Chỉ còn là quá khứ
Bình chọn: 488
Bình chọn: 488
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổii")
Mọi thứ đã kết thúc, tôi và anh đã không còn la vợ chồng của nhau nữa, anh đi con đường anh, tôi đi con đường tôi.
***
1.
Trên thế gian này luôn tồn tại hai chữ được gọi là quá khứ, nó như một thứ thật xa xỉ, muốn quên cũng khó, muốn nhớ cũng chẳng dễ dàng gì. Ngày đó tôi còn là con bé chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ xong dậy rồi xách cặp đi học, chẳng biết làm bất cứ công việc gì cả. Mẹ thường bảo rằng, con gái con lứa như vậy lớn thì khỏi thằng nào đem về nhà.
Ở cái tuổi còn ngây thơ hồn nhiên đó tôi nào hay biết lời mẹ nói có hiệu nghiệm như thế nào, giờ đây nhìn lại tôi thấy mình thật đúng là lười sinh ra mất khôn. Lười quan sát chồng, lười ghen tuông, lười chú ý đến những cuộc điện thoại giữa đêm vang vọng trong phòng khách, ừ thì anh nói công việc tôi sẽ nghe theo là anh bận công việc, ừ thì anh nói công ty có chút chuyện tôi cũng sẽ nghe theo công ty có chút chuyện, anh muốn đi giờ nào anh đi, anh muốn về giờ nào anh về. Bởi lẽ trong trái tim chúng tôi có thể hai chữ "Tình yêu" chưa được khắc họa một cách sâu sắc.
Tôi tin tưởng anh, cái ngày mà quyết định đi đến hôn nhân tôi đã hứa với lòng, trong tình yêu nhất định phải tin tưởng, không nghi ngờ lung tung, như thế mọi thứ mới thuộc về chính bản thân mình. Nhưng có thể tôi đã sai, sai khi tin một người đàn ông mà ngay cả tư cách được tôi yêu cũng hoàn toàn không đáng.
Làm vợ anh ba năm, tôi biết rõ tính cách của anh, anh tham vọng, anh muốn tiến xa hơn cái vị trí trưởng phòng với số tiền lương ít ỏi mỗi tháng. Tôi cũng làm công viên nhân chức, mỗi tháng kiếm được cũng chỉ từ mức lương 4 đến 5 triệu đồng. Giờ hành chính thì cậm cụi làm việc trong công ty, chiều về đến nhà thì dọn dẹp nấu ăn chờ đợi chồng về. Thế mà có nhiều lúc anh chẳng thèm gọi điện báo, đi đến khuya mới bước vào cửa nhà mang theo mùi rượu làm tôi khó chịu. Bữa cơm trên bàn đã sớm nguội lạnh, gương mặt tôi cũng theo đó mà trở nên lạnh lùng đến lạ thường, nhưng tôi không nói, tôi không trách, chỉ bước đến bên cạnh anh, cởi áo khoác trên người anh, dìu anh ngồi xuống ghế.
Tôi tự biết đó là cái bổn phận của một người làm vợ, tôi nhẫn nhịn vì hạnh phúc tương lai của chính mình, trước đây khi mới lấy nhau, tôi hay cằn nhằn anh đi về trễ, hay khó chịu khi anh mang trên người cái mùi nặc nồng phong trần này về nhà. Anh trách tôi, anh nói rằng làm vợ chỉ cần ở nhà chăm sóc gia đình, sinh một đứa con là được rồi, không cần quan tâm đến những chuyện khác nữa. Từ đó tôi nghe theo lời anh, nhưng tôi sẽ không vì thế mà từ bỏ công việc mình thích, anh muốn làm gì thì làm, tôi lười phải cãi vã như những cặp vợ chồng khác, tôi không muốn môi trường hiện tại khiến những đứa con sau này của tôi và anh không thể trưởng thành một cách hoàn thiện như những đứa trẻ khác.
2.
Hôm nay trong công ty có nhiều công việc nên tôi đã gọi điện nói cho anh biết tôi không về, ở lại làm cho đến khi nào xong việc thì thôi, chắc có thể cũng gần sáng. Đây không phải chuyện ngày một ngày hai nên anh cũng không hỏi nhiều, chỉ ậm ừ cho qua chuyện mà thôi. Tôi nghĩ chắc anh cũng chẳng mong tôi về, tôi cúp điện thoại, trên môi vẫn duy trì nụ cười mỉa mai.
- Chị cứ tiếp tục nhẫn nhịn như thế này sao?
Hà, đứa em gái ruột duy nhất của tôi. Nó biết tôi đang buồn chuyện gì, nhiều lần tôi bắt gặp anh đi cùng người đàn bà khác cũng là do nó điện thoại nói với tôi. Tôi không biết phải nên cảm ơn nó hay là trách khứ nó xen vào chuyện cuộc sống của vợ chồng tôi, nhưng cũng nhờ nó tôi mới biết được đằng sau cái vẻ mặt không màn chuyện đời đó lại là một gương mặt khác.
Tôi đang ở bên nhà mẹ đẻ, tôi mệt mỏi cái cảnh chạm mặt mà như người xa lạ của anh lắm rồi. Cuộc sống như thế làm tôi thấy khó chịu, tủi nhục biết chừng nào, tôi không biết rốt cuộc mình có điểm nào không tốt mà khiến anh đối xử với tôi như thế.
- Chị không biết, có thể anh ấy bận nhiều công việc thôi. Sau này sẽ thay đổi mà, chị không muốn bỏ vỡ hạnh phúc gia đình như thế.
Hà ngồi xuống ôm tôi:
- Chị thật ngốc, vì một người như anh ta, không đáng.
Ấn tượng của Hà về anh lúc đầu rất tốt, nhưng khi lấy nhau vài năm tính cách của anh làm con bé thấy rất khó chịu. Không còn mỉm cười, vỗ đầu con bé như hồi trước nữa, chỉ gật đầu nhẹ khi chạm mặt rồi quay người biến mất. Con người nói trở mặt là trở mặt, nói không quen biết là không quen biết, thật khó trách nhiều người phụ nữ lương thiện lại cưới nhầm người chồng như thế. Nhưng ai cũng được, nhưng đối với người chị mà con bé yêu thương là không thể.
3.
Mọi chuyện cứ diễn ra một cách bình thường, cho đến một ngày anh bắt đầu khiến tôi cảm thấy, sự duy trì này có lẽ ngay từ đầu đã là một sai lầm. Tối hôm đó vẫn như thường lệ, tôi nấu cơm, giặc giũ quần áo chờ anh về.
"Cạch"
Tiếng mở cửa van
Tôi không cố gắng bắt hoa mặt trời hướng về phía mình nữa, vì đơn giản nắng mới là thứ nó cần. Cái bạn lớp trưởng 12A dễ thương nhỉ? Nghe nói còn học giỏi nữa. Thì sao? Lại say nắng nữa h[…]
Truyện ngắn

Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình. Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con lên giường[…]
Truyện ngắn

Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt dâng lên, càng lúc càng nhiều, cho tới khi mí mắt không thể cầm giữ được.[…]
Truyện ngắn

Tôi thương em gái sao thiệt thòi quá, suốt một thời xuân xanh đều dành hết cho chị. Nhìn đời em chưa có lấy một ngày sung sướng. Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết nhữ[…]
Truyện ngắn
Tạm biệt thời sinh viên năng động. Tạm biệt ghế đá, vườn hoa nơi sân trường Tự nhiên yêu dấu. Tạm biệt giảng đường với phấn trắng bảng đen. Tạm biệt những con người đã cho tôi một quãng thời[…]
Truyện ngắn
Em có thể nắm tay anh lần nữa được không?
Anh biết tất cả sự thật về sự "phản bội" của em. Nhưng anh không đủ dũng khí để xin em tha thứ. Liệu rằng em có thể nắm tay anh lần nữa không. Người yêu cũ của anh? Mùa đông năm ấy, anh chở[…]
Tâm Sự

Ngày xưa có người hỏi Aristotle "Tại sao có nhiều người đàn bà đẹp lại lấy đàn ông chẳng ra gì?". Nhà hiền triết trả lời "Bởi vì đàn ông thông minh chẳng dại gì lại lấy đàn bà đẹp". Một câu […]
Truyện Blog

Bây giờ anh mới biết phụ nữ có cho riêng mình một giới hạn.Mỗi lần cô đều tha thứ cho anh vì anh chưa ép cô đến giới hạn đó. Phụ nữ họ sẽ không nói cho đàn ông biết giới hạn đó đến đâu. Giới[…]
Truyện Blog