Chỉ còn là quá khứ
Bình chọn: 483
Bình chọn: 483
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổii")
Mọi thứ đã kết thúc, tôi và anh đã không còn la vợ chồng của nhau nữa, anh đi con đường anh, tôi đi con đường tôi.
***
1.
Trên thế gian này luôn tồn tại hai chữ được gọi là quá khứ, nó như một thứ thật xa xỉ, muốn quên cũng khó, muốn nhớ cũng chẳng dễ dàng gì. Ngày đó tôi còn là con bé chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ xong dậy rồi xách cặp đi học, chẳng biết làm bất cứ công việc gì cả. Mẹ thường bảo rằng, con gái con lứa như vậy lớn thì khỏi thằng nào đem về nhà.
Ở cái tuổi còn ngây thơ hồn nhiên đó tôi nào hay biết lời mẹ nói có hiệu nghiệm như thế nào, giờ đây nhìn lại tôi thấy mình thật đúng là lười sinh ra mất khôn. Lười quan sát chồng, lười ghen tuông, lười chú ý đến những cuộc điện thoại giữa đêm vang vọng trong phòng khách, ừ thì anh nói công việc tôi sẽ nghe theo là anh bận công việc, ừ thì anh nói công ty có chút chuyện tôi cũng sẽ nghe theo công ty có chút chuyện, anh muốn đi giờ nào anh đi, anh muốn về giờ nào anh về. Bởi lẽ trong trái tim chúng tôi có thể hai chữ "Tình yêu" chưa được khắc họa một cách sâu sắc.
Tôi tin tưởng anh, cái ngày mà quyết định đi đến hôn nhân tôi đã hứa với lòng, trong tình yêu nhất định phải tin tưởng, không nghi ngờ lung tung, như thế mọi thứ mới thuộc về chính bản thân mình. Nhưng có thể tôi đã sai, sai khi tin một người đàn ông mà ngay cả tư cách được tôi yêu cũng hoàn toàn không đáng.
Làm vợ anh ba năm, tôi biết rõ tính cách của anh, anh tham vọng, anh muốn tiến xa hơn cái vị trí trưởng phòng với số tiền lương ít ỏi mỗi tháng. Tôi cũng làm công viên nhân chức, mỗi tháng kiếm được cũng chỉ từ mức lương 4 đến 5 triệu đồng. Giờ hành chính thì cậm cụi làm việc trong công ty, chiều về đến nhà thì dọn dẹp nấu ăn chờ đợi chồng về. Thế mà có nhiều lúc anh chẳng thèm gọi điện báo, đi đến khuya mới bước vào cửa nhà mang theo mùi rượu làm tôi khó chịu. Bữa cơm trên bàn đã sớm nguội lạnh, gương mặt tôi cũng theo đó mà trở nên lạnh lùng đến lạ thường, nhưng tôi không nói, tôi không trách, chỉ bước đến bên cạnh anh, cởi áo khoác trên người anh, dìu anh ngồi xuống ghế.
Tôi tự biết đó là cái bổn phận của một người làm vợ, tôi nhẫn nhịn vì hạnh phúc tương lai của chính mình, trước đây khi mới lấy nhau, tôi hay cằn nhằn anh đi về trễ, hay khó chịu khi anh mang trên người cái mùi nặc nồng phong trần này về nhà. Anh trách tôi, anh nói rằng làm vợ chỉ cần ở nhà chăm sóc gia đình, sinh một đứa con là được rồi, không cần quan tâm đến những chuyện khác nữa. Từ đó tôi nghe theo lời anh, nhưng tôi sẽ không vì thế mà từ bỏ công việc mình thích, anh muốn làm gì thì làm, tôi lười phải cãi vã như những cặp vợ chồng khác, tôi không muốn môi trường hiện tại khiến những đứa con sau này của tôi và anh không thể trưởng thành một cách hoàn thiện như những đứa trẻ khác.
2.
Hôm nay trong công ty có nhiều công việc nên tôi đã gọi điện nói cho anh biết tôi không về, ở lại làm cho đến khi nào xong việc thì thôi, chắc có thể cũng gần sáng. Đây không phải chuyện ngày một ngày hai nên anh cũng không hỏi nhiều, chỉ ậm ừ cho qua chuyện mà thôi. Tôi nghĩ chắc anh cũng chẳng mong tôi về, tôi cúp điện thoại, trên môi vẫn duy trì nụ cười mỉa mai.
- Chị cứ tiếp tục nhẫn nhịn như thế này sao?
Hà, đứa em gái ruột duy nhất của tôi. Nó biết tôi đang buồn chuyện gì, nhiều lần tôi bắt gặp anh đi cùng người đàn bà khác cũng là do nó điện thoại nói với tôi. Tôi không biết phải nên cảm ơn nó hay là trách khứ nó xen vào chuyện cuộc sống của vợ chồng tôi, nhưng cũng nhờ nó tôi mới biết được đằng sau cái vẻ mặt không màn chuyện đời đó lại là một gương mặt khác.
Tôi đang ở bên nhà mẹ đẻ, tôi mệt mỏi cái cảnh chạm mặt mà như người xa lạ của anh lắm rồi. Cuộc sống như thế làm tôi thấy khó chịu, tủi nhục biết chừng nào, tôi không biết rốt cuộc mình có điểm nào không tốt mà khiến anh đối xử với tôi như thế.
- Chị không biết, có thể anh ấy bận nhiều công việc thôi. Sau này sẽ thay đổi mà, chị không muốn bỏ vỡ hạnh phúc gia đình như thế.
Hà ngồi xuống ôm tôi:
- Chị thật ngốc, vì một người như anh ta, không đáng.
Ấn tượng của Hà về anh lúc đầu rất tốt, nhưng khi lấy nhau vài năm tính cách của anh làm con bé thấy rất khó chịu. Không còn mỉm cười, vỗ đầu con bé như hồi trước nữa, chỉ gật đầu nhẹ khi chạm mặt rồi quay người biến mất. Con người nói trở mặt là trở mặt, nói không quen biết là không quen biết, thật khó trách nhiều người phụ nữ lương thiện lại cưới nhầm người chồng như thế. Nhưng ai cũng được, nhưng đối với người chị mà con bé yêu thương là không thể.
3.
Mọi chuyện cứ diễn ra một cách bình thường, cho đến một ngày anh bắt đầu khiến tôi cảm thấy, sự duy trì này có lẽ ngay từ đầu đã là một sai lầm. Tối hôm đó vẫn như thường lệ, tôi nấu cơm, giặc giũ quần áo chờ anh về.
"Cạch"
Tiếng mở cửa van

Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố. Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải[…]
Truyện ngắn

Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến […]
Truyện ngắn

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!". Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đ[…]
Truyện ngắn
Bài Giáo dục công dân dạy thấy bạn sai phải nhắc nhở. Nhưng đó là lí thuyết, còn thực tế, quay cóp mà góp ý thì tình bạn đổ vỡ là cái chắc! Sinh hoạt lớp. Cô chủ nhiệm nêu tên Tiệp. Đêm trư[…]
Truyện ngắn
Đừng để cuộc sống phải hối tiếc
Biết vậy, vào đầu giờ học tôi chỉ hỏi thử trong lớp có ai muốn kể lại chuyện mình đã làm điều đó như thế nào? Tôi đoan chắc rằng cánh tay đầu tiên giơ lên sẽ là một phụ nữ. Nhưng không, một […]
Truyện ngắn

Nếu có làm tổn thương một người đàn ông yêu thương mình. Cũng không cần phải có mặc cảm tội lỗi. Vì nếu không, chắc chắn một hay nhiều lần trong đời, hoặc họ sẽ làm tổn thương ta, hoặc làm t[…]
Truyện Blog

Đó là lần đầu tiên tôi đợi ở trạm xe và chờ lên xe buýt. Có một chiếc xe tôi thường nhìn thấy, người lái xe là người tôi quen và quý mến. Hẳn rằng tôi sẽ lên chiếc xe mà với tôi nó là que[…]
Truyện Blog

Người ta nói nhiều về sự cô đơn, như nó đã trở thành một phần của cuộc sống, nhưng chẳng ai có thể chấp nhận được. Tôi vẫn luôn tự hỏi bản thân mình và những người bạn của tôi, cô đơn là gì[…]
Truyện Blog

Ai trải qua rồi sẽ hiểu, đâu là giới hạn cảm xúc!
Tôi viết cho câu chuyện của riêng mình! Tình yêu, hạnh phúc và những nỗi đau. Anh là một công nhân bình thường, còn tôi là sinh viên năm hai trường kinh tế hàng đầu cả nước. Anh không có họ[…]
Tâm Sự