Cánh cửa của niềm tin
Bình chọn: 290
Bình chọn: 290
Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó học tập của lớp suốt ba năm, trở thành học sinh duy nhất được chọn để trao học bổng toàn phần. Nếu là người khác thì sẽ hoàn toàn hài lòng về những gì đạt được như vậy, nhưng tôi thì không.
***
"Tháng này mày lại đứng nhất nữa rồi, chúc mừng."
Một đứa bạn đập vào vai tôi cười động viên, tôi quay mặt lại gật đầu đáp lễ rồi tiếp tục cúi mặt vào cuốn tập vở của mình. Hắn nhìn tôi thở dài rồi khẽ lắc đầu quay đi.
Tôi vừa đạt hạng nhất trong kì thi Olympic Toán của trường tháng này. Nói chính xác, là lại một lần nữa giữ vững danh hiệu độc tôn "giải nhất toàn trường" củamình.
Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó học tập của lớp suốt ba năm, trở thành học sinh duy nhất được chọn để trao học bổng toàn phần. Nếu là người khác thì sẽ hoàn toàn hài lòng về những gì đạt được như vậy, nhưng tôi thì không.
Một điều khiến tôi luôn mặc cảm về mình, chính là đôi chân bị tật. Năm mười hai tuổi, trong một vụ tai nạn, tôi bị chiến xe tải nghiền nát một phần bàn chân. Tôi đi lại được sau đó một thời gian, nhưng không thể chạy nhanh càng không tham gia được bất cứ môn thể dục nào. Tôi nhớ năm lớp tám, vì cố mong được "hòa đồng" vào lớp tôi đăng kí thi tiếp sức nhưng rồi đang trên cuộc đua, bàn chân tôi bị co giật, tôi bất tỉnh giữa trường.
Những năm tháng sau đó, tôi được "đặc cách" miễn học môn thể dục, các hoạt động trong trường cũng không dành cho tôi nữa, tệ nhất là mỗi khi hội trại, trong lớp nháo nhào phân ai phụ trách làm cổng, ai thiết kế áo, mỗi người mỗi việc rộn ràng cả lên. Còn tôi, úp mặt vào bàn và giả vờ ngủ. Vì tôi biết với đôi chân tật nguyền này tôi chỉ trở thành gánh nặng cho lớp mà thôi.
Từ đó, học là nghĩa vụ và lý tưởng của tôi. Chỉ có tập trung vào học, trở thành học sinh giỏi nhất tôi mới tìm được chút ý nghĩa cho mình. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc bạn sẽ có nhiều bạn. Vì bạn có đá banh được đâu, bạn đâu thể theo hội con trai trong lớp í ới gọi nhau chia phe cùng lăn xả trên sân. Bạn cũng chẳng thể chạy quanh trong lớp rượt đuổi với đứa bạn nào. Tôi cô độc, cô độc trong một không gian toàn những người và người.
***
Tôi đã từng nghĩ hay mặc kệ nó vậy, bỏ mặc những dự định về tương lai, tôi hoàn toàn không định hướng được gì nữa và trở nên bàng quan trước mọi việc. Và rồi, trong một lúc tình cờ nhất, tôi gặp được Nhi Nhi là phó bí thư của đoàn trường, vì công tác đoàn quá bận nên cậu ấy đành xin chuyển từ lớp chuyện, sang lớp bình thường – là lớp của tôi, để học. Nhi rất hoạt bát, năng nổ, mới vào được một tháng nhưng đã được hết thảy mọi người yêu quý. "Dù sao, "người của công chúng" vẫn khác mình mà." Tôi hay chép miệng, mỗi khi thấy Nhi đứng trên bục giảng phổ biến công tác gì mới.
Tôi thường không muốn liên quan đến những hoạt động ngoại khóa, và hầu như chẳng bao giờ tham gia. Nhận ra được điều này, Nhi thường hay chỉ đích danh và đề nghị tôi cùng làm với lớp. Ban đầu, tôi vờ như không nghe thấy, lớp cũng đã biết nên cũng không ai ép buộc tôi. Nhưng Nhi đến trước bàn tôi thuyết phục: "Cậu lại tách rời lớp như vậy là tự cô lập mình đấy, biết không?"
Tôi bật cười, rồi nhẹ nhàng xắn khẽ ống quần giơ bàn chân ra phía trước: "Bạn nhìn đi, đâu phải tớ không muốn?"
Nhi nhìn bàn chân bị gãy mất hai ngón chân cuối của tôi mà mặt tái xanh, mất vài giây để cô nàng trấn tĩnh trở lại. Mấy hôm sau nữa, không thấy Nhi lảng vảng gần tôi, biết ngay là nàng bắt đầu giống như những ngườikhác trong lớp: Ái ngại và thương hại. Tôi biết rõ chứ, vì dẫu tôi có học giỏi bao nhiêu, thành tích nhiều thế nào tôi vẫn là một đứa tật nguyền!
Điều tôi không ngờ nhất, là một tuần sau đó, Nhi đến trước mặt tôi và dúi vào tay tờ giấy. "Vũ hội hóa trang", cuộc thi thường niên tổ chức vào cuối năm học. Hai năm trước, trong khi bạn bè líu ríu rủ nhau đi chọn áo quần, thiết kế "phụ kiện", thì tôi ở nhà. Đơn giản, tôi không biết nhảy (với một đứa tật nguyền, nhảy để làm gì?), không có "đối tượng", càng không thể tham gia vào thành phần dàn dựng sân khấu gì đấy.
"Ông không cần khuân bê bưng vác nặng làm gì, cũng không cần xe cộ. Giúp lớp mình làm khoản công tác hậu cần đi."
Tôi... đứng hình! Chưa kịp phân trần gì nhỏ đã nói thêm: "Chỉ cần ở trong lớp trang trí phông xốp và trang phục thôi, nhé?" Trông thái độ khẩn khoản nài nỉ như vậy, tôi đâu còn cách nào. Thờ dài, tôi gật đầu.
Cuối giờ học hôm đó tôi ở lại, ngồi cặm cụi cắt từng mẩu xốp để trang trí sân khâu. Phải nói thật là, ngoài giải tích phân và casio tôi hầu như... tệ về mọi thứ. Cắt mãi vẫn không tròn thành chữ được. Ngồi hì hục gần một tiếng vẫn chưa cắt xong một từ. Đến nỗi, mấy thằng bạn trong lớp phì lên cười. Còn tôi thì sượng sùng đỏ c
Đừng để cuộc sống phải hối tiếc
Biết vậy, vào đầu giờ học tôi chỉ hỏi thử trong lớp có ai muốn kể lại chuyện mình đã làm điều đó như thế nào? Tôi đoan chắc rằng cánh tay đầu tiên giơ lên sẽ là một phụ nữ. Nhưng không, một […]
Truyện ngắn

Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước học cùng khóa đại học và ở cùng dãy kí túc xá, cũng lâu lắm rồi không gặp. Hơn tôi 3 tuổi, anh đi nghĩa vụ qu[…]
Truyện ngắn

Cuộc đời là mỗi bước đi, có bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn cũng như có những sự việc xảy ra mà bản thân nhiều khi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì! Trước đây, tôi là một đứa tr[…]
Truyện ngắn

Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]
Truyện ngắn

Thế nhưng khi cô giáo phát cho nó phiếu học tập về cho gia đình kí thì nó lại ôm cái tờ giấy đó mà bật khóc. Vì nó biết rằng không còn dòng chữ của Ba trên tờ giấy đó nữa. Ngoài trời, mưa […]
Truyện ngắn

Chúng ta ít khi nói cho con cái mình nghe phải ứng xử sao khi bị phụ tình. Chỉ sợ có ngày nó bị thất tình và muốn tâm sự với mình thì mình lại không nghĩ ra gì mà khuyên nó. Hôm trước đứa b[…]
Truyện Blog

Cách đây đã lâu, cô giáo chủ nhiệm lớp 12 trình bày với hiệu trưởng rằng lớp cô chủ nhiệm có một nữ sinh có thai đã hơn năm tháng. Em này đến lớp rất uể oải, mặc cảm với bạn bè, việc học giả[…]
Truyện ngắn
Anh vẫn thường trêu em là anh mong em ế chắc em hiểu điều này> nhưng sự thật anh chẳng muốn điều đó xảy ra, sẽ tốt nếu anh có thể mang hạnh phúc cho em sau những tháng ngày mong chờ, nhưng […]
Tâm Sự