Chỉ còn là quá khứ
Bình chọn: 509
Bình chọn: 509
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổii")
Mọi thứ đã kết thúc, tôi và anh đã không còn la vợ chồng của nhau nữa, anh đi con đường anh, tôi đi con đường tôi.
***
1.
Trên thế gian này luôn tồn tại hai chữ được gọi là quá khứ, nó như một thứ thật xa xỉ, muốn quên cũng khó, muốn nhớ cũng chẳng dễ dàng gì. Ngày đó tôi còn là con bé chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ xong dậy rồi xách cặp đi học, chẳng biết làm bất cứ công việc gì cả. Mẹ thường bảo rằng, con gái con lứa như vậy lớn thì khỏi thằng nào đem về nhà.
Ở cái tuổi còn ngây thơ hồn nhiên đó tôi nào hay biết lời mẹ nói có hiệu nghiệm như thế nào, giờ đây nhìn lại tôi thấy mình thật đúng là lười sinh ra mất khôn. Lười quan sát chồng, lười ghen tuông, lười chú ý đến những cuộc điện thoại giữa đêm vang vọng trong phòng khách, ừ thì anh nói công việc tôi sẽ nghe theo là anh bận công việc, ừ thì anh nói công ty có chút chuyện tôi cũng sẽ nghe theo công ty có chút chuyện, anh muốn đi giờ nào anh đi, anh muốn về giờ nào anh về. Bởi lẽ trong trái tim chúng tôi có thể hai chữ "Tình yêu" chưa được khắc họa một cách sâu sắc.
Tôi tin tưởng anh, cái ngày mà quyết định đi đến hôn nhân tôi đã hứa với lòng, trong tình yêu nhất định phải tin tưởng, không nghi ngờ lung tung, như thế mọi thứ mới thuộc về chính bản thân mình. Nhưng có thể tôi đã sai, sai khi tin một người đàn ông mà ngay cả tư cách được tôi yêu cũng hoàn toàn không đáng.
Làm vợ anh ba năm, tôi biết rõ tính cách của anh, anh tham vọng, anh muốn tiến xa hơn cái vị trí trưởng phòng với số tiền lương ít ỏi mỗi tháng. Tôi cũng làm công viên nhân chức, mỗi tháng kiếm được cũng chỉ từ mức lương 4 đến 5 triệu đồng. Giờ hành chính thì cậm cụi làm việc trong công ty, chiều về đến nhà thì dọn dẹp nấu ăn chờ đợi chồng về. Thế mà có nhiều lúc anh chẳng thèm gọi điện báo, đi đến khuya mới bước vào cửa nhà mang theo mùi rượu làm tôi khó chịu. Bữa cơm trên bàn đã sớm nguội lạnh, gương mặt tôi cũng theo đó mà trở nên lạnh lùng đến lạ thường, nhưng tôi không nói, tôi không trách, chỉ bước đến bên cạnh anh, cởi áo khoác trên người anh, dìu anh ngồi xuống ghế.
Tôi tự biết đó là cái bổn phận của một người làm vợ, tôi nhẫn nhịn vì hạnh phúc tương lai của chính mình, trước đây khi mới lấy nhau, tôi hay cằn nhằn anh đi về trễ, hay khó chịu khi anh mang trên người cái mùi nặc nồng phong trần này về nhà. Anh trách tôi, anh nói rằng làm vợ chỉ cần ở nhà chăm sóc gia đình, sinh một đứa con là được rồi, không cần quan tâm đến những chuyện khác nữa. Từ đó tôi nghe theo lời anh, nhưng tôi sẽ không vì thế mà từ bỏ công việc mình thích, anh muốn làm gì thì làm, tôi lười phải cãi vã như những cặp vợ chồng khác, tôi không muốn môi trường hiện tại khiến những đứa con sau này của tôi và anh không thể trưởng thành một cách hoàn thiện như những đứa trẻ khác.
2.
Hôm nay trong công ty có nhiều công việc nên tôi đã gọi điện nói cho anh biết tôi không về, ở lại làm cho đến khi nào xong việc thì thôi, chắc có thể cũng gần sáng. Đây không phải chuyện ngày một ngày hai nên anh cũng không hỏi nhiều, chỉ ậm ừ cho qua chuyện mà thôi. Tôi nghĩ chắc anh cũng chẳng mong tôi về, tôi cúp điện thoại, trên môi vẫn duy trì nụ cười mỉa mai.
- Chị cứ tiếp tục nhẫn nhịn như thế này sao?
Hà, đứa em gái ruột duy nhất của tôi. Nó biết tôi đang buồn chuyện gì, nhiều lần tôi bắt gặp anh đi cùng người đàn bà khác cũng là do nó điện thoại nói với tôi. Tôi không biết phải nên cảm ơn nó hay là trách khứ nó xen vào chuyện cuộc sống của vợ chồng tôi, nhưng cũng nhờ nó tôi mới biết được đằng sau cái vẻ mặt không màn chuyện đời đó lại là một gương mặt khác.
Tôi đang ở bên nhà mẹ đẻ, tôi mệt mỏi cái cảnh chạm mặt mà như người xa lạ của anh lắm rồi. Cuộc sống như thế làm tôi thấy khó chịu, tủi nhục biết chừng nào, tôi không biết rốt cuộc mình có điểm nào không tốt mà khiến anh đối xử với tôi như thế.
- Chị không biết, có thể anh ấy bận nhiều công việc thôi. Sau này sẽ thay đổi mà, chị không muốn bỏ vỡ hạnh phúc gia đình như thế.
Hà ngồi xuống ôm tôi:
- Chị thật ngốc, vì một người như anh ta, không đáng.
Ấn tượng của Hà về anh lúc đầu rất tốt, nhưng khi lấy nhau vài năm tính cách của anh làm con bé thấy rất khó chịu. Không còn mỉm cười, vỗ đầu con bé như hồi trước nữa, chỉ gật đầu nhẹ khi chạm mặt rồi quay người biến mất. Con người nói trở mặt là trở mặt, nói không quen biết là không quen biết, thật khó trách nhiều người phụ nữ lương thiện lại cưới nhầm người chồng như thế. Nhưng ai cũng được, nhưng đối với người chị mà con bé yêu thương là không thể.
3.
Mọi chuyện cứ diễn ra một cách bình thường, cho đến một ngày anh bắt đầu khiến tôi cảm thấy, sự duy trì này có lẽ ngay từ đầu đã là một sai lầm. Tối hôm đó vẫn như thường lệ, tôi nấu cơm, giặc giũ quần áo chờ anh về.
"Cạch"
Tiếng mở cửa van

Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn anh trước mà. Vậy là tôi lên xe hoa về với chồng rồi. Một ngày trời đông lạnh! Đám cưới quê. Người ta căng p[…]
Truyện ngắn
"Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ." Có một vị hiền triết[…]
Truyện ngắn

Tôi còn nhớ hôm đó là một buổi chiều mùa đông, cái lạnh xuyên thấu da thịt. Tôi co rúm người trong chiếc áo len dày cộm đang chơi bên hiên thì tôi thấy bố mẹ bế về một bé gái khoảng bảy thá[…]
Truyện ngắn
Audio Ở một làng nọ, có một người đàn ông rất khótính, ông luôn nghĩ vợ mình chẳng làm được việc gì cho gia đình cả. Một bu[…]
Truyện ngắn

Na Lan cùng các thành viên sống sót trốn khỏi căn nhà gỗ ma quái, chạy ra rừng tuyết mênh mang, nào ngờ lại dấn thân vào một nẻo đường còn kinh hoàng gấp bội... Xác treo trong nhà gỗHồn tan[…]
Sách Hay
Chúng tôi tham dự một số cuộc thi và được giải là 4 con cá vàng tuyệt đẹp! Đây quả là thời điểm thích hợp để đi tìm một chiếc bể cá dễ thương. Những chiếc bể cá hào nhoáng đều có giá quá đắ[…]
Truyện ngắn

Nếu có một gã trai hư yêu bạn...
Nếu có một gã trai hư yêu bạn... Trai ngoan âm thầm theo đuổi bạn, trai hư tuyên bố sẽ theo đuổi bạn, vì hắn biết làm như thế hắn sẽ được chú ý hơn, và cho mấy gã trai ngoan khiếp vía. Hắn[…]
Truyện Blog
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn

Số phận con người phải chăng đã được định sẵn từ trước?
Có thể nhìn ra, có thể chứng kiến sự việc trước sau 80 năm, có hai người khác nhau đều nhờ một cuốn sách mà đăng khoa bảng, tuổi thọ và lộc vận đều có thể nhìn ra, như vậy số mệnh con người […]
Truyện ngắn