Chấm đỏ
Bình chọn: 473
Bình chọn: 473
5.
Kỳ nghỉ tết của học trò đến sớm. Tiết trời ấm và ẩm ướt. Bắt đầu các cơn gió thổi về từ biển. Những chiếc xe buổi sáng đi qua khúc quanh hẹp bất giác chậm lại, sững sờ. Như có phép tiên, cái cây đơn độc trên vỉa hè sau một đêm mưa ngắn ngủi bỗng nở rộ hoa. Những bông hoa trắng xanh đơm kín cành nhánh gầy guộc. Và trên cái cây như một bó hoa khổng lồ sắp sửa bay lên cao, các dải vải màu rực rỡ phần phật trước gió, vui tươi, khiến những trái tim bận rộn lãng quên bỗng rung lên, thấm vào phổi mình hương vị mùa mới đang đến. Quân chạy sang nhà Chiêu Minh, hẹn một ngày gặp nhau trong Tết. Khuôn mặt trắng muốt của Minh ửng đỏ: "Ừ. Rủ cả Như cùng đi nhé. Bạn ấy hay lắm. Hôm nọ, người nhà đến đón muộn, bạn ấy chở mình về. Như kể sẽ tạo ra cái máy bắt được tín hiệu từ một xứ sở xa xôi nào ấy .."
Chuông điện thoại reo vang trong ngôi nhà cuối phố. Vẫn là những tiếng tút dài. Quân gác ống nghe, âu lo. Các buổi chiều, Mũi Hếch luôn ở nhà, chăm chú với bài tập hoặc các bộ lắp ráp. Quân chạy thẳng sang nhà bạn. Các cánh cửa mở rộng. Nhưng vẫn chẳng ai đáp lời khi Quân gọi to. Rồi bỗng dưng, khi nhìn lên cao, mắt Quân chợt bắt gặp một đốm đỏ. Là Như ngồi trên mái nhà, tai đeo ống nghe, hai tay giữ bảng mạch điện tử tìm sóng lạ. Mũi Hếch đội trên đầu chiếc khăn đỏ thắm, như bông hoa rực rỡ nở trên mái rêu. Chưa bao giờ, Quân bắt gặp chiến hữu nhỏ của mình trong dáng vẻ ấy. Cả ánh nhìn cô độc và nghiêm trang kia nữa. Tựa như sau một đêm thức dậy, Mũi Hếch của cậu bỗng vụt lớn và đôi mắt trở nên mênh mông như hai mặt hồ xanh thẳm, dịu dàng.
Khi ấy, Quân, Như và biết đâu, cả Chấm Đỏ nữa, cũng không hay biết rằng tuổi thơ của mình đang ra đi thật khẽ, thật khẽ ..

Tối qua, vì giận nhau, Hoàng để mẩu giấy bên điện thoại của vợ: Sáng mai anh đi công tác, nhớ gọi anh dậy. Sáng giật mình thì thấy mẩu giấy dán ngay trên đèn ngủ: Sáng rồi ! Dậy thôi anh! […]
Truyện ngắn
Biển hiền hòa, nuôi tuổi thơ Nguyên khôn lớn, xây cho cô biết bao lâu đài kỷ niệm... vậy mà biển cũng dữ dằn nuốt gọn mối tình tuổi học trò chưa kịp ngỏ của cô. Gió biển nhẹ nhàng làm lọn […]
Truyện ngắn

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt... Joo sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng nằm khuất sâu trong rừng, mỗi […]
Truyện ngắn

Vậy thì hãy cắt sợi dây thừng ở thắt lưng con đi. Bóng tối ập xuống đỉnh núi. Tất cả đen như mực, trăng sao đều khuất sau mây, tầm nhìn có lẽ là zero. Người đàn ông mải miết trèo, chỉ c[…]
Truyện ngắn

Tôi thực sự rất muốn đọc, nhưng tôi biết bây giờ chưa phải lúc. Chỉ vài ngày nữa thôi hoặc rất nhiều năm sau này nhìn lại, tôi có thể kiên trì đọc từng dòng này với biểu cảm bình thản. Nó vẫ[…]
Truyện ngắn

Khi bị ngộp nước vào cái ngày mùa xuân năm ấy, hai ý nghĩ tràn ngập trong tâm tưởng tôi. Trước tiên, tôi chắc rằng mình sắp chết đuối. Sau nữa tôi thấy ân hận vì đã nói dối Kenny. Quá vui s[…]
Truyện ngắn

Bạn là ai? Nhút nhát hay Liều lĩnh? Có một ngày, Nhút Nhát đã hỏi Liều Lĩnh rằng: Cậu sẽ lao đầu vào thất bại để tự rút cho mình một bài học hay sẽ học tập những bài học mà người đã từn[…]
Truyện ngắn

Tôi còn nhớ hôm đó là một buổi chiều mùa đông, cái lạnh xuyên thấu da thịt. Tôi co rúm người trong chiếc áo len dày cộm đang chơi bên hiên thì tôi thấy bố mẹ bế về một bé gái khoảng bảy thá[…]
Truyện ngắn