn toàn khác xa với nụ cười dâm đãng của anh khi cùng người đàn bà kia. Sự lừa gạt của anh đối với tôi đã chấm dứt hết mọi thứ, tôi nghĩ mình không đủ can đảm để tha thứ. Anh biết không, tôi yêu anh đến trái tim này làm anh rỉ máu, yêu hết những gì mà tôi có. Tôi nguyện im lặng, chờ anh sửa đổi mà quay về bên tôi, còn anh? Anh đã làm gì cho tôi, anh đi về khuya là vì bên cạnh cô ta, anh biết ngôi nhà này chỉ mình tôi, lạnh lẽo như thế nào không? Anh có từng nghĩ tôi cũng như những người đàn bà khác, mong chồng mình về nhà cùng ăn một bữa ăn gia đình hạnh phúc, mong được như những cô gái khác được người mình yêu dẫn đi dạo quanh thành phố vào những ngày cuối tuần. Mọi thứ ao ước của tôi đều do anh một ta phá bỏ, tôi sẽ cho anh được tự do, làm những gì mà anh thích, tôi sẽ không làm kì đà nữa, không làm người phụ nữ ngu ngốc chờ chồng về khi chỉ biết đó là vô vọng.
Anh vẫn im lặng, không nói bất cứ câu gì, ngay cả can đảm ngước lên nhìn gương mặt tôi cũng không dám. Từ trước đến nay, trước mặt anh tôi luôn là người phụ nữ hiền lành, nết na, chưa bao giờ nói ra những lời nói tuyệt tình như thế. Trong trò chơi tình yêu này, cô đã thua, nhưng anh lại hoàn toàn không thắng, anh cũng thua, thua bởi vì sự ích kỷ của mình, thua bởi vì những đồng tiền dục vọng.
Thấy anh vẫn cúi đầu xuống, tôi lấy dưới bàn ra một giấy tài liệu. Bên trong chính là đơn ly hôn, tôi đã làm nó cách đây nữa năm, tôi cứ nghĩ chỉ cần mình có lòng vị tha thì sẽ mãi mãi không bao giờ sử dụng đến nó, nhưng xem ra ngày này cuối cùng cũng đến. Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là một sai lầm, tôi phải nhanh chống kết thúc nó thôi.
- Anh kí tên đi.
Không biết có phải do những lời nói của tôi làm anh hoảng loạn hay không, tôi nhìn thấy bàn tay đang cầm bút của anh không ngừng rung rẩy, thì ra cũng có lúc người đàn ông này bị tôi làm cho sợ hãi như thế này. Có thể anh chưa từng thấy vợ mình thật sự nổi cáu, đúng tôi chưa từng nổi cáu, hiện tại cũng thế, tôi chỉ dùng những lời nói thiết tha nhất dành cho anh. Không đánh, không tát, không sỉ vã, tôi chỉ có thể làm bấy nhiêu, tôi thật sự rất mệt mỏi.
- Mai anh sẽ kí.
Tôi không nhìn anh mà đứng lên xoay người vào

"Chém cha cái số làm công nhân" ở các khu công nghiệp 1. Biên hoà quá phức tạp! Đó là lời nhận xét của nó khi ở đó đúng một tháng vài ngày.Đậu đại học là nó biến gấp rồi.Cũng may thời gia[…]
Truyện ngắn
Mình nhìn xuống dưới. Bạn bè vừa dứt tràng vỗ tay. Hội đồng phản biện đang hội ý cho điểm. Giá mà họ cứ hội ý mãi. Bởi vì chỉ ngay sau đấy thôi, đời sinh viên của mình đã kết thúc rồi. 16 nă[…]
Truyện Blog

Không đọc nếu bạn sợ ma Dương bằng tuổi tôi.Thời ấy, nó là đứa con gái trẻ đẹp nhất Làng Lòi. Đêm nào, bọn con trai ngoài xóm cũng đến tán tỉnh rất đông. Những đêm có bọn con trai tới chơi, […]
Truyện ngắn

" Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười. Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!" Khi tôi lên giường đi ngủ là 11 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ những bông tuyết nhỏ đang rơi. […]
Truyện ngắn
Vẫn ở rất gần nhau nhưng sao thấy xa quá. Khoảng cách địa lý luôn đo được bằng thước nhưng khoảng cách của tâm hồn sẽ chẳng thể đo được nếu không có sự đồng điệu giữa 2 cá thể đang giận nhau[…]
Tâm Sự

Người ta ghen bởi vì người ta yêu! Đừng yêu nhiều quá mà trở nên cuồng ghen! "Anh dạo này khỏe không? Công việc có tốt không? Em đang buồn quá. Giá mà ngày đó...thì giờ em khôn[…]
Truyện ngắn

Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên
Cứ hồn nhiên đi em, bình yên sẽ đến mà... Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng. Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành t[…]
Truyện Blog

Chợt nghĩ, trên lưng cha, là cả một khoảng trời rộng lớn và vô cùng êm ái. Chỉ cần được cha cõng, sẽ cảm thấy hạnh phúc và yên bình vô biên. Hôm nay, trong quán ăn nhanh, gần chỗ ngồi củ[…]
Truyện Blog